Minga || Like or Love
DROP!…
DROP!…
nếu có một cái bánh, tớ sẽ nhường nó cho cậucậu không thích ăn bánh sao?không, vì tớ thích cậu…
(acc gốc của bộ này bị mất, đây là acc mới để up tiếp truyện)dù ngày mai sóng gió bão tố níu đôi chân của anh trên đường đời. anh sẽ yêu em đến tận cùng thời gian.…
Giữa làn sương mờ nhạt, liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để níu giữ hai trái tim từng say đắm, hay chỉ còn là hồi ức của những ngày đã qua?…
Hai người từng gần như yêu, nhưng chưa bao giờ dám gọi tên cảm xúc. Khi thời gian mở lại cánh cửa, họ đứng trước lựa chọn: níu giữ hay buông bỏ? Một câu chuyện nhẹ nhàng, ấm áp về những tiếc nuối chưa phai và cơ hội để bắt đầu lại, nơi tình yêu được vun đắp từ những điều giản đơn nhất.…
Oikawa Tooru, chúc cậu tiền đồ xán lạn, nghe có vẻ thật chân thành phải không? Nhưng chỉ mỗi bạn biết mình đang nói dối. Bạn là người ít mong anh công thành danh toại nhất trên đời này. Bạn hận không thể thấy anh thất bại thảm hại, tan xương nát thịt, bị thiêu rụi thành tro bụi, hay giống như Sisyphus cứ lặp đi lặp lại việc đẩy tảng đá lên núi trong vô vọng, rồi tảng đá lại lăn xuống. Để rồi anh sẽ quay đầu lại, nhìn thấy bạn, khóc lóc níu kéo bạn, thừa nhận rằng anh đã sai, nói rằng "mãi không hối hận" là sai, bỏ rơi bạn là sai, vứt bỏ tất thảy là sai, là sai, là sai hết.…
Nếu bạn có một cơ hội để níu giữ người mình yêu.Bối cảnh : hiện đạiTình trạng : one shot và short ficTặng riêng @Sakerakiupi.Warm : không hài.Ghi chú : Karin không phải nv phản diện. Sasu không phản bội Saku... cảnh nóng duy nhất là cái kiss scene cuối chap. Dán mác 10+.…
Jungkook thích một người, thích đến mức vô cùng buồn bực nếu người ta không thèm để ý cậu. May mắn thay Taehyung chẳng bao giờ phớt lờ tên nhóc này.…
bongiu tán aniuAn: em thích màu xanh dương.Dương: còn anh thích em.…
"Dương ơi ôm anh"…
Vì em...Là chút cuối cùng mà tôi còn có thể giữ chặt giữa muôn vàn nỗi đau của kiếp sống này.Là điều duy nhất khiến tôi vẫn còn khát khao bước tiếp giữa một thế gian đã bạc màu hy vọng, tưởng chừng như chẳng còn gì níu nổi bước chân người mỏi mệt.Em, chính là cả thế gian dịu dàng, là chốn thiên đàng duy nhất của cả cuộc đời tôi.[blank period]…
"Mai này, ngày lưu luyến trong em ngừng viết về anh. Sau này, một ai sẽ nâng niu hồi ức trong em. Rồi đến một mai, cùng ly cà phê và ngây dại, ngỡ rằng dôi mình giây phút đã từng..Liệu em sẽ lại vụn tan cùng đôi thoáng rung động.."…
Tên khác: Hòa Thuận."Em là Thạch ma pháp sư!""Tức là đá à?""Đúng ạ.""Thảo nào lại cứng đầu đến thế!"…
auausave…
Fanfic nên tất nhiên sẽ có OOC, tổng hợp nồi lẩu các cp đam, bách, ngôn, ai ko thik thì lướt nhe( ╹▽╹ ) Đăng tải trên Wattpad và đừng mang đi nơi khác nhen(●__●) *Nhân vật của miHoYo*…
"Anh có biết gì không? Hôm nay trời đẹp quá...", tên nhóc con Chan ngồi thu mình trong lòng Cheol mà nũng nịu nói. Choi Seung Cheol không hiểu sao, khi nghe thấy câu nói quá đỗi tầm thường này lại muốn khóc đến vậy. Anh ôm chặt đứa em nhỏ, anh xoa nhè nhẹ lên mái tóc của Chan. Seung Cheol thì thầm, "Nhưng em có nhìn thấy gì đâu! Hôm nay là ngày mưa."•Một hành trình tìm về mái ấm!⭕️ Old rules:❌ Do not steal my story.❌ Do not comment on things unrelated to my story.❌ Not impersonating me in any form.❤️ Please comment on what you feel / think about my story.❤️ Please join my small column - "Thin mind with Sam".…
Tác giả:Trần Ninh-Thể loại:Ngôn TìnhTình trạng:Hoàn thànhNguồn: sàn truyệnTống Đan Đan trong một lần đi dự tiệc cùng cô bạn thân, bất ngờ lại gặp được anh chàng cực phẩm trong cực phẩm. Nhưng mà... cái ánh mắt ngây thơ kia là sao? Không những nhìn cô với ánh mắt phát hiện được đồ chơi mới mà còn bám cô không tha! Không thấy cô là khóc um lên, thấy cô lạnh lùng là co người sợ hãi, hai mắt rưng rưng.Còn Diệp Tu, một chàng trai anh tuấn tài giỏi, sau một lần tai nạn liền biến thành một đứa trẻ mười tuổi trong thân xác hai mươi bảy tuổi, chàng ngốc này làm sao để níu giữ Tống Đan Đan đây? Một cô gái xinh đẹp như thế liệu có chịu ở lại bên anh hay không?…
Hận một người, là muốn người đó không thể sống mà không có mình. Còn yêu một người, là muốn người đó chỉ có thể hạnh phúc bên cạnh mình.Cho dù thế nào, cũng chỉ muốn ích kỉ có được người mình yêu.Vậy giữa yêu thương và hận thù, khác nhau điểm nào chứ?Muốn được quên, nhưng lại không nỡ quên.Muốn được nhớ, thắt chặt vào trong tim, lại chỉ thêm đau lòng. Rốt cuộc, như thế nào mới là tốt đây?"Đến cuối cùng, em vẫn không thể nói được câu, em hận anh. Vậy liệu em.... có nên tha thứ cho anh không?"…
thanh xuân, chữa lành…