BÀI 20. CHUYỂN DỊCH CƠ CẤU KINH TẾ
…
trương hàm thụy có chết cũng không thể ngờ bạn cùng phòng của mình lại là gián…
" Khởi đầu của mối quan hệ này có vẻ thú vị thật .Mọi việc cứ xuôi theo dòng chảy tự nhiên của nó . Ngay cả trước khi ta nhận ra thì em và tôi đã không còn tình cảm gì cho nhau nữa rồi .Cứ hoài lãng phí cảm xúc trong mối quan hệ không tình yêu vô nghĩa này .Đến bây giờ thì tôi mới biết mình quá mệt mỏi với nó rồi ."…
Ngọt sủng bot... Ooc nhiều chi tiết được thêm vào, nhiều ngoại truyện…
"> Tên gốc: 【哲俊】"你一定要站稳"Tác giả: 一只高贵的鹤 (Một con Hạc cao quý)Trans: Meo MeoĐƯỢC DỊCH DƯỚI SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢTRUYỆN CHỈ ĐĂNG Ở BLOG DẤU CHÂN CỦA MEO VÀ WP NÀYTruyện lấy ý tưởng từ bục thang máy của concertTình yêu không viễn mãnPs của mị: KẾT TRUYỆN LÀ OE, HE HAY SE LÀ DO CÁCH BẠN CẢM NHẬN. THẬN TRỌNG TRƯỚC KHI ĐỌC…
Ảnh xiu kute của cặp kute nhất😁mu haha!! …
đam , đam , đam,.đammm......( xin mọi người đừng ném đá🥺🥺)…
một đứa bé xa lạ đột nhiên xuất hiện trên giường của tả kỳ hàm?…
thú thật với em, rằng tôi chưa từng được "sống", tôi chỉ tồn tại thôi. rất khó để hứa với em rằng tôi sẽ yêu em mãi mãi, như Phạm Lữ Ân từng viết: "hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi". nhưng máu và trăng sẽ chứng giám cho tôi, rằng từng nào còn yêu em, tôi sẽ yêu em bằng tất thảy những gì tôi có…
viết chơi thôi nên ko hay cho lắm…
Kim Juhoon x reader.…
Chanyeol ❤️ Baekhyun…
quá mê cp 8 nên tự viết tự thẩm luôn , cho những ai đang tuyệt vọng tìm fic của họ có nơi để đến 💪 tôi cũng như bạn…
Thể loại: thể thao, trùng sinh, hệ thống Blue lock nhưng nó là phiên bản bóng chuyền …
Cô gái cô đơn không ai làm bạn Cô ấy bị bệnh , điên , cô ấy bị đưa tới bệnh viên tâm thần , bị bố mẹ bỏ mình nói là " Đồ con gái hư hỏng " . Ủng hộ mình nha .…
Một nhà tâm lý học tội phạm nhận nhiệm vụ điều tra vụ mất tích bí ẩn tại một ngôi nhà bỏ hoang ở Đà Lạt. Nhưng ngay khi bước chân vào, anh nhận ra mình đang bị cuốn vào một trò chơi tâm trí bệnh hoạn.Một cuốn nhật ký với nét chữ của chính anh, nhưng lại kể về những vụ giết người lạnh lùng. Một tấm gương chỉ soi bóng anh, nhưng tiếng cười của một đứa trẻ lại vọng lại từ phía sau. Và một lời thì thầm ám ảnh: "Trong khu vườn này, chỉ có một người sống sót."Anh phải tìm ra sự thật trước khi ranh giới giữa anh và kẻ sát nhân hoàn toàn biến mất.Liệu anh có phải là người tìm ra hung thủ, hay chính anh mới là hung thủ mà anh đang tìm kiếm?…
CHẠM VÀO ANH TRONG BÓNG TỐIMột cái chạm có thể cứu rỗi. Hoặc kết liễu...Tôi sinh ra trong bóng tối. Không phải bóng tối của màn đêm - mà là thứ tối đen vĩnh viễn nuốt chửng mọi ánh sáng. Tôi không biết khuôn mặt người khác trông như thế nào, cũng chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình trong gương.Nhưng đêm đó, khi tiếng còi cảnh sát xé nát không gian yên tĩnh, khi máu ai đó rơi xuống sàn căn hộ sát vách... tôi cảm thấy điều gì đó đã thay đổi.Anh đến như một cái bóng - lặng lẽ, chậm rãi, và nguy hiểm.Anh không bao giờ nói tên. Nhưng giọng nói trầm khàn ấy như có móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào trái tim tôi mỗi đêm.Anh không chạm vào tôi nhiều, chỉ đôi khi, bằng đầu ngón tay lạnh ngắt... như thể xác nhận tôi vẫn còn ở đó - và sống.Tôi không biết anh là ai.Một người trốn chạy? Một kẻ sát nhân? Hay là ảo ảnh của nỗi cô đơn quá lâu trong tôi biến thành?Tôi nên sợ anh. Nhưng tôi lại mong anh đến. Mỗi đêm.Tôi bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt anh. Bằng những câu thì thầm, bằng nhịp tim đập dồn khi anh đến gần, bằng cả nỗi khát khao được nhìn thấy anh - dù chỉ một lần.Giữa bóng tối của tôi và bóng tối trong anh, liệu tình yêu có thể nảy sinh?Hay tất cả chỉ là một cái bẫy? Một cái chết ngọt ngào được ngụy trang bằng sự dịu dàng đáng ngờ?Một mối tình không mắt. Một kẻ không mặt. Một đêm không lối thoát.Và chỉ có duy nhất một sự thật... đang đợi được lật mở.…