Tiếng Trung Quốc
Ghi chú tiếng Trung…
Ghi chú tiếng Trung…
cuộc gặp gỡ giữa thầy và trò…
Người ta nói, trên thế gian, tình yêu làm cho con người mất hết đi lý trí. Khi đã cố chấp yêu, đâu ai biết được bản thân mình mù quáng đến nhường nào. Đối với Lương Tịch Vy cô, tình yêu đối với Hàn Dịch Thần đã không còn đơn giản nữa. Đầu tiên là rung cảm, rồi đến say đắm, cuối cùng là cố chấp. Dần dần sự cố chấp ấy ăn sâu vào trong xương tủy, ngấm sâu vào trong da thịt. Nó đã trở thành một chấp niệm, một chấp niệm cả đời của Lương Tịch Vy.- Dịch Thần, anh có từng....có từng yêu em chưa ?- Cô nghĩ cô xứng với tình yêu của tôi sao ?À .....ra là vậy. - Em rời đi. Anh có buồn không ?- Hỏi thừa.- Vậy là....- Không, không bao giờ- Vậy thì tốt rồi.............- Hẹn anh, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa....Đừng gặp lại…
Nó…
"Người ta nói, tuổi mười tám giống như một khúc sonata - mở đầu rộn ràng, giữa chừng là hoài nghi, và kết thúc bằng sự dịu dàng mà ta chẳng ngờ tới.Mùa hè năm ấy, Vân Thành rực rỡ như một bản nhạc đang được viết dở.Giản Tịch ngồi bên khung cửa sổ phòng tập, đôi tay lướt nhẹ trên phím đàn. Ngoài kia, tiếng động cơ xe vang lên, hòa vào tiếng gió, tạo thành một bản giao hưởng kỳ lạ.Cô ngẩng đầu lên - và ánh mắt gặp Giang Kiến Thành.Một khúc nhạc mới bắt đầu." _ Tiểu tiên nữ _ ♡ Truyện viết mang tính giải phóng chất xám-không yêu thích vui lòng lướt qua💮 ♡ Vui lòng không reup khi chưa xin phép💮 ♡ Ad sẽ cố gắng viết hoàn thiện hơn mỗi ngày💮…
Thì là tình...…
Đọc rồi cảm nhận…
Nguyễn Xuân Khánh - lớp phó học tập năng động, được bạn bè yêu mến.Lê Anh Quân - "con nhà người ta" điển hình, học giỏi, nguyên tắc và từng là bạn thân từ thuở nhỏ của Khánh.Một cuộc chia ly bất ngờ, ba năm chờ đợi trong hiểu lầm, và một lần gặp lại ở năm cấp 3.Khánh hồn nhiên muốn nối lại tình bạn, Quân lạnh lùng né tránh. Chỉ đến khi sự thật được hé mở, khoảng cách giữa họ mới dần bị xóa bỏ...…
bảng chữ cái:))…
Tài liệu mình sưu tầm được.Up để học he…