「 trans ⭑ geonseo 」 phép màu rơi cùng tuyết trắng
⭑Tác giả: @dearmy-youths⭑Link fic gốc: https://www.postype(.)com/@dearmy-youths/post/20988590⭑Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang bản dịch đi nơi khác.…
⭑Tác giả: @dearmy-youths⭑Link fic gốc: https://www.postype(.)com/@dearmy-youths/post/20988590⭑Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang bản dịch đi nơi khác.…
warning: sẽ OOC, không thích xin đừng nói lời cay đắnghogwarts!au."Baby baby chỉ cần nhìn thấy em cười chút thôi, là lòng anh đã trót nhớ nhung rồi" (BABYBABY, Monstar), cũng là suy nghĩ của Kim Geonwoo, Hufflepuff năm 4, dành cho cậu bạn cùng khóa nhà Gryffindor.…
trong fic này chả phải là ngôn tình hay gì, mà là chuyện đời thực của tao, tao xin tâm sự với chung mày đôi lời...à không nhiều lời về crush của tao…
Tác giả: Tôi không phải Tiểu Thất (我不是晓七)Edit: Bamboo724Thể loại: Tiểu thuyết huyền huyễnVăn án:Xuyên không đến thế giới huyền ảo tu tiên, trở thành thiếu tông chủ ma đạo, Lục Trầm thức tỉnh hệ thống tự cứu của phản diện. Hắn vốn định dẫm lên con cưng của khí vận, cưới thánh nữ của các tộc, bước lên đỉnh cao cuộc đời! Nhưng hệ thống lại báo cho Lục Trầm rằng anh chính là phản diện cuối cùng của thế giới này, tương lai sẽ bị nhân vật chính dùng làm bàn đạp, bị nhân vật chính tiêu diệt! Lục Trầm: "Cái gì! Ta lại không phải nhân vật chính?" Hệ thống: "Ký chủ là phản diện lớn nhất của thế giới này, hệ thống này cam kết giúp ký chủ tự cứu, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ giúp nhân vật chính trưởng thành, đạt đủ độ hảo cảm của nhân vật chính là có thể tránh được kết cục tử vong." Hệ thống của người khác giúp ký chủ đi lên đỉnh cao, hệ thống của Lục Trầm lại ép hắn làm kẻ nịnh nọt để tăng độ hảo cảm! Để bảo toàn mạng sống, Lục Trầm quyết định cố gắng hết sức để có quan hệ tốt với nhân vật chính. Ai ngờ, khi độ hảo cảm dần tăng lên, ánh mắt nhân vật chính nhìn Lục Trầm ngày càng kỳ lạ. Nhà ai lại có nhân vật chính thích nhìn chằm chằm vào mặt phản diện cả ngày rồi cười ngây ngô như vậy chứ!Lục Trầm: "Nhân vật chính, tay ngươi để trên eo ta có thể đừng động lung tung được không!"____Chú ý: Đây là truyện song nam chính, viết theo phong cách dành cho nam! Những ai không thích nên cân nhắc trước khi đọc!…
em yêu anh, chỉ là anh chưa yêu em thôi…
Vào truyện rồi biết =))…
Đây chính là tác phẩm đầu tay của mình, mong mọi người ủng hộ và comment! Nếu có sai sót gì thì các bạn cứ nói với mình, đừng ném đá vào mình nhé. ^^Lưu ý: Tất cả các ảnh ngoại hình nhân vật không phải là của Lisa, chúng thuộc về quyền sở hữu các tác giả khác. Bản quyền Danganronpa cũng ko thuộc về Lisa luôn…
Một nơi tổng hợp lại các oneshot của SaiOuma nhân lúc rảnh rỗi đã viết nên. Vì thế nên tôi không có lịch đăng chính thức nhé. × Lưu ý: tôi chỉ ship Saihara top và Ouma bot, không switch.…
Không nghĩ ra ý tưởng nên mk ngồi làm cái này ! He he :)))…
mỗi ngày đều muốn cùng thái tử điện hạ ly hôn.; author : wind aka vent; thể loại : đam mĩ, xuyên không, chủ thụ, nhất công nhất thụ, tương lai đế quốc, cưới trước yêu sau, ngọt ngược có đủ.; pairs : vương nhất bác x tiêu chiến.; ngày bắt đầu : 17/03/20; copyright : @gojeonpaaa…
Viết về cặp Nagito và Mikan Bộ này tôi sẽ thay 1 chút tính cách của Mikan Nó sẽ không giống với Nguyên Tác ( Nagito cx vậy..)Viết dở lắm ! mong đừng chênhất là viết về 18+ tôi cx ko giỏi mấy.. Nhưng cx vt thử để xem xem…
Gia Cát Mộng Minh là thực tập sinh của sòng bạc hải ngoại. Vì một ngày biến cố, y buộc phải về đại lục học lớp 12, chuẩn bị thi tốt nghiệp. Nhưng y chưa từng đi học qua, bài tập, thi cử, môn nào cũng không biết! Vì muốn đạt được thành tích thi cử, y sử dụng thiên thuật (lừa bịp), gian luận trong thi cử . trong mỗi cuộc thi, y cùng với thầy cô giám khảo, thiết bị giám sát, và một thực lực học sinh gian lạn hùng hậu, tiến hành môt trận đấu trí quyết liệt.Tác giả: Song Tử Tinh LaNguồn: tuoithodudoi.com…
Yêu anh thật sự là rất nhiều, còn Anh thì có lẽ không biết có một người đang đơn phương anh... Nhưng thật quá nỗi nghịch cảnh yêu anh.. Anh lại yêu thầm người khác... Chạy theo anh 3 năm nay mà chân em vẫn chưa mỏi anh à.. mà tồn tại cùng những ngày tháng đó là những vết thương chính em si ngốc tự làm mình đau....…
Có một bức tượng giống hệt người sống trong bảo tàng, và nó biết động đậy.Có một bức tượng mọc ra lông vũ mỗi lần Shuichi gọi nó bằng tên.Có một bức tượng đã tự xưng mình là Thiên thần hộ mệnh của Shuichi.Có một bức tượng đã nói nó yêu cậu hơn bất cứ thứ gì...("Vậy, chính xác thì, anh yêu tôi hay yêu [sự thực] đang ẩn náu bên trong tôi?"Rantarou chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng mà buốt lạnh. Một nụ cười, rõ ràng chẳng có chút gì là giả tạo, nhưng lại trát lên đôi mắt gã cái đắng chát đến chạnh lòng. Như thể biết bao xúc cảm, biết bao câu từ ứ nghẹn chôn sâu bấy lâu đều theo cái nhếch môi nhẹ tênh ấy, lan tràn.Gã chậm rãi, run rẩy áp tay mình lên gò má Shuichi."... Xin lỗi em."Shuichi không nói gì thêm.)…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…
" Tớ không phải là Nam Thư đâu. Có gọi nhầm không Khoa ?" Nam Thu mở mắt bất ngờ, đối diện trực tiếp với ánh nhìn của cậu ta và nhoẻn một nụ cười nửa miệng. Lúc này, Đình Khoa đang cúi đầu xuống, chiếc kính cận khẽ nghiêng, đụng trực tiếp vào mắt kính của Thu. Khoảng cách gần như hiện tại không khỏi khiến tim cậu như vừa run lên.Một làn khói bay đến, phả trực tiếp vào mắt và khiến tròng kính mờ đi. Sự xuất hiện bất ngờ của nó khiến cậu giật mình và thôi nhìn vào mắt cô gái, vội vàng đứng thẳng dậy. Khoa đi giật lùi về phía sau, tay trong vô thức đưa lên xua đi làn khói có mùi ngọt nhàn nhạt kia tản ra xung quanh.- " Cậu hút thuốc à ? " Đình Khoa nhíu mày hỏi, tay vẫn không dừng động tác vừa rồi.- " Bị cậu phát hiện rồi. Hiếm khi thôi nên đừng nói với ai. " Thu vứt điếu thuốc mới cháy một đoạn nhỏ xuống đất. Sau một cú dẵm và xoay nhè nhẹ trên nền gạch lạnh, ánh sáng cùng khói từ từ tắt hẳn.Nam Thu chậm rãi đi về phía cậu bạn đối diện : " Có ấn tượng xấu rồi ? " Sau đó lạnh nhạt lướt qua nhanh chóng, hướng về phía nhóm bạn đang đứng ở phía xa. Bước chân đó như không hề do dự, và cũng chẳng hề bận tâm đến người đang đứng đằng sau.Đình Khoa đột ngột chạy theo, chớp mắt đã đi song song với cô. Cậu ta chỉnh lại cái kính và nói : " Xấu thì cũng là ấn tượng. Thu biết đấy, người gây ấn tượng với Khoa rất hiếm. "_____________________________________________________Một câu chuyện tình cảm học đường bình thường, không có gì đặc sắc. Rảnh rỗi nên lấy cảm hứng từ chuyện của những người xung quanh.…
Tuổi ô mai ai chả muốn iu thì lucky đây cũng say nắng thầy chứ sao~~…
instagram BTS EXID…