[Perth ×Chimon] Lỡ Yêu Kẻ Thù!!
Lỡ Yêu Kẻ Thù là bộ Boy's love Học Đường
Lỡ Yêu Kẻ Thù là bộ Boy's love Học Đường
Sau những ngày bị thằng em phá và drama đầy đầu..thì mình đã trở lại và lợi hại hơn xưa :33 (hy vọng vẫn còn ai nhớ đến mình:'3)…
Một ngu ngốc đơn phương.Tên truyện: Thích Anh!Thể loại: Oneshot, namxnữ, ngôn tình, hiện đại đô thị, đơn phương, học đường,...Tình trạng: Hoàn thành.Tác giả: Wru.Người edit bìa: Watanabe Yuriko.Lời cuối: Cấm sao chép, chuyển ver,... Mong mọi người góp ý nếu có sai sót.-:- Cảm ơn đã đọc truyện -:-…
Tg: Разносчик пиццы Dịch: GreenTea1994 Mọi chuyện bắt đầu khi Mark được nhận vào làm trong một tiệm sửa chữa và bảo hành xe. Ngay ngày đầu tiên đi làm, Jackson đã cho rằng Mark không ưa mình. Nhưng liệu đó có thật sự là như vậy không?…
những cánh hoa kiều mạch trắng muốt ấy tràn ra khỏi cổ họng qua những cơn ho muốn xé toạc cổ họng hắn, jackson biết bản thân không còn đường quay lại nữa rồi...…
Cậu ấy là xuân xanh, là hạ vàng, là thu nhạt, là đông tàn, là tất cả thương mến. Cậu ấy là người tôi thương, thương đến mức chẳng dám chung đườngChỉ là vô tình thấy được và vào đọc thử. Sẵn tiện cũng còn vài ngày nữa kết thúc năm học. Tôi biết chắc là câu sẽ không chấp nhận tình cảm này của tôi. Nên dù một lần hãy cho tôi cơ hội nói hết với cậu------------------------------…
Đơn giản đây không phải là truyện,đây chỉ là nhật kí những ngày đơn phương của tôi...vì sao tôi lại viết trên này?...suy nghĩ đơn giản thì crush tôi không dùng Wattpad nên tôi viết:)…
chỉ là một mảnh hồi kí của mình. viết lại để không bao giờ quên anh!…
Giữa một thành phố rộng lớn, nơi con người lướt qua nhau như những đường thẳng không giao, Tư Mặc và Khuê Nghiên lại vô tình trở thành ngoại lệ.Họ gặp nhau lần đầu trong một dự án hợp tác giữa hai công ty công nghệ. Không ấn tượng, không thiện cảm, chỉ là hai con người quá giống nhau: lý trí, sắc sảo và không dễ nhượng bộ. Những lần tranh luận căng thẳng, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những ánh nhìn khó chịu... lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn theo cách mà cả hai không nhận ra.Từ những lần chạm mặt tưởng chừng ngẫu nhiên, họ dần bước vào cuộc sống của nhau. Cảm xúc nảy sinh trong im lặng, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ sâu để khiến cả hai thay đổi.Nhưng tình cảm chưa kịp gọi tên thì thực tế đã xen vào.Áp lực từ công việc, cùng những hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách giữa họ ngày một lớn. Những lời chưa kịp nói, những lần lựa chọn sai thời điểm... dần biến yêu thương thành tổn thương.Tư Mặc chọn im lặng.Khuê Nghiên chọn rời đi.Cả hai cứ thế đánh mất nhau, không phải vì hết yêu, mà vì không đủ dũng cảm để ở lại.Những tưởng đó là kết thúc, nhưng hóa ra chỉ là một khoảng lặng cần thiết cho một khởi đầu dài hơn phía trước.…
Hán Việt: Hòa thất ức giáo thảo đàm giả luyến ái đích nhật tửTác giả: Kiều BệTình trạng bản gốc: Hoàn thành (66 chương+ 2 PN)Tình trạng edit: Hoàn thành (12/12/2021 - 30/06/2023)Editor: yiuyt68Beta: cobonlaThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Vườn trường , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Duyên trời tác hợp , 1v1Sau một lần xung đột, học sinh ưu tú Chân Bạch Nguyên hại giáo bá Thời Bất Phàm ngã vỡ đầu, máu chảy đầy đất.Sau khi xe cứu thương đem Thời Bất Phàm đi, Chân Nguyên Bạch run rẩy trở về nhà, nơm nớp lo sợ cầu xin ba mẹ cho mình chuyển trường, đúng như dự đoán, bị từ chối.Chân Nguyên Bạch chỉ có thể căng da đầu đi xin lỗi Thời Bất Phàm, hy vọng lúc hắn đánh mình thì nương tay một chút.Kết quả --Thời Bất Phàm thế mà lại mất trí nhớ!Chân Nguyên Bạch vui mừng khôn xiết: Cậu thật sự không biết tôi à? Tôi là bạn thân của cậu đấy.Sau khi nói dối mình là anh em tốt của Thời Bất Phàm, không ai dám bắt nạt Chân Nguyên Bạch nữa. Cậu quyết định phải làm thật tốt thân phận anh em thân thiết này với Thời Bất Phàm, nhưng rất nhanh sau đó cậu đột nhiên thấy ánh mắt đối phương nhìn mình rất kỳ quái.Cho đến một ngày, giáo bá mất trí nhớ đem cậu ép vào góc tường, vừa hôn khuôn mặt chết lặng của cậu vừa cười nhẹ: Chúng là mà là anh em tốt à, tôi đã sớm biết cậu thích tôi, nhân lúc tôi mất trí nhớ mà tiếp cận tôi...... Ngoan, cho cậu một cơ hội đó, gọi chồng đi.Chân Nguyên Bạch:......…
Gặp lại tình đầu tuổi trẻ, câu chuyện viết về tình yêu thuần khiết của hai người như được ông trời sắp xếp định mệnh của nhau. Câu chuyện này sẽ đem lại những điều tích cực cho mọi người. Mong mọi người đọc và đóng góp ý kiến ạ. ❤️❤️❤️…
Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả gốc nếu như có gì thì mình sẽ xoá truyện Tác giả gốc : Tiểu Yết Cậu là một người lạnh lùng. Là một thiếu gia đanh đá kiêu kỳ. Là một người mà so với cái tuổi 17, đã hiểu biết việc đời hơn rất nhiều. Sinh ra trong một gia đình giàu có, danh giá, quyền lực. Từ nhỏ cha mẹ đã dạy dỗ cậu một cách cẩn thận.Nhào nặng cậu trở thành một thiếu gia mà ai cũng phải kính nể và là một người thừa kế hoàn hảo trong tương lai. Biến cậu thành một con người thực dụng. Đối mặt với thế giới đen tối của đồng tiền, sự tranh giành lợi ích không từ thủ đoạn của giới kinh doanh. Cậu đã quá quen thuộc.Cậu thông minh, lạnh lùng, sắc bén, kiêu ngạo, đôi chút lại kỳ quái, đôi khi lại là một người vô cùng ấm áp. Tất cả chỉ là vỏ bọc. Cậu che giấu đi trái tim mềm yếu, che giấu đi một ký ức đen tối ám ảnh từ thời thơ bé. Chờ đợi, chờ đợi ai đó có thể mở cửa trái tim cậu.Hắn là một thiếu gia ngang tàng, ngổ ngáo. Một chàng hoàng tử của ngôi trường trung học danh tiếng. Một vương thần làm mưa làm gió ở đất Seoul đầy phồn hoa. Một kẻ đào hoa trăm ngàn ông bướm vây quanh.Một kẻ không sợ trời, không sợ đất. Cầm đầu trong giới xã hội đen. Lạnh lùng , ngạo mạn, ngang ngược nhưng đôi lúc rất trẻ con chính là hắn.Liệu cuộc hôn nhân sắp đặt của cả hai sẽ ra sao???…
Draco x You"Dẫu cho chỉ là trong mơ, anh vẫn muốn ở cạnh em"."Xin lỗi, Draco. Em không muốn anh phải đứng giữa lằn ranh."…
Ngày xửa ngày xưa có một con mèo mun béo ụ ngày ngày tắm nắng trên cái ban công tầng 10 mặc kệ cuộc sống xô bồ trong con ngõ giữa lòng thủ đô SeoulNgày xửa ngày xưa có chàng trai nhà đối diện đem lòng tương tư anh chủ bé mèo mun ấy…
Cờ rút lớp phó đáng yêu, giỏi giang, nhưng bị người ta xem là đối thủ một mất một còn.Nam chính: Tôi đã biết yêu rồi!Nữ chính: Thằng đó muốn giành hạng nhất với tôi kìa!!![Trích]Lớp 10A4 có sĩ số nữ nhiều nam ít, nay xuất hiện một bạn học bảnh bao, thân thiện lại duyên dáng như thế, lập tức chiếm được thiện cảm của mọi người.Sau khi giới thiệu một lượt ban cán sự lớp, Võ Minh Huy ngồi ở dãy kế bên cô, cả hai chỉ cách nhau một lối đi nhỏ hẹp. Ban đầu, Mộng Vân cũng rất hứng thú với người bạn này, hai người thường trò chuyện với nhau. Có khi Minh Huy còn đem bánh, sữa đến tiếp tế cho cô nữa.Cho đến cái ngày định mệnh ấy: Trả kết quả học kỳ hai. Lê Phương Mộng Vân - người luôn chễm chệ ở vị trí hạng nhất, nay ngậm ngùi cút xuống hạng hai để nhường chỗ cho Minh Huy. Lúc đó cô đã sốc há mồm. Không ngờ người mà hằng ngày nói cười, hỏi bài mình đủ thứ lại một phát đá bay mình ra khỏi hạng nhất như thế.Quá tuyệt vời! Quá âm mưu!!!"Chúc, mừng, cậu, nhé!"Mộng Vân trừng mắt, nghiến răng nói rõ từng chữ. Minh Huy còn đang cười tươi thì ngơ ngác. Ơ? Sao trông cô có vẻ tức giận thế nhỉ?…
Câu chuyện thanh xuân của một chàng trai và một cô gái. Không có tiểu tam phá đám, không có tình huống lắt léo. Chỉ có trái tim thuần khiết, ánh mắt dịu dàng. Như một giai điệu chạm tới đáy lòng, như những ngày mưa buồn tháng bảy. Câu chuyện về mối tình đầu!Kết quả của nó ấy à?Hãy chờ xem ...Bìa designed by Color Team…
Đôi khi những thứ ta cho đi sẽ không bao giờ có thể được nhận lạiThời gian là một thứ quý giá đừng nên dành hết thời gian thanh xuân của mình vì một người không biết về tình cảm ấyNếu bạn thích họ hãy nói lên tiếng lòng của mình để tương lai không phải nuối tiếc.Thật ra nếu các bạn đọc các bạn sẽ cảm thấy nhàm chán vì văn phong của mình khá kémĐây cũng chỉ là 1 tác phẩm nhất thời khi tự dưng hiện lên trong đầu mìnhVà đây là bản viết đầu tiên và không có chỉnh sửa nhiều lần nên còn mắc chút sai sót 🙏🏻…
Một câu chuyện ngắn về tình yêu không hồi đáp của chàng trai dành cho cô gái mà mình yêu. "...Tôi nhìn em lên xe hoa bước đi cùng người. Người con gái tôi dành cả thanh xuân để bảo bọc che chở, nay đã nở một nụ cười thật tươi nắm lấy tay ai.Thoáng chốc tôi thấy chú rể hướng về phía tôi. Hai mắt chạm nhau, không nói một lời, nhưng dường như hiểu đạt rất nhiều điều.[Xin hãy thay tôi chăm sóc cho cô ấy]..."…
Năm mười lăm tuổi, Todoroki Shoto đem lòng thích thầm một cô bạn cùng trường.Cô ấy để tóc ngắn, không thường mặc áo khoác của trường, thường bị giáo viên mắng vì lén kéo váy cao một chút, cô ấy thích những màu sáng như trắng, hát rất hay, giỏi bộ môn chạy nước rút nhất, dường như cũng thích hội hoạ, Shoto luôn để ý rằng cô ấy hay ngồi ở ghế đá tốc hoạ khung cảnh thấy được, sau đó lại vo giấy thành cục vất đi, nhưng cô ấy không hay được, những thứ đó đều được hắn lấy đi và cất giữ cẩn thận.Mỗi khi cô ấy cởi áo khoác, luôn mờ mờ nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ trên tay trái, cô ấy năng động, đôi khi lại trầm mặc nghĩ ngợi, trong tiết học thường ngẩn người nhìn ra bên ngoài cửa sổ, Shoto từ dưới sân tập nhìn lên, cũng theo cô ấy ngửa cổ nhìn trời, không biết cô ấy chú tâm cái gì nữa.Đôi mắt cô ấy luôn sáng rỡ, như là chất chứa muôn vàn vị tinh tú trên cao kia. Nụ cười của cô ấy không có son nhưng vẫn rất xinh xắn, Shoto nghĩ, cô ấy không trang điểm vẫn là một cô nàng ưa nhìn. Ít nhất trong mắt hắn, cô ấy là người con gái duy nhất hiện hữu rõ rành rành.Đến tận khi tốt nghiệp, Shoto luôn canh cánh một mối lo, liệu tương lai hắn có thể ở bên cạnh cô ấy không? Cảm giác cô ấy rất dễ mất đi, duỗi tay ra vươn tới có thể nắm lấy, nhưng nếu chần chờ sẽ để cô ấy rời đi mãi mãi.Sau đó thì sao?Sau đó...Từ lúc tốt nghiệp, Shoto không gặp cô ấy nữa.…