Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bạn đã bao giờ thích một người nổi tiếng chưa?Không phải kiểu hâm mộ đơn thuần, mà là... thích thật.Tôi từng như vậy.Một người lạ trên màn hình, rồi bỗng thành người ám ảnh trong từng suy nghĩ.Tôi bắt đầu học tiếng của anh, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhặt,và lặng lẽ nuôi hy vọng sẽ có ngày đứng gần anh - đủ gần để hiểu, đủ xa để không làm phiền.Đây là hành trình của tôi, và cũng có thể là của bạn.…
Tôi từng nghĩ, ngồi cạnh cậu ấy chỉ là một chuyện nhỏ.Cho đến khi cậu rời đi... mà không một lời tạm biệt.Nếu hôm đó tôi quay lại, nếu hôm đó tôi nói ra-liệu mọi thứ có khác không?Nhưng thanh xuân vốn dĩ không có chữ "nếu".Và cậu... mãi mãi là người tôi không kịp giữ.…
Anh biết không? Những ngày tháng bên anh là khoảng thời gian đẹp nhất đối với em.Nhưng anh nào biết, nào để ý, xem đàn em này có đỏ chín mặt khi nhìn nụ cười anh không?Nhưng cũng không thể trách mình anh, em cũng đáng trách, trách tại sao mình lại yếu đuối như vậy?Đôi lúc, em lại mộng tưởng, mong rằng đây là một mối tình song phương.Nhưng mãi, nó vẫn chỉ là giấc mộng của kẻ nhát gan...Vậy chỉ mong một điều, mong anh vẫn cho kẻ nhát gan này viết nên những lá thư, những lá thư đơn phương."Gửi anh, Sư Tử.Gửi anh, những kỉ niệm của chúng ta.Gửi anh, nỗi đau lặng lẽ, nước mắt đã khô.Gửi anh, thanh xuân của em, lần đầu đơn phương.Gửi anh, tình yêu đơn phương - tình yêu không bao giờ nói.Gửi anh, lá thư đơn phương - lá thư không bao giờ gửi.Thân.Bạch Dương"~~~~~~~~~~~~~Cre ảnh: @Teamsweet_DRC By Boss of teamPlease enjoy my story. Love guy :3@LayLoiCuaNam on Wattpad.…
Xin chào các cậu, đây là một fic tầm thường trong nhiều fic tầm thường khác của tớ. Fic này được tạo ra chỉ là j4f, tớ biết mình nên có tâm hơn về cái mô tả fic của tớ nhưng xin lỗi, tớ chỉ giỏi viết lan man.. Fic viết về cảm tưởng của tớ về các char tớ yêu thích, và nó được tạo ra chỉ để thõa mãn thói viết văn dài lan man và lủng củng của tớ, tớ không trông mong các cậu yêu thích nó hay ủng hộ, nếu các cậu không thích thì các cậu có thể click back, không nhất thiết các bạn phải vào nói fic tớ.Nếu các cậu thích nó và ủng hộ nó, tớ chỉ mong các cậu cmt, không nhất thiết phải vote cho fic ạ, có thể là nhận xét hay nêu cảm nghĩ chung chăng? Vì đây là lần đầu tớ viết các cảm tưởng về nhân vật mà mình ấn tượng, husbando hay waifu của tớ và nó chỉ ấn định trong vài Fandom, mong các cậu không phiền. Một lần nữa, xin chân thành xin lỗi vì phần giới thiệu dài loằng ngoằng mà chả ra vào đâu và cả cách hành văn của tớ..…
"Chỉ vì một nụ cười, một bóng lưng mà thương nhớ suốt mấy năm trời."Giữa bao bộn bề, sự hối hả của học sinh cuối cấp khi chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh - một kì thi rất quan trọng để quyết định tương lai, ngã rẽ của mỗi người. Và tôi cũng là một trong số đó. Nhưng khác với mọi người, trông tôi rất thong thả, dường như không có lấy một mục tiêu hay động lực phấn đấu.Đó chỉ là suy nghĩ của tôi trước đây thôi, còn bây giờ tôi đã trở thành một phiên bản khác, cố gắng và miệt mài hơn rất nhiều. Tôi đã từng vì một người con trai mà điên cuồng học ngày đêm thức đến sáng, cày mọi đề toán chỉ để đỗ chung một mái trường với cậu ấy...Liệu sự nỗ lực ấy có thể giúp một cô gái bình thường như tôi chạm đến ánh mặt trời của đời mình không? Đọc truyện để biết thêm nhenNhân vật chính: Tôi (tên của "tôi" sẽ được bật mí sau nha ) Đôi lời của mình gửi gắm đến những bạn độc giả: Truyện này mình viết ngẫu hứng nhưng hoàn toàn dựa vào cuộc sống thật của mình nên mong sao chạm được cảm xúc độc giả ạ, bìa truyện cũng là do mình tự vẽ ạ. Mong mọi người sẽ yêu thích và ủng hộ đứa con tinh thần này của mình ạ…
Văn án chỉ một câu: Câu chuyện tình yêu của đầu lĩnh con nhện và cô gái trồng hoa Nhân vật chính: Miru, Chrollo ┃phối hợp diễn: Ryodan┃ cái khác: Hunter, phố Bối BốiTác giả:Mạn KhôngSố chương: 172 chươngNguồn edit: https://mongthuycungs2.wordpress.com/…
Một vài câu chuyện dựa theo nhật kí của Nhật - một nhân vật hư cấu do Has tạo ra bằng chính câu chuyện mà bản thân đã nhìn thấy hoặc cảm nhận. Đây là cây bút đầu tay của Has, có thể sẽ có một vài sai sót, xin các đọc giả lượng thứ và chỉ bảo.Một số kí hiệu giúp đọc giả nhận biết được để không bị rối trong quá trình đọc:"Lời thoại nhân vật."• [ Tin nhắn điện thoại. ]*Suy nghĩ nhân vật*Has mong rằng mọi người sẽ cảm nhận được cảm xúc của truyện. Chúc mọi người vạn ngày bình yên.Trân trọng.Khai bút sơ tác [24/01/2026]…
chỉ là những câu chuyện nhỏ lẻ từ trong cuốn nhật kí của chàng trai nọ đơn phương một cô gái . Tình cảm quá đỗi xao xuyến , luyến lưu lại chỉ có thể gửi vào trang giấy mà chẳng thể tỏ bày ...…
Mùa hè năm ấy, trên căn gác nhỏ đầu đường Nguyễn Thị Minh Khai, Hiền và mối tình viễn xứ.Viết cho tuổi mười tám của Hiền, chàng học trò chẳng có gì ngoài tuổi trẻ và sự rung động.Cho Hưởng, cho họa sĩ Thái, cho Đông Anh, và cho những tháng năm rực rỡ buồn yêu...Năm năm sau đọc lại "hoa hồng xứ khác"…
- Tôi kể ông nghe một câu chuyện được không?- ...- Câu chuyện kể về một nhỏ rất ngốc! Cô ấy thích một anh chàng vào ngày 2 tháng 10, năm ấy nhỏ học lớp 9, năm ấy, anh chàng cao 1m 73 và nặng 55kg. Cậu không biết nhỏ đó thích anh chàng kia như thế nào đâu. Khi biết anh chàng đó sẽ thi vào Ams, cô ấy mỗi tối đều thức đến hơn 3 giờ sáng để học bài...cô ấy muốn học chung lớp với cậu...Lớp 10, chàng trai ấy cao 1m 77, nặng 59kg, chàng trai ấy thích bạn lớp trưởng, cô ấy... Lớp 11, chàng trai cao 1m83 nặng 63kg...lớp 12, chàng trai cao 1m85 nặng 66kg... Chàng trai sinh vào tháng tư, nên tháng tư là tháng cô gái yêu và trân trọng nhất. Chàng trai ấy ghét mùi phấn hoa. Chàng trai thích uống cà phê đặc,vì thế, cà phê luôn là thức uống tâm đắc nhất của cô gái. Chàng trai thích xem phim hành động Mĩ...vì thế, cô gái cũng vậy. Chàng trai thích món ăn mẹ cậu ấy nấu.. Vì thế, cô gái hay sang nhà cậu ấy để mẹ chàng trai dạy nấu ăn. Chàng trai thích những cô gái tóc đuôi ngựa, không thích những cô nàng son phấn lòe loẹt. Chàng trai gõ bàn phím với tốc độ 106 từ mỗi phút... Chàng trai đã thích 2 cô gái....Còn cô ấy chỉ có một người duy nhất...…
Đơn phương là gì? Đơn phương là thứ tình cảm xuất phát từ một người, là cái cảm giác luôn dõi theo, luôn thầm mến đối phương, thật đẹp đẽ và thơ mộng làm sao. Nó rất đẹp, nhưng cũng rất đau. Khi đơn phương, chúng ta phải chấp nhận rằng tình cảm mà mình dốc lòng dành cho họ, có lẽ sẽ không bao giờ được đáp lại. Đối với những trái tim mà chính người ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời, nó sẽ trở thành một sinh vật dai dẳng, vừa đẹp, vừa có thể khiến bản thân chết dần chết mòn trong mớ hỗn độn. Những mẩu chuyện ngắn kể về tình cảm một chiều sẽ được viết, và đăng tải bởi Sheepp. Rất mong mọi người sẽ đón nhận.…