btsvelvet ; when the love start
sứa x moon#-27082019…
sứa x moon#-27082019…
"Chỉ vì một nụ cười, một bóng lưng mà thương nhớ suốt mấy năm trời."Giữa bao bộn bề, sự hối hả của học sinh cuối cấp khi chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh - một kì thi rất quan trọng để quyết định tương lai, ngã rẽ của mỗi người. Và tôi cũng là một trong số đó. Nhưng khác với mọi người, trông tôi rất thong thả, dường như không có lấy một mục tiêu hay động lực phấn đấu.Đó chỉ là suy nghĩ của tôi trước đây thôi, còn bây giờ tôi đã trở thành một phiên bản khác, cố gắng và miệt mài hơn rất nhiều. Tôi đã từng vì một người con trai mà điên cuồng học ngày đêm thức đến sáng, cày mọi đề toán chỉ để đỗ chung một mái trường với cậu ấy...Liệu sự nỗ lực ấy có thể giúp một cô gái bình thường như tôi chạm đến ánh mặt trời của đời mình không? Đọc truyện để biết thêm nhenNhân vật chính: Tôi (tên của "tôi" sẽ được bật mí sau nha ) Đôi lời của mình gửi gắm đến những bạn độc giả: Truyện này mình viết ngẫu hứng nhưng hoàn toàn dựa vào cuộc sống thật của mình nên mong sao chạm được cảm xúc độc giả ạ, bìa truyện cũng là do mình tự vẽ ạ. Mong mọi người sẽ yêu thích và ủng hộ đứa con tinh thần này của mình ạ…
Ngược - Ngọt - Thanh xuân vườn trường - tình tay 3 - thương thầm…
Tình yêu đơn phương vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Tớ sẽ không để ai biết được, trong quãng thời gian ngây thơ và trong sáng của tuổi học trò, cậu đã từng là nhân vật chính trong cuộc đời của tớ.…
Tên truyện: Sau Cơn Mưa Trời Như Nào Là Do Ổng Quyết Định Tác giả: Kirina Keisha (Meeee)Ngày viết: 04/01/2020Ngày đăng: 28/01/2020Tình trạng: Tạm DropThể loại: Đồng nhân Kimetsu No Yaiba và Harry Potter--Summary--Sau vài năm kể từ Trận chiến Hogwarts, Golden Triangle (Bộ ba Tam giác Vàng) đã trưởng thành, 20 tuổi hơn rồi, vẫn cùng nhau đi trẩy hội. Một ngày, ở Hẻm Xéo, họ gặp Silver Triangle (Bộ ba Tam giác Bạc) vô tình ở chung quán kem với họ.- Thực sự, tao ghen tị với tụi mày, tụi mày có nhau, tụi tao chỉ đơn giản là chung một giuộc chứ có khi cũng chưa hẳn là bạn.- Vậy chứ mày muốn gì? Muốn kết bạn??"RẦM!"Ron chính thức té từ trên ghế xuống khi nhận được cái gật đầu của người trước mặt. Đám này.... thực sự là ngạo kiều!!! *****Golden Triangle và Silver Triangle cùng nhau về thăm trường rồi vào Rừng Cấm để chu du, không ngờ, gặp một thứ....- Hơi thở của Nước, Thức thứ nhất, Thủy Diện Trảm!- Cảm ơn cậu đã cứu chúng tôi, xin hỏi đây là đâu và cậu là ai?- Cái quái gì?? Đồ vật bay lên trời kìa! Ếch biến thành chim??? Cậu ta còn thay hình đổi dạng!!- Với sức mạnh của mọi người thì có thể giúp chúng tôi tiêu diệt hắn!- Phép thuật chả là gì đối với hắn cả! Hắn là con quỷ mạnh nhất đấy, tào lao xàm xí vừa vừa thôi!- Avada Kedavra!!!~~~~~(☞゚∀゚)☞~~~~~Vui lòng không mang truyện đi nới khác nếu không xin phép tác giả, nếu không sẽ bị phốt và ăn report toàn tậpCảm ơn vì quan tâm tới cái thứ nhảm shit này Bìa: Ý tưởng là của @ZoZo_SaMa, Des bởi @Vamese…
Nguồn sưu tầm từ nhiều nơi , tự viết…
chỉ là những câu chuyện nhỏ lẻ từ trong cuốn nhật kí của chàng trai nọ đơn phương một cô gái . Tình cảm quá đỗi xao xuyến , luyến lưu lại chỉ có thể gửi vào trang giấy mà chẳng thể tỏ bày ...…
Một vài câu chuyện dựa theo nhật kí của Nhật - một nhân vật hư cấu do Has tạo ra bằng chính câu chuyện mà bản thân đã nhìn thấy hoặc cảm nhận. Đây là cây bút đầu tay của Has, có thể sẽ có một vài sai sót, xin các đọc giả lượng thứ và chỉ bảo.Một số kí hiệu giúp đọc giả nhận biết được để không bị rối trong quá trình đọc:"Lời thoại nhân vật."• [ Tin nhắn điện thoại. ]*Suy nghĩ nhân vật*Has mong rằng mọi người sẽ cảm nhận được cảm xúc của truyện. Chúc mọi người vạn ngày bình yên.Trân trọng.Khai bút sơ tác [24/01/2026]…
Mùa hè năm ấy, trên căn gác nhỏ đầu đường Nguyễn Thị Minh Khai, Hiền và mối tình viễn xứ.Viết cho tuổi mười tám của Hiền, chàng học trò chẳng có gì ngoài tuổi trẻ và sự rung động.Cho Hưởng, cho họa sĩ Thái, cho Đông Anh, và cho những tháng năm rực rỡ buồn yêu...Năm năm sau đọc lại "hoa hồng xứ khác"…
Bóng ma, sợ hãi và những lỗi lầm không thể rửa sạch trong quá khứ..."Trò chơi bắt đầuTôi sẽ đóng vai 'bóng ma'Còn các cậu sẽ là những kẻ săn 'bóng ma', hay còn gọi là tôi"[written by fact của @allkpopcouple-teaminspiration: who killed me của @lunavre]…
này, tớ thích cậu…
Tôi có câu chuyện, bạn có muốn nghe không?Những mẩu chuyện phiếm chúng ta nghe được ở những buổi gặp gỡ bạn bè, đôi khi lại in đậm trong tâm trí của chúng ta như thể chính chúng ta là người đã trải qua nó vậy...-----Bộ truyện là tập hợp những câu chuyện mình nghe được từ bạn bè, người thân, đôi khi là của chính mình. Và tất nhiên, không phải tất cả đều là sự thật, sẽ có những chi tiết được mình thêm thắt vào và biến tấu đi để thêm phần kịch tính..…
-Em làm tôi muốn phát điên lên được!Trong không gian tĩnh mịch, anh hét lên đầy phẫn nộ.-Làm ơn, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét đó, cũng đừng dùng thứ giọng điệu hờ hững đó để nói với tôi. Là tôi đã sai sao?-Có phải ngay từ đầu, tôi không nên đi theo tiếng đàn đó?-Có phải ngay từ đầu, tôi không nên bị cuốn hút bởi thứ âm thanh mê hoặc đó?-Có phải ngay từ đầu,... tôi không nên yêu em?Càng nói, đôi bàn tay to lớn càng ghì chặt lấy bờ vai mảnh mai, mạnh đến mức như muốn bóp nát nó trong tay. Chỉ thấy gương mặt của người con gái vẫn không thể hiện cảm xúc gì, chậm rãi thốt lên một câu khiến toàn bộ mong chờ trong anh hoàn toàn sụp đổ:-Phải.Nghe được câu trả lời, khoé miệng anh khẽ giương lên nụ cười chua xót, lời nói có phần tự giễu:-Sao lại không thể? Chúng ta không phải đều giống nhau sao? Đều là kẻ điên trong thế giới này, cái thế giới mà những người tự nhận là bình thường kia mới có quyền lên tiếng, mới có quyền đặt ra quy tắc. Và chúng ta, kẻ phá vỡ vô vàn thứ luật lệ tẻ nhạt hay những triết lí cứng nhắc của cuộc đời lại bị phán xét là khác biệt. Giữa thiên tài và kẻ điên có gì khác nhau? Chẳng qua chỉ có một sợi chỉ mỏng manh vắt ngang qua tạo thành ranh giới. Dẫu vậy, thay vì làm thiên tài để được người người ca tụng, chúng ta vẫn lựa chọn trở thành kẻ điên để vùng vẫy giữa thế giới này.…
hello mọi người, mình là Vy đây, đây là truyện thứ 2 mình viết về Harry Potter, truyện mình nghĩ ra do bạn thân mình và mình đag thảo luận về Harry Potter và mình nảy ra ý định này, trong truyện, mình và bạn thân là nhân vật chính nhé. chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.bản quyền thuộc về cô Jk .Rowlingcốt truyện là của mình nhé.…
Đơn phương là gì? Đơn phương là thứ tình cảm xuất phát từ một người, là cái cảm giác luôn dõi theo, luôn thầm mến đối phương, thật đẹp đẽ và thơ mộng làm sao. Nó rất đẹp, nhưng cũng rất đau. Khi đơn phương, chúng ta phải chấp nhận rằng tình cảm mà mình dốc lòng dành cho họ, có lẽ sẽ không bao giờ được đáp lại. Đối với những trái tim mà chính người ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời, nó sẽ trở thành một sinh vật dai dẳng, vừa đẹp, vừa có thể khiến bản thân chết dần chết mòn trong mớ hỗn độn. Những mẩu chuyện ngắn kể về tình cảm một chiều sẽ được viết, và đăng tải bởi Sheepp. Rất mong mọi người sẽ đón nhận.…
Với Shirogane Chisato, Kozume Kenma giống như ánh dương mà cô ấy luôn mơ ước có được.Cậu ấy...luôn sở hữu mọi thứ mà Chisato mong cầu.…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
My treasure…