《hyunmin》 soulmate
khi mà soulmate của seungmin là thằng chó hwang hyunjin aka kẻ thù không đội trời chung của cậu ?"vãi cức soulmate của tao là hyunjin!"…
khi mà soulmate của seungmin là thằng chó hwang hyunjin aka kẻ thù không đội trời chung của cậu ?"vãi cức soulmate của tao là hyunjin!"…
Tôi nghĩ các bạn nên biết và lưu tâm những điều này! Tôi tình cờ thấy trên face và rất đúng ý mình nên share lại.…
Để idea lâu trong đầu bị phí nên giờ có gì ráng viết vui vẻ cái đó…
Kwon Soonyoung là một sinh viên đại học năm 2 của trường đại học S. Bỗng một hôm như thường lệ Soonyoung từ thư viện về kí túc xá cậu cầm trên tay một cuốn truyện được cậu ngẫu hứng đem về vì có tiêu đề khá thú vị. Nhưng sự ngẫu hứng bất ngờ ấy đã thay đổi cả cuộc đời cậu.--Lưu ý‼️🔥-----------*Truyện thuộc quyền sở hữu của tác giả. Vui lòng không sao chép, reup, chuyển ver hoặc chỉnh sửa dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự cho phép. *Mọi hành vi đánh cắp ý tưởng hay nội dung đều sẽ bị coi là vi phạm quyền tác giả. Mong mọi người tôn trọng công sức viết truyện của tớ.❤Cảm ơn ạ.------------------------------…
Tuyển tập truyện ảnh ba xu mất não hài hước._Thể loại: Truyện ảnh, hài ba xu, phi khoa học.Couple: Sungchan x Eunseok, Anton x Wonbin.…
Ta hay ngươi? Ai mới là "Nhạc trưởng"?…
Chuyện tình cảm, không phải lúc nào cũng màu hồng!…
Author: MongChiengEditor: chuiTruyện chưa có sự cho phép của tác giả. Em đã tìm đủ mọi cách để tìm chị au nhưng vẫn không gặp được nên là em viết đỡ…
Bang Chan không ngủ được.…
Nhân gian đau khổ không cúi đầu, chỉ nguyện cúi đầu để hôn em.Hạ Tranh từng nghĩ đời này thật dài. Dài đến mức mỗi ngày trôi qua đều trở thành một sự dày vò, giằng co mệt mỏi với quá khứ và chính bản thân mình.Cho đến khi cô gặp Kỷ Hàn Xuyên. Hắn ngông cuồng, phóng túng, chẳng biết đến hai chữ kiềm chế. Trong mắt Hạ Tranh hắn chính là loại người cô ghét nhất. Nhưng cũng chính hắn, giữa đám khói thuốc và tiếng cười lạnh lẽo, lại đưa tay kéo cô ra khỏi vũng bùn nhơ bẩn, không hề bận tâm tới những lời chế giễu. Vì cô mà che chở cả một đời.Kỷ Hàn Xuyên thấy được bóng tối trong Hạ Tranh, nhưng vẫn yêu như thể cô là ánh mặt trời.Với Kỷ Hàn Xuyên, một đời là chưa đủ. Chưa đủ để thương, để cưng chiều Hạ Tranh của riêng hắn.…
Tác giả: Chỉ thích ăn rau xanh không thích ăn thịtEditor: Xuân kittyThể loại: đồng nhân, trọng sinh, đô thị,phá ánVăn án:Cha mẹ Tô Thiền mất sớm, sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, tổ ở nhà làm trạch nữ.Vừa thức dậy, không thể tin được xuyên việt rồi, vẫn là xuyên thành trẻ con.Bình tĩnh chấp nhận thân phận mới,cuộc sống mới.Đờ đẫn trãi qua 29 năm, đột nhiên phát hiện bản thân sinh sống tại trong Pháp Chứng tiên Phong 3.Bắt đầu theo dõi nhân vật chính qua kịch tình, thuận tiện quải (dụ dỗ) một bạn trai.Nhân vật chính: Iris (Alice), Lí Triển Phong ( a wind) ┃ phối hợp diễn: Bố Quốc Đống (prosir), Chung Học Tâm (Mandy), Lăng Thiến Nhi (Ada), Chu Dịch Phi (Eva) ┃ cái khác: pháp chính 3 đồng nhân…
❛Chị Qiong và em Chae thương nhau nhiều lắm.❜Cover originally capped by PinkyPunky (closed), designed by Chuột.Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad. Mọi nguồn khác đều là ăn cắp trắng trợn, không xin phép người viết.Thân,Chuột…
Thể loại: #sạch #hvan #1vs1 #tieuthuyet #hcao #18 #sac #camluyen #ngontinh #hiendai #n9deptrai #sieusach... ● ĐANG CẬP NHẬP THÊM # HASHTAG #ĐĂNG TẢI BỞI: TRỨNG CHIÊN TEAM☆ □ ❄️GIÀU THÌ Donate dịch tiếp chương mới_ Tại: Playerduo.net/trungchienteam《Đọc trên trang Web sẽ hay hơn》⭐️ TÁC PHẨM:Xin Anh Hãy Ký Giấy Ly Hôn!GIỚI THIỆU: Diệp Ngữ Tịnh yêu Diệp Phong, nguyện ý trở thành vợ của hắn. Khi cô mang thai lòng tràn đầy vui mừng muốn nói cho anh biết. Chẳng hiểu nguyên do lại thấy anh tức giận đập phá đồ đạc, anh nói cô dám đâm sau lưng anh liền chiếm đoạt cô. Sau nhiều lần bị tổn thương cô quyết định đưa ra thỏa thuận ly hôn và rời đi. Anh không ngờ rằng sau khi ly hôn, cô giống như bốc hơi khỏi thế giới, không có tin tức của cô. Hắn gần như phát điên, điên cuồng đi khắp nơi tìm kiếm cô.□ 🌹 Donate dịch tiếp chương mới_ Donate tại: Playerduo.net/trungchienteam (KHÔNG ÉP BUỘC BẤT CỨ CÁ NHÂN NÀO, ĐỀU LÀ DO BẠN TỰ NGUYỆN) 🫧Ad ăn mềm không ăn cứng, các bạn thấy ưng thì ủng hộ cho tác phẩm🫧…
có người nói, trăng chỉ tròn khi lòng người không còn khuyết.nhưng ở đây, giữa gió và người, vẫn có những mảnh sáng dịu dàng, dù chẳng trọn vẹn vẫn đủ để soi nhau.đôi khi, tình cảm không cần quá lớn lao chỉ cần một ánh nhìn, một hơi thở, một chút ấm áp còn sót lại giữa đêm.…
"Phân biệt giai cấp vẫn là xu hướng chẳng bao giờ lỗi thời,kẻ ở đỉnh cao,kẻ dưới đáy xã hội,nghiễm tưởng chẳng thể có kết cục tốt đẹp nhưng Felix và Lee Know hai kẻ xa lạ thuộc hai cấp bậc lại tìm thấy nhau nơi hẻo lánh từ đó xây dựng mối quan hệ không có đường lui"#skz #Straykids #Felix #leefelix #leeknow #minlix #hanjisung #hyunjin #bangchan #i_n…
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi đất nước còn gánh trên vai cả máu và mơ, Việt Nam hiện lên vừa khắc nghiệt vừa dịu dàng. Giữa thời cuộc ấy, Khương Đình Thanh - nữ quân nhân mang quân hàm thiếu úy - khoác bộ quân phục thẳng nếp, ánh mắt cứng cỏi như đã quen với gió súng tiền tuyến. Cô từng theo học nơi phương Tây, mang tri thức trở về để dựng xây non sông, nhưng dẫu đi xa đến đâu, lòng vẫn neo lại ở một miền quê cũ.Ở làng Mộc Châu, sau con đường đất đỏ và hàng tre già, có Phan Đỗ Mạc Hạ - mợ hai của một gia đình lễ giáo. Người con gái ấy sống giữa hậu phương lặng lẽ, ngày nối ngày trôi qua trong tiếng gió và nỗi đợi chờ không gọi thành tên. Một người đứng nơi tiền tuyến, một người ở lại quê nhà, giữa họ là chiến tranh, nhưng cũng là một mối tình thơ mộng, bền bỉ như đất.---Chiều hôm ấy, con đường làng ngập nắng. Mạc Hạ mặc áo bà ba giản dị, tay cầm nón lá, bước chậm bên cạnh Đình Thanh trong bộ quân phục chỉnh tề, mũ ekip đặt gọn trong tay. Gió thổi qua, làm hàng tre khẽ nghiêng mình. Khoảng lặng trải dài giữa hai người, đủ để nghe rõ tiếng bước chân trên đất và tiếng tim mình đập khẽ. Mạc Hạ là người lên tiếng trước, giọng nhẹ như sợ làm vỡ buổi chiều.- Khi nào hết chiến tranh...ngài về đây mà dùng nước giếng làng em.Đình Thanh chậm rãi quay sang, ánh mắt thoáng qua một nỗi lo không gọi tên.- Chỉ sợ... không ai ra đón.Mạc Hạ mỉm cười, đưa tay vén tóc ra sau tai, nụ cười hiền mà xa.- Chỉ sợ lúc đấy, ngài lại chê nước giếng làng em không mát nữa thôi.…