✧彡 ─ ❝we need you❞
trở thành một mảnh ghép của chúng tớ.彡 we need you彡 what do we do?…
trở thành một mảnh ghép của chúng tớ.彡 we need you彡 what do we do?…
cũng là một câu chuyện kể về sự đơn phương, thứ tình cảm lạ lùng mà bạn dành tặng cho bất kì người lạ nào đó.…
Chào mừng đến đại lục Terra... không, nên nói đúng hơn là Terabox. Cũng không đúng. Tên nó là gì vốn không quan trọng lắm.Ở kỷ nguyên này, nó được gọi là Txera. Ít nhất cái tên này đã chễm chệ trên bản đồ thế giới suốt gần một ngàn năm chưa bị thay đổi.Nên, chào mừng đến với thế giới Txera.Đây là thế giới có muôn vàn chủng loài Thú Nhân sinh sống, không ngừng vật lộn với đủ thứ tri thức Thần Bí cấm kỵ và Thiên Tai càn quét. Ngó ra ngoài vũ trụ, ấy là lãnh địa của Ngoại Thần, quyến thuộc, người hầu lệ thuộc vào chúng cùng một đống những thứ dị hợm ăn hành tinh để sống qua ngày.Loạn. Mọi thứ chẳng có trật tự gì cả.Dù sao thế lực duy nhất có thể kìm hãm những yếu tố này, nhân loại, hay là thứ gần giống nhân loại nhất, cũng đã nằm xuống đất mẹ cách đây vài triệu tỉ năm. Nền văn minh kia đã phát triển, lê bước chân ra khắp các ngõ ngách trong vũ trụ bao la rồi lụi tàn. Thời đại của con người đã kết thúc từ rất lâu.Hiện tại, câu chuyện này kể về những gì xảy ra sau sự diệt vong của Tiền Văn Minh vô số năm.…
Du, 27 tuổi, kỹ thuật viên xét nghiệm, bắt đầu nghe những tiếng bước chân nhè nhẹ phía sau và thấy bóng đen thoáng qua cửa kính. Mọi thứ như trò chơi của bóng tối - hay lời cảnh báo từ một thế lực vô hình... hoặc một căn bệnh mà chúng ta chưa từng tin.Rối loạn phân ly!…
Nàng, Trình Tô Ngân, 17 tuổi, gia đình bình thường, cuộc sống bình thường, thân phận không rõ? Cuộc sống vốn yên bình cho đến khi Thiên Thiên con bạn ham ngôn tình kiêm nhà văn tặng nàng 1 cuốn sách quá cẩu huyết!!! " Tiểu bạch thỏ em thuộc về bọn anh" cái gì chứ!!! Đag phẫn nộ với con tác giả chết tiệt thì bỗng nhiên trượt chân ngã sml vì vỏ chuối trên đường! Còn tức không ra nước mắt khi xuyên vào đúng không phải là nữ chính hạnh phúc kia mà lại đúng vào nữ phụ Lương Kim Hân còn gì để tả: Chua ngoa, đanh đá, xấu tính, hay ghen tị và chuyên đi hãm hại nữ chính để rồi sống không yên, chết không yên trong tay bọn nam chính made in hậu cung nữ chính! Kết cục quá bi thảm đủ mọi thể loại ghê rợn: tra tấn, cưỡng hiếp, bị thí nghiệm, chết thì xác phanh thây ngàn mảnh cho chó ăn! Nữ chính thì happy ending forever với dàn hậu cung nam sủng. Thề luôn! Cô sẽ trốn luôn bọn nam chủ và nữ chủ thân yêu, goodbye bọn họ! Nhưng càng chạy càng bị bám đuôi do bọn nam chủ kia mới khổ chứ! Tha tôi đi mà!!!…
Mối hận nung nấu đã nhiều năm qua, Lệ Tử Kỳ cuối cùng cũng có cơ hội phục thù cho mẹ, giành lại vị trí Nhị phu nhân Đường gia. Một nữ nhi chỉ mới mười hai tuổi bắt đầu bày mưu tính kế...…
Câu chuyện xoay quanh chuyện tình đơn phương 10 năm của Cao Thị Hà Tuyên - một cô gái hướng nội đang dần thay đổi để thu hút sự chú ý của Nguyễn Việt An - crush của cô...…
Chỉ đơn thuần là nhật kí đơn phương của mk thoy :3…
Trong những ngày tháng biết rằng bản thân dành tình cảm đặc biệt cho người ấy, tôi đối mặt với nỗi tương tư hằng ngày. Ngay từ thời chắc nhận ra nó, tôi không ngần ngại mà lựa chọn tiếp tục âm thầm thích cậu ấy bởi có lẽ người con gái này quá đặc biệt đối với tôi. Tôi viết lại những điều này để mong rằng Wattpad sẽ thay tôi lưu lại chút ký ức tốt đẹp về người con gái tôi đã dành chọn tình cảm, cũng mong rằng các bạn có thể cùng tôi đi đến cái kết của mối tình này.…
Tôi và em…
nam9 : Lê Dương Minhnu9 : Nguyễn Hoài ThươngThể loại : ngôn tình, thanh xuân vườn trường , song học bá, thích thầm,..Tóm tắt : nam9 vs nu9 học cùng trường cấp 2nhưng ko cùng lớp . Sau một mùa hè rực rỡ năm ấy cô đã vô tình thích thầm nam9 : một chàng trai lạnh lùng, học bá , chuyên tự nhiên . Nhưng ko may khi lên cấp 3 cô với cậu ko cùng trường và từ đó mở ra 1 khoảng thời gian dài suốt 4 năm thầm thích người con trai ấy . Cuối cùng cô đã thi vào trường đại học ngay sát trường người con trai cô thầm thích . Và 1 chuyển biến tình yêu ngọt ngào đã bắt đầu.…
Đây là một tác phẩm có: Hường phấn, cũng ngược ngược chút xíu vì tui nghĩ là có ngược nó mới hay! Tui là thuyền VKook!!! Tui chèo thuyền này cũng đã lâu rồi .......... chắc là cũng từ khi tôi thích BANGTAN luôn đó!!! Tui thích BANGTAN từ 3 năm trước cơ!!!!Truyện này về hai cặp VKook và HopeMin ( chắc VKook sẽ nhiều hơn) vì là nhân vật chính!!Tui cũng rất thích HopeMin nhá_________________ R bắt đầu vào chuyện thui!!! START~___________________ =)))))…
Author : Nô , KK Đây là fic đầu tiên của 2 chị em tui về WMatsui hay JuriRena ....con thuyền từ lâu đã tiến hóa trở thành tàu ngầm và khiến fan ngày đêm mong chờ được thấy moment .…
Chàng trai côn đồ & Vị cảnh sát trưởng###"Ưm...m..Đừng chạm vào nó.. a..". Người y run nhẹ.Lục Từ hôn lên ngực y, mút nhẹ hai đầu ti đang hưng phấn."Cho anh ăn em một chút nào, cả tháng xa nhau, anh thật sự nhớ em""Ưm...mm...aaaa... em nhớ anh ""Anh yêu em"#End_…
Hai con người tưởng chừng như ở hai miền quê khác nhau, lại vô tình trọ cùng một chỗ, tuy không gần kề nhưng vẫn tính chung một mái nhà. Anh đầu sông, cô cuối sông, cả hai dường như chẳng có mối liên kết nào...Ấy vậy mà vận mệnh lại sắp đặt họ đến gần nhau hơn...Truyện nhẹ nhàng, trầm lắng, tựa như hồ nước phẳng lặng lại có ẩn chứa chút sóng ngầm dưới lòng hồ...…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…