Creep
Nhìn tựa rồi đoán đi :)Đây là lần đầu ta viết thể loại này mong mọi người đóng góp ý kiến…
4 năm yêu . Chia tay vẫn không đc . Viết cho thỏa lòng…
Destiny Circle (D.C):)))Au: ĐíaK+Nhân vật và tình tiết truyện không có trong thực tế, và các nhân vật thuộc về nhau cả đời thực lẫn trong fic ;) tui quả quyết đó, ít ra thì đối với tui =))) Tóm tắt: Cuộc đời tôi là một chuỗi những bất hạnh?Là định mệnh do số phận định ra?Là tôi nên than trời hay thầm cảm ơn những điều bất hạnh đó?Là nên trách họ hay mang ơn họ? Hay đúng hơn thì nó chỉ là một cái vòng lẩn quẩn đưa tôi đến bên người đó bằng đường vòng? :)*Vừa xoa lưng cho Yoongie bụ bẫm đang ngủ say, Jessica vừa ngẫm lại về một quá khứ đã qua, một quá khứ mà bây giờ cô đã dám đối diện* Có tiếng đóng mở cửa, làm Jessica chợt thoát mình ra khỏi mớ quá khứ hỗn độn bất chợt kia, ... *nhăn mày* *cười mỉm* Jessie's povQuá khứ à, ta nên khép mi lại và cất đi thôi...…
Có lẽ có những thứ mà suốt đời này ta căn bản là không thể nào thay đổi được : bản thân ta , tính cách hay cả lối suy nghĩ . Tớ đã rất muốn là tất cả mọi thứ của cậu nhưng .…mọi thứ mà cậu muốn tớ làm tớ lại không thể .Tớ muốn mình biến mất đi để được một lúc nào đó cậu đến hỏi :" Cậu ấy đâu rồi ?"rồi lại còn muốn cậu đi tìm tớ - một chút thôi cũng được …và đến khi gặp lại tớ , lặng lẽ thôi hãy nói :" tớ biết cậu"…
Chỉ là trả test, không phận sự miễn vào…
Thích cậu nhưng chẳng dám ngỏ lời.…
Em thích anh Dosu…
Tên cũ: kẻ nguy hiểm nhất là cô ta!Mạt thế thời đại tử thi vùng dậy, chiến trận vô số, nơi dị giả tung hoành, nhân nghĩa thực hư đem lại tang thương vô số!Huyết sắc bầu trời tự bao giờ nổi danh cô gái, thống lĩnh quân đoàn, căn cứ hùng mạnh!Biển sâu vô tận, mập mờ rừng rậm, thần bí ngân hà, vô phương địa động, hỏa thiêu đầy trời,... bí ẩn dần dần được phơi bày!Phần 1: Tinh Tế Thời Đại Sơ KhaiPhần 2: Mạt Thế Thời ĐạiPhần 3: Vũ Trụ Hành TrìnhĐọc tới đây rồi? Ok, văn tác giả không êm không suông không hay và không bình thường! Mời đọc thử!…
Trong một đêm ngẫu hứng của tháng tư, tôi viết tiếp câu chuyện mà mình đã bỏ lỡ...Chẳng phải lãng mạn, cũng chẳng phải hạnh phúc.Mà chính là bi thương.Bi thương chẳng dứt.Thịnh Hàm - Là cái tên tôi tìm được trong một đêm u uất của tháng tư. Có chăng, cũng vì vậy mà "Thịnh Hàm" sẽ đau thương như vậy?Tôi chẳng cam đoan sẽ đau thương hay không. Nhưng chỉ mong để lại cho các bạn phần nào kí ức từ "Thịnh Hàm"...…