Bảo Bối Của Tam Thiếu Gia
chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
chúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
nhật kí ghi lại những kí ức ngày nổi loạn…
Char x reader.…
Xin chào Fully kể về cuộc sống, tầm nhìn và rút kết của một chú chó tên là Fully về ý nghĩ của cuộc sống.…
một cuộc tình học trò của nữ chính xinh gái, học giỏi và nam chính học giỏi, đẹp trai thật ngọt ngào.…
:> mới viết nên còn non nớt, có thiếu sót mong mọi người chỉ ra nhaaaaaa…
Viết ra đây cho chính bản thân mình đọc và ngẫm…
ngôn tình,txvt VN…
Mong mọi người sẽ đón nhận ạ💗💗…
Đam mỹ 12 chòm sao!!!!!Há há há…
nói về tình cảm của người hâm mộ đối với Chaeyoung…
Tôi biết tôi không phải loại người sẵn sàng dang cánh bảo vệ một ai, tôi biết tôi không phải loại người sẽ rung động trước ai."Jeon Jungkook làm ơn cứu tôi với!!"Nhưng khi nghe và biết em gặp nguy hiểm, trái tim tôi đập một cách nặng nhọc. Tôi sẵn sàng bỏ người chân thành thích tôi qua một bên, đến với người chỉ coi tôi là một chỗ dựa, một thứ gì đó để làm lá chắn bảo vệ bản thân.* gnasche : yêu một người đến đau lòng.* viết vui không nhận bất kì lời góp ý nào.…
Đây là một câu truyện gần được nhiều người truyền cho nhau. người thì tin rằng câu truyện này có thật, người thì không tin và một số người thì tưởng tượng lại như đang xem một bộ phim kinh dị cổ xưa. Nhưng đừng lo vì tôi là nạn nhân của câu truyện này và may mắn sống sót cho tới giờ. Nào, tới giờ kể chuyện rồi.…
Phải mất 13 năm họ cùng chơi khúc côn cầu trên băng, một năm xa cách và vô vàn hiểu lầm giữa họ, nhưng cuối cùng họ cũng đến được với nhau. Bên nhau.Ghi chú:Chu Chu và Trần Triệt sau nhiều năm nén chặt tình cảm của mình với đối phương, cuối cùng cũng đã giãi bày cùng nhau dưới ánh hoàng hôn.---Đây là 1 bộ fanfic. CP này thuộc một bộ phim tương đối ít được biết đến trong giới quốc tế, "Thiếu niên khúc côn cầu" là câu truyện về đội khúc côn cầu của trường Đại học Liên Đại đang hướng tới chức vô địch giải đấu của trường, và chủ yếu theo dõi cuộc sống của hai nhân vật chính: Trần Triệt và Thẩm Chu Chu.Trần Triệt là một chàng trai vô tư , cựu đội trưởng đội khúc côn cầu , được bà ngoại nuôi dưỡng (với người bố là một kẻ khốn nạn, thất nghiệp, nghiện cờ bạc), và được biết đến là một phần không thể thiếu của đội khúc côn cầu trường Liên Đại.Thẩm Châu Châu được biết đến là một cầu thủ điềm tĩnh và sáng suốt trên sân, sinh ra trong một gia đình khá giả và một người cha kiểm soát, người đưa ra mọi quyết định thay anh ("vì lợi ích của chính con", đó là điều mà anh luôn phải nghe). Cuối cùng, anh được gửi ra nước ngoài để đào tạo trong các giải đấu chuyên nghiệp, nơi anh phải vật lộn để hòa nhập với đội bóng và văn hóa ở đó.Tôi đã viết thêm về nó trên Tumblr của tôi tại đây !Nhân vật được nhắc đến:Trần Triệt (NV1)Thẩm Chu Chu (NV2)Trần Kiến Côn (người bố khốn nạn của Trần Triệt)Thẩm Băng Băng (em gái của Thẩm Chu Chu)Author: https://archiveofourown.org/chapters/149379913?show_comm…
🌸 Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân (Song Hành Yến Nguyệt).🌸 Cặp đôi : Vương Nguyên Phương - Đồng Mộng Dao. (Thần thám kỳ tài hoặc Thiếu niên thần thám Địch Nhân Kiệt. )~~~~~~~Đời người như hoa như mộng, chỉ muốn cùng người đi ngao du ngoạn thủy, bên nhau trọn đời, sống tới đầu bạc răng long, thế mà sao duyên phận trớ trêu, nhẫn tâm chia cắt đôi uyên ương đang yêu nhau nồng đậm... Một người đã ra đi mãi mãi, đi rất rất xa. Để lại một nam nhân anh tuấn lạc giữa chốn phồn hoa đẹp đến nao lòng, cứ vô vọng chờ mong. Chấp niệm, bao giờ mới hết? Chấp niệm, bao giờ mới quên? Hồng nhan bạc mệnh, chỉ trách sao số kiếp quá khổ... Đời này chúng ta không được bên nhau như lời đã hứa, đành đợi người kiếp sau. ~~~~~Vũ lạc Trường An khiến ánh mắt người phủ sương mờ,Lòng người bỗng dưng dậy sóng là tại vì ai còn chẳng thấu sao?Chấp niệm chi luyến cõi hồng trầnYêu một đời, trọn một kiếp, mãi mãi bên nhau, cớ sao lại chẳng trọn vẹn.Lời hẹn ước năm xưa, nàng còn nhớ? Nàng ra đi để lại một người chờ nàng ngẩn ngơ.Nhớ nhớ thương thương, ký ức chưa lúc nào phai mờ. Thế mà nàng đã ngủ yên, cứ thế rời khỏi đời ta.Hẹn nhau hội ngộ ở Trường An thành, sao lại chia xaĐừng rơi lệ nữa người ơi, nàng đã đi xa rồi... [Chốn Trường An phồn hoa như mộng, gặp được nàng, yêu một kiếp, cớ sao lại chẳng thể được bên nhau trọn một đời người, cùng nhau trải qua năm tháng đến đầu bạc răng long. Có trách, trách sao duyên ta quá bạc. Một khắc nhỏ nhoi, nàng rời xa ta mãi mãi. ][Gặp được huynh, huynh bao dung…