[Trans Fic] Danganronpa: Three Peaks Castle
https://my.w.tt/1GYDMgtKCOLink FicĐây là một roleplay fiction từ một group mà tôi và tác giả đã cùng tham gia. Tất cả nhân vật không thuộc sở hữu của tác giả hay của tôi.Làm ơn không mang truyện đi đâu…
https://my.w.tt/1GYDMgtKCOLink FicĐây là một roleplay fiction từ một group mà tôi và tác giả đã cùng tham gia. Tất cả nhân vật không thuộc sở hữu của tác giả hay của tôi.Làm ơn không mang truyện đi đâu…
Author : Amiee_lazieee x Rosekookis Chúng tôi viết vì sự yêu thương dành cho họ. Chỉ mong có sao lúc về già còn lưu lại được chút kí ức tuổi thanh xuân , vẫn còn nhớ được những cái tên mà tôi từng điên cuồng theo đuổi năm nào..…
Cuộc sống nó máu chó lắm bạn ạ. Bạn không bao giờ được yên bình sống tiếp trong 60 năm cuộc đời đâu.Thần linh luôn thủ sẵn câu hỏi sau sự hào nhoáng của cái bạn luôn tin là tốt đẹp.Và tôi sẽ là người từ từ vén tấm màn giả tạo ấy từ chính kinh nghiệm cá nhân mà tôi tích luỹ được bao năm nay. Tôi sẽ cho bạn thấy, thế nào là Mạt thế của cuộc sống.…
Không copy truyện khi chưa có sự cho phép mình🚫,chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Ko có j để nói cả…
Kí ức lặng rơi bên những cánh hoa tàn...…
Vẽ nhảm…
Ngày này, ba năm trước.... nơi hoang vu, nàng nhớ thương người..Ngày này, ba năm sau.... chốn cung son, người nhớ thương ta..Nhưng ba năm, không dài không ngắn, đủ để một kẻ tương tư chết chìm trong tình dược, bỏ lại thân xác cho kẻ khác.. sẽ thay nàng ta đòi lại những tổn thất chân tình thanh xuân..!…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…
Au :dauhuthui293Cover : TaegangerDevilĐã được au đồng ý cho coverCâu chuyện về một cô công chúa được gả đến đất nước Tây Lương - nữ nhi quốc, tại đây cô gặp được tri kỷ của mình. Tình yêu của họ dần nảy mầm. Họ cùng nhau đối mặt với những biến cố, trở ngại. Và cuối cùng cũng có thể bình yên bên nhau suốt quãng đời còn lạihttps://www.wattpad.com/story/340556996-b%C3%A1ch-h%E1%BB%A3p-ti%E1%BB%83u-thuy%E1%BA%BFt-ho%C3%A0n-t%C3%A2y-l%C6%B0%C6%A1ng?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=taeganger-devil&wp_originator=yfedpsrzv46zvjpnxhmpouztionpacuhec85r8%2fbygtif7rdgziahrbkgpoggivwcxk%2fvyy3dqk4olx7roll52rkz3o4bhewmwxbrty1ev%2brhypdrvqswbqrwzxd2z2n…
idg4mnhgiole5…
Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả. Xin đừng đem ra khỏi đây.Đây là truyện chuyển ver đầu tay có j sai sót xin bỏ wa. Dành cho KTs ai ko thik thì đừng vào.Thể loại: Boy nhân BoyTác giả: Hàn Hi Nhân…
Đây là nơi đu Otp của ả Tác giảNhân vật không thuộc quyền sở hữu của mìnhNotp của ai thì né ra,đừng buông những lời cay độc…
Trong truyện này, mình sẽ không có viết về tình yêu mà viết về tình bạn của 12 nữ sinh. Mong các bạn ủng hộ!…
Có một chàng trai với trái tim ấm áp, bằng đôi chân trần bước đi trên con đường đầy sỏi đá. Ai cũng nghĩ cậu sinh ra đã là "Thái tử", nhận được ánh hào quang mà biết bao người mơ ước. Nhưng sự thật thì mấy ai có thể hiểu nỗi lòng của người sống trong ánh sáng do người khác tạo ra."Cơn Mưa Mùa Hạ" được viết bởi nỗi lòng của một fan nhà T1. Chuyện xoay quanh đời sống của một bạn nhỏ ADC Lee "Gumayusi" Minhyung. Người được mệnh danh là "Thái Tử nhà T1". Sau thất bại ở trận chung kết lần thứ 4. Mọi biến cố cứ liên tục ập đến vượt ngoài tầm kiểm soát. Tất cả giống như mặt trời mùa hạ thiêu đốt nhiệt huyết trong cậu dần dần chỉ còn lại đóng tro tàn. Thì một lần nữa, đôi bàn tay ấy lại đưa ra nắm lấy cậu. Nó giống như cơn mưa rào mùa hạ, kịp cứu sống một cây non đang dần héo úa. Để rồi hôm nay, cây non tưởng chừng sắp chết khô ấy, đã sống lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dù phía trước có trùng trùng gian khổ, hay là khoảng không mờ mịt thì cậu cũng sẽ vững bước đi tiếp. Nắm chặt đôi bàn tay ấy, tiến đến vinh quang vốn nên thuộc về mình.P/S: Một chiếc fanfic nhỏ về Guma và Keria. Tất cả chỉ là tưởng tượng, không nên liên hệ với thực tế. Nhưng mình hi vọng tương lai không xa, anh em nhà T1 sẽ giành lại ngai vàng của mình. Nâng cao chiếc cúp vô địch sau nhiều lần lỡ hẹn.…
- Một chút văn thơ làm nên cuộc sống đậm màu sắc, cảm xúc dễ kiểm soát qua từng con chữ...Mỗi người một góc nhìn, mỗi người một cảm nhận...…
tác giả: Phan Châu Đồng Ảnh.thể loại : hiện đại, đam mỹ, ngọt, ngược, sủng, hài hước, báo thù, phản pháo. cường x cường. Nói chung là thanh niên ảo game chơi hệ dưỡng thành, dưỡng ra những thành phần bản thân không đỡ nổi.Dự là sẽ có harem nên hãy cân nhắc trước khi đọc[ ôn nhu ấm áp, chung tình, sủng vợ ] công x [ nhu nhược ? cường, yang lake, bá đạo ] thụ.văn án : dưới ánh đèn mờ ảo, cậu nhìn thấy mọi thứ đang rung chuyển. động đất sao ? không phải. Phan Anh cảm nhận được máu đang chảy từ đầu xuống ướt cả trán. cậu mơ hồ nhìn thấy 1 người đàn ông đang nắm đầu cậu như muốn lay tỉnh cậu, cơn đau kéo cậu ra khỏi mớ hỗn độn này. bên tai truyền tới tiếng nói giận dữ của người nọ.- cậu còn muốn giả vờ sao ? mau tỉnh dậy cho tôi.- chó...- cậu nói cái gì ?người đàn ông kề sát tai vào mặt cậu để nghe. Bất ngờ Phan Anh đưa tay ra túm lấy đầu hắn xoay chuyển thế cờ. bản thân mình ngồi trên người hắn.- thằng chó điên, ai cho mày chạm vào đầu tao ? biết bố mày là ai không ?vừa nói cậu vừa nắm đầu hắn nện xuống dưới đất. lực tay càng lúc càng mạnh. hắn không kịp phòng bị, cứ như vậy ngây như phỗng để cậu đánh.- tao hỏi sao mày không trả lời ? biết tao là ai không ? thằng chó rẻ rách.máu nhuộm đỏ nền nhà, không biết là máu của ai nhưng chắc chắn rằng Phan Anh đã không còn là Phan Anh nữa....- nhìn cái gì ? địt con mẹ mày.....…