Seventeen Đoản
Seventeen…
Seventeen…
Chị ơi sao chị lại làm quản lý của tụi em ? - có làm mới có ăn , không làm mà đòi ăn thì- Ăn beep ăn beep beep…
"Kể cả khi em bảo tôi cứng đầu và lì lợm thì mọi sự vẫn cứ là đòn giáng chí mạng ép tôi vào con đường cùng, để rồi tôi buộc phải sử dụng tất cả những gì mà mình có để có thể giữ em. Lì lợm ư? Không phải con người ta phán xét một sự việc thông qua kết quả của nó hay sao? Loài người lố bịch chính là ở điểm đó! Nếu em dùng một khoảng thời gian để theo đuổi một việc, ngày này qua ngày khác mà vẫn không thành, thì con người sẽ bảo em ngu si và cố chấp, nhưng nếu chỉ một khắc sau em đạt được điều mà em muốn, thì thiên hạ lập tức sẽ bảo em có ý chí và quyết tâm. Đó là khi người ta hiểu được kết quả. Còn nếu em giống như tôi, cứ đi mãi mà không tìm thấy lối thoát và kết quả cuối cùng, thì làm sao biết mình ngu si hay ý chí? Sao em biết được kết quả cuối cùng mà bảo tôi dừng lại? Bao lâu chúng ta còn chưa biết kết quả, thì bấy lâu đó tôi vẫn cố chấp đến cùng, lì lợm đến cùng..."…
Mk tạo album để lưu lại những bức ảnh làm kỉ niệm.…
Hắn nói và hôn lên môi cậu nụ hôn cuối cùng đầy yêu thương thay như lời tạm biệt. Cậu dần tan biến theo không khí... Dường như nghe được những gì hắn nói, cậu nở mộ nụ cười thật tươi nhìn về phía hắn. Hắn thấy được nụ cười ấy mà lòng trở nên vui vẻ hơn. "Anh yêu em " hắn nói .......…
Những câu chuyện này là chuỗi tưởng tượng của gia đình nhỏ của ba đứa: Tiểu Yên, Tiểu Ngư, Tiểu Diệp (MoMoi). Những đoản nhỏ như thế này đều là cảm hứng lung tung của ba đứa, mọi người đọc vui vẻ.Không yêu xin đừng nói lời cay đắng =))))). Xin cảm ơn.…