Nhớ
Viết cho 1 ngày trời dỡ dỡ ương ương…
Truyện hài
Ggggggg…
Ngước mắt thấy trời xanh, ngoảnh đầu thấy ánh sao
Trong những năm tháng niên thiếu dại khờ ấy, Phan Thiên Trung tựa như một vùng trời biếc, thâm trầm và tĩnh lặng, dẫu trải qua bao mùa mưa nắng vẫn vẹn nguyên một vẻ kiên định, bao dung. Còn Đỗ Minh Khuê, cô chính là mảnh sáng rực rỡ và tinh khôi nhất lạc bước vào vùng trời ấy. Như một ánh sao nhỏ mang theo cả hơi thở nồng nàn của mùa hè, cô sưởi ấm những góc tối lãng đãng trong lòng anh bằng sự nghịch ngợm chân thành và đôi mắt chứa cả ngân hà. Họ đã cùng nhau đi qua những mùa ve kêu râm ran xé toạc cái tĩnh lặng của trưa hè, cùng nhau viết nên những bản tình ca dang dở trên trang giấy thơm mùi mực tím. Giữa dòng đời cuộn chảy vội vã, giữa những ước mơ viển vông thời tuổi trẻ, vẫn luôn có một bầu trời tình nguyện đứng lại, lặng lẽ làm điểm tựa cho một vì sao thỏa sức tỏa sáng. "Ngước mắt thấy trời xanh, ngoảnh đầu thấy ánh sao." Thì ra, chẳng cần đi hết chân trời góc bể, thế giới rực rỡ nhất mà tôi hằng tìm kiếm đã luôn ở ngay đây, trong hơi thở, trong nụ cười và trong cả thanh xuân của cậu.…
[Captain-Rhyder]cutiii
lần đầu cụa tuôiicaprhy KO lật có thêm nhìu cp khác nx nhéeelụy rvss3 qué nên viết ó…
[VKook]Chuyện tình tôi và em
Chuyện tình giữa người thầy giáo trẻ tuổi cùng cô học sinh tinh nghịch ,từ ngẫu nhiên đến định mệnh. " Yêu một lần ,yêu cả đời"…














