Tang Tảng Sáng
Tác giả: Cloudyy Thể loại: Hắc đạo Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc…
Tác giả: Cloudyy Thể loại: Hắc đạo Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc…
Con phải hiểu được tại sao bố lại nói con không được đi làm thêmĐiều kiện thật kì quặc, nếu biết lý do không được làm thì có thể làm, nhưng cho tới khi cô hiểu, bố cô vẫn sẽ chỉ có một lời là "cấm tuyệt đối""Chừng nào con chưa tự mình hiểu ra thì khi đó câu trả lời của bố vẫn là không."Ban đầu Waka nghĩ điều kiện này cũng dễ thôi. Nghĩ đi nghĩ lại câu trả lời chỉ có thể là thế này."Bởi vì nhiệm vụ chính của một học sinh như con là học. Nếu con đi làm thêm thì sẽ dần sao nhãng nhiệm vụ ấy và chỉ tập trung vào mỗi việc đi làm thôi. Thế thì sao đỗ được đại học. Lý do là thế phải không ạ?""Không liên quan đến thi đại học đâu con."Waka cảm thấy tuyệt vọng. Cô không thể nào tìm ra được một lý do khác khá khẩm hơn. "Vì bố không muốn cho con đi làm nên bố mới cấm!""Tại nói liên quan đến tiền thuế của bố.""Người ta sẽ tưởng nhà mình nghèo.""Vì con sẽ không tuân thủ được giờ giới nghiêm!""Vì cả nhà sẽ có ít thời gian ở cùng nhau hơn!"Waka đã thử hết lý do này đến lý do kia nhưng chẳng có cái nào đúng.Sau đó, cô đột nhiên nghĩ bố chỉ đang cố tình gây phiền phức để ngăn cản mình mà thôi, có lẽ ngay từ đầu đã không tồn tại câu trả lời. Do vậy, cô quyết định thử nói ra suy luận này."Không có lý do nào cả. Nói cách khác, câu trả lời cho câu hỏi này là ngay từ đầu đã không có câu trả lời nào hết." Nhưng vẫn sai"Phải rồi, vì bố vốn không muốn cho con đi làm, nên đâu có chuẩn bị đáp án đúng không? Bố muốn cản con nên mới đưa ra câu hỏi thôi. Dù con có nói gì thì cũng bị gạt hết đi đ…
📓Cuộc sống của con người là một chuỗi những kỉ niệmCó những kỉ niệm đôi khi ta rất dễ để quên điNhưng cũng có những kỉ niệm ta cứ dằn vặt mãi mà không thể nào quên được.…
Câu chuyện du học của mình Youtube Channel 🔆https://www.youtube.com/channel/UCk5R3F2AGv2DGK17K1PUQkAInstagram 🔅https://instagram.com/duckiefoodie?igshid=90c7zoizb5a1#GấuKoaya…
Tác giả: Thestoryteller@lofterChuyển ngữ: CloudyweedGiới thiệu (của người chuyển ngữ):Bọn họ gặp nhau ở một miền quê vắng vẻ, tách biệt khỏi thành phố rộng lớn. Thanh xuân của người này có người kia, hai người bạn thân như hình với bóng. Nhưng rồi ai cũng có cuộc sống riêng, cậu bạn kia chuyển lên thành phố, để lại cho cô gái mới lớn biết bao nhớ nhung. Yêu, nhưng chẳng dám nói, cuối cùng lại lỡ mất tuổi trẻ tươi đẹp.…
From ... to ...Nắng hay mưa, u ám hay thoáng đãng, vẫn chỉ mong người được sống hạnh phúc với những đam mê của mình.Có thể lá thư không thể đến tận tay người, nhưng tấm lòng này, người cảm nhận rõ hơn ai hết đúng không?…
Vì rảnh nên mới vẽ, một phần là do muốn thử vẽ thử thách, còn một phần là do hè chán quá ko có gì làm. P/s: Mik vẽ ko đẹp nên đừng ném đá…
Xin chào các em đến với bình nguyên zô tận…
đam mê văn vào đây …
Mình mở nó nhờ ý kiến của một bạn hỏi trong fic "Hỏi và Đáp". Bạn muốn có một tấm áo đẹp cho tác phẩm "đứa con tinh thần" của mình? Vậy hãy đến với design shop của tớ. Bạn viết rất hay nhưng về việc thay bìa truyện thì cảm thấy mình không được ưng ý cho lắm? Vậy hãy đến đây nhanh chóng đặt hàng đi nào.Cre: BEPANDA.…
Những tình huống dở khóc dở cười, gây ức chế cực mạnh...…
Deku sẽ có chị gái…
𝓪𝓷𝓽𝓲𝓰𝓸 𝓷𝓪𝓶𝓸𝓻𝓪𝓭𝓸 . Có lẽ, tất cả kí ức vẫn là điểm yếu của anh…
"God is an artist"- mỗi khi ngắm nhìn bầu trời tôi thường thốt ra câu nói đó. Bạn mong đợi gì từ một bầu trời, rằng sẽ thấy được những tầng mây mở ra, hay là sự chuyển màu ombre của nó, chợt một buổi tối cúp điện rồi sau đó những ánh sao hiện rõ rệt trên vòm trời đó. Chúng đẹp thật nhưng không phải lúc nào bạn cũng thấy được đâu, bạn có biết được mai trời sẽ như thế nào, trong veo hay đặc mây, có bao giờ bạn ngắm nhìn nó rồi tự thấy bản thân mình nhỏ bé chưa?…
Lầy lội Lầy lội Lầy lội và Lầy lội…
Nội dung giống tiêu đề. À. . . gọi con Au là Nea nhá. :3Ảnh bìa by Nea.…
Một đứa chênh vênh cực kỳ ở tuổi 22. Cảm giác mình không sống được, mình không thực sự đang sống. Rồi bỗng nhiên được sống ở Nhật 1 tháng. Liệu đây có phải một món quà, một cơ hội hay cũng chỉ là 1 tháng đến-rồi-đi mà thôi?…