Tôi nhớ anh... câu chủ ạ..
Giữa một cô người hầu và một tổng giám đốc của một tập đoàn lớn thì sao có thể chứ!?…
Giữa một cô người hầu và một tổng giám đốc của một tập đoàn lớn thì sao có thể chứ!?…
Kết thúc buồn đấy, cẩn thận trước khi đọc![Sinh Ý Hân Lung] Shortfic - Tình yêu cũng chỉ như thế, cũng chỉ có thể chia tay…
18+…
Dưới bầu trời trắng vô tận, thế giới Cloudy SMP khẽ ánh lên - mong manh, tĩnh lặng và được sắp đặt trong bàn tay vô hình.Giữa những miền đất trôi nổi, giữa những thành phố trống rỗng và những linh hồn lạc bước, hiện diện Cloudy Danomi - cô gái đội vương miện của sự bình yên, khoác lên mình tấm áo choàng của tĩnh lặng.Với thế giới, cô là biểu tượng của hy vọng - thanh khiết, sáng suốt và không thể chạm đến.Thế nhưng đằng sau ánh nhìn điềm nhiên ấy, ẩn giấu trí óc của kẻ thấu hiểu tất cả.Từ trong lớp sương dày, cô kéo những sợi dây định mệnh, dệt nên ảo ảnh và chân thật vào một tấm lưới hoàn hảo.Mỗi cơn bão nổi lên, mỗi khoảnh khắc bình yên sau đó - đều hòa vào nhịp điệu của bàn tay cô, người điều khiển thế giới từ phía sau màn trắng.Nhưng khi mây dần nặng trĩu, khi bầu trời run rẩy, chính cô cũng phải tự hỏi: sẽ ra sao nếu bầu trời ấy, một ngày, tan vỡ trong tay mình?Cloudy SMP: Dưới Làn Mây Trắng là câu chuyện về quyền lực bị che giấu, về những lời dối trá mỏng manh như sương, và về nỗi cô độc của những kẻ dệt nên thế giới từ trong bóng tối.Nơi ấy, không có điều gì là chắc chắn - ngay cả sự thuần khiết cũng có thể che giấu tội lỗi.Và giữa lớp mây vĩnh hằng phủ kín thế gian, cô vẫn đứng đó - mỉm cười, nhẹ như hơi thở, dưới bầu trời trắng không bao giờ tắt...…
Suy nghĩ bình dị của tui thôi…
Tên truyện: [12 Chòm Sao] Chuyện Kể Ngàn NămTác giả: Valleriz • Dương TùyDạo quanh chốn vũ trụ thầm lặng, liệu bạn có thể tìm thấy chân ái của đời mình?Tôi vốn dĩ là một sinh linh vô định được sinh ra dưới danh nghĩa bán tinh linh, chịu trách nhiệm ghi chép lại câu chuyện của những đứa trẻ hứng khởi chốn trần gian.Vốn dĩ một tinh linh ghi chép vô dụng như tôi sẽ không có tên, nhưng mẹ đã nói rằng mẹ muốn tôi được "sống" nên đã cho tôi ý thức và đã gọi tôi là Rudy.Tôi thích cái tên của mình lắm, mỗi khi mẹ gọi tôi như vậy tôi đều cảm thấy ấm áp vô cùng.Liệu các bạn có thể cho Rudy cảm giác ấm áp như thế không?Mà, dù sao cũng không quan trọng.Rudy vẫn là Rudy - Người Lưu Trữ Kí Ức - thôi!…
Chỉ là nơi tui sẽ đăng nhiều thứ…
Việt Nam khắc trong tim một lời thề: dù bom rơi, dù đạn nổ, nó vẫn sẽ đến trường. Câu chuyện là hành trình học vấn của Việt Nam. Nó lớn lên trong khói lửa, với sách vở là thứ xa xỉ, trường học là căn hầm tránh bom, và giấc mơ học sinh rực cháy trong những mẩu nhật kí cất kỹ trong hộc bàn. Từ những ngày đầu tập đánh vần bên tiếng súng đến khi nhận tấm bằng tốt nghiệp đại học năm 54 tuổi, và có thể sau đó nữa. ___________🔴 NO SHIP, NO HAREM✨ Viết truyện này như một lời khuyến học. Bởi có những người, cả một đời chỉ mong một lần được ngồi trên giảng đường, cầm lấy sách vở mà học. Nếu có đủ hoà bình, đủ tuổi trẻ, và một mái trường, xin đừng bỏ phí điều thiêng liêng ấy.____________________By: • @Sunari(*'▽'*) on Wattpad • Cá Con 🐟 on fb(Bản quyền bìa ảnh và tác phẩm đều thuộc về tớ)⚠️‼️Truyện mang yếu tố lịch sử, tuy nhiên không phải chính sử và không liên quan đến lịch sử. Không có tính chất tham khảo, càng không xúc phạm hay động chạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào, không thích vui lòng CLICK BACK‼️⚠️…
nơi t có thể nói những điều t không dám…
Taekook…
Ngôn tình…
Hãy luôn hướng về ánh mặt trời…
Nhất thụ×đa công…