Tranh nhỏ bạn vẽ
chỉ là tranh nó vẽ không biết đăng ở đâu thôi =))))…
chỉ là tranh nó vẽ không biết đăng ở đâu thôi =))))…
" Tớ không phải là Nam Thư đâu. Có gọi nhầm không Khoa ?" Nam Thu mở mắt bất ngờ, đối diện trực tiếp với ánh nhìn của cậu ta và nhoẻn một nụ cười nửa miệng. Lúc này, Đình Khoa đang cúi đầu xuống, chiếc kính cận khẽ nghiêng, đụng trực tiếp vào mắt kính của Thu. Khoảng cách gần như hiện tại không khỏi khiến tim cậu như vừa run lên.Một làn khói bay đến, phả trực tiếp vào mắt và khiến tròng kính mờ đi. Sự xuất hiện bất ngờ của nó khiến cậu giật mình và thôi nhìn vào mắt cô gái, vội vàng đứng thẳng dậy. Khoa đi giật lùi về phía sau, tay trong vô thức đưa lên xua đi làn khói có mùi ngọt nhàn nhạt kia tản ra xung quanh.- " Cậu hút thuốc à ? " Đình Khoa nhíu mày hỏi, tay vẫn không dừng động tác vừa rồi.- " Bị cậu phát hiện rồi. Hiếm khi thôi nên đừng nói với ai. " Thu vứt điếu thuốc mới cháy một đoạn nhỏ xuống đất. Sau một cú dẵm và xoay nhè nhẹ trên nền gạch lạnh, ánh sáng cùng khói từ từ tắt hẳn.Nam Thu chậm rãi đi về phía cậu bạn đối diện : " Có ấn tượng xấu rồi ? " Sau đó lạnh nhạt lướt qua nhanh chóng, hướng về phía nhóm bạn đang đứng ở phía xa. Bước chân đó như không hề do dự, và cũng chẳng hề bận tâm đến người đang đứng đằng sau.Đình Khoa đột ngột chạy theo, chớp mắt đã đi song song với cô. Cậu ta chỉnh lại cái kính và nói : " Xấu thì cũng là ấn tượng. Thu biết đấy, người gây ấn tượng với Khoa rất hiếm. "_____________________________________________________Một câu chuyện tình cảm học đường bình thường, không có gì đặc sắc. Rảnh rỗi nên lấy cảm hứng từ chuyện của những người xung quanh.…
"Em yêu, em nhìn bàn ăn này, tràn ngập xương gà vỏ cua rồi..."..."Cưng à, tại sao phòng ngủ của em lại có nhiều vỏ bánh kẹo vậy?"..."Tủ lạnh của em toàn đồ ăn hết hạn đó, em yêu của anh..."...Truyện về một cô gái có niềm đam mê mãnh liệt với sự nghiệp ăn và anh người yêu cao to đẹp trai luôn dọn dẹp những thứ sót lại sau khi "chiến đấu".…
Fanfiction được viết bởi tớOkita's PoVTất cả mọi thứ được xây dựng dựa vào bối cảnh trong Gintama, không đi theo cốt truyện nên không cần lo spoil.Mong các độc giả sẽ không mang đi đâu, xin cảm ơn.Truyện còn từ tay một đứa nghiệp dư nên hãy nhận xét nhẹ nhàng.Bìa truyện không phải từ tớ, nếu được, xin cậu hãy cho mình info tác giả. Thân ái.…
Thanh xuân là nơi tạo ra ký ức tuyệt vời nhưng cũng không kém phần đau thương. Thanh xuân là khoảng thời gian ngắn ngủi đến tuyệt vọng. Con người ta vừa bước vào đã phải bất tri bất giác bước ra. Nhưng ký ức thanh xuân dai dẳng trong tim mãi không thể nào xoá được. Tương Tịch, một cô gái ngây ngô ấp ủ tình yêu với anh trai nhà bên, nhút nhát mãi không dám theo đuổi tình yêu của mình, chỉ lặng lẽ dõi theo, quan tâm đến anh suốt một thời thanh xuân của mình. Liệu cô có được tình yêu mà mình hằng chờ mong hay không?…
Đôi lúc trong tình yêu, hạnh phúc nhất chính là buông bỏ.Yêu thương một người đâu cần phải thể hiện quá nhiều.…
Tôi đã yêu thầm tên bạn thân từ khi chúng tôi mới 6 tuổi. Cậu ấy không hề biết tôi yêu cậu ấy.. Cậu ấy cũng không hề yêu tôi. Tôi luôn mơ ước được kết hôn với cậu ấy dù chỉ là trong mơ.Nhưng rồi khi ước mơ tôi dần trở thành sự thật thì sự nghiệt ngã đó xảy đến với chúng tôi...Cậu ta ,tôi sẽ phải trả thù cậu ta và lấy lại công bằng cho cả con gái của tôi !!…
Vì truyện tớ viết thuộc thể loại bách hợp nên thích thì xem không thích thì xem nha cả nhà~…
" Ngọn cỏ ven đường thôi mà, làm sao với được mây... "---Chỉ là một chút tâm sự nhạt nhẽo về cuộc đời và những cái thứ đắng mà mình đã từng trải qua đến bây giờ mà mình thật sự muốn chia sẻ cùng mọi người thôi!…
Chuyện gì sẽ xảy ra khi Kris và Lay nhận ra họ đối với nhau còn hơn những người bạn hôn?…
Ai là thuyền của ThyAnh thì vào đọc nha!…
Thanh Xuân vốn là để bỏ lỡ . Năm ấy tớ và cậu không thể nào là thanh xuân của nhau ...…
chà phải nói sao nhỉ một thế giới nơi mà nhân loại gần như tuyệt chủng do bản chất hiếu chiến khi chủ động khơi mào chiến tranh với bản thân để tranh dành nguồn dầu mỏ đến khi dị tộc tới sự đoàn kết đã không đủ để họ có thể ngăn chặn chà chuyện gì tới cũng sẽ tới-tàn sát hàng loạt -nhiều thành phố thất thủ-vũ khí cuối cùng thứ vũ khí hạt nhân đã được sử dụng những gì còn sót lại là tàn dư nhân loại và cắc chủng tộc ngoại lai nhân loại chính thức bị nô dịch thảm hại chúng ta còn gì kháng chiến sao haha vô ích khi chúng ta tập tành dùng ma thuật bọn chúng thì từ khi sinh đã thành thạo -súng đạn ?vô ích thôi bắn lén với bọn rác rưởi thì được còn khi gặp những cá thể đặc biệt nó là vô dụng thế đấy nhân loại đã thất thủ thế đấy nhưng con người mà sống dai hơn cả loài gián trong lúc khó khăn con người đã tìm ra khu vườn địa đàng mới nhưng lại ơ dưới lòng đất vì bầu trời mặt đất đã không còn an toàn tàn tạ rách nát nhưng họ vẫn chiến đấu có tin khá tốt là các chủng tộc đấy không hứng thú truy sát nhân loại nhưng lại có sở thích humm nói sao nhỉ nô dịch à bóc lột à những thú vui bệnh hoạn coi nhân loại như rác rưởi nhưng đến lúc rồi con dao sắt bén nhất sẽ cắm vào họng những con thú đó sẽ moi tim bọn thiên thần rác rưởi -+-+-saki yui …
Mối tình đơn phương của cậu em. Từ thích, chuyển qua yêu.…
" Ta đây, ta về rồi đây "…
"Có một người, dạy bạn thế nào là yêu nhưng không yêu bạn. Có một người, trao cho bạn hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về bạn."Anh à, em nhớ anh nhiều lắm!…
Gia Khang - cậu nam sinh điển trai, học giỏi, nhà giàu, luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và vẻ ngoài hoàn hảo trong mắt bạn bè. Nhưng sau tất cả lớp mặt nạ đó là một Gia Khang hay tự ti và luôn giấu mình trong những tiêu chuẩn do người khác đặt ra. Cậu thích thầm Phương Anh - cô bạn nữ cùng lớp trầm lặng, không nổi bật, nhưng lại khiến Khang cảm thấy bình yên mỗi lần ở cạnh.Phương Anh là người sống nội tâm, không quan tâm nhiều đến mấy chuyện tình cảm học đường. Cô nghĩ rằng những người như Gia Khang không bao giờ nhìn đến người như mình. Nhưng thật ra, trong những lần tình cờ làm chung bài tập, những cái chạm tay nhẹ, những lần ánh mắt vô tình bắt gặp... trái tim cô cũng bắt đầu dao động.________Chao xìn, mình Phương Châu tác giả của "Mùa Hạ"lần đầu mình viết truyện nên còn thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nha…
sex,cổ trang, isekai…
Đơn Phương :) Là tình cảm chân thành và đẹp nhất :) Là tình cảm cho đi mà không cần nhận lại :) Là tình cảm không bao giờ thành........…