Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh đem em từ thế giới ảo qua đời thực, rồi anh lại đem em từ đời thực phải tìm đến thế giới ảo. Anh nói rằng sẽ đi cùng em tới cuối con đường, gờ đây em đã không thể đi nữa, anh lập tức bỏ rơi em. Em xin lỗi, nhưng lần này lời xin lỗi đã thốt ra quá muộn, tình cảm đi đến bờ vực thì sẽ không còn níu giữ làm gì nữa. Tạm biệt anh, hạnh phúc nhé!…
Hi Vũ kiệt sức, lết những bước loạng choạng trên nền đường lạnh buốt.Cậu bé thấm thoát 10 tuổi, chân trần kiếm ăn, bữa đói bữa no níu giữ hi vọng sống nhỏ nhoi trên thế giới này.ánh mắt trống rỗng, đen láy như không còn tia hi vọng.hắn ngã xuống.trước khi mất ý thức, thứ hắn nhìn thấy là một cô gái đứng trong bóng tối, ánh mắt đỏ rực của cô găm vào hắn.…
Từ bỏ nhung lụa để cùng Thế Vũ sống trong căn phòng trọ chật hẹp, Thanh Vy trao trọn niềm tin vào lời hứa thanh xuân. Nhưng cám dỗ phố thị dần xé nát sự chân thành. Những vết cắt dối lừa rớm máu, liệu sự níu kéo muộn màng của anh có thể cứu vãn tất cả?Lưu ý nho nhỏ: Bối cảnh trong truyện không đặt tại bất kỳ vùng đất cụ thể nào. Đây chỉ là một khoảng không gian vô định - nơi chứa đựng cảm xúc, sự dằn vặt và câu chuyện riêng của các nhân vật. Mọi sự trùng hợp nếu có chỉ là ngẫu nhiên.…
Lâm Dương chỉ muốn tỏ tình với cô gái mình thíchNhưng có một điều kỳ lạ luôn xảy ra sau mỗi lựa chọn quan trọngCó những cuộc gặp tưởng là định mệnhCó những lời hứa tưởng sẽ kéo dài mãi mãiVà có những bí mật... chỉ khi mất đi tất cả mới có thể nhìn thấyĐến cuối cùng, điều Lâm Dương cố gắng níu giữ là một người... hay chỉ là một ký ức?…
Vào mùa thu năm ấy,dưới hai hàng phong rì rào theo tiếng gió,giữa con đường lát đá dẫn vào dãy phòng học,một bóng dáng nhỏ đang chạy vội,tay giữ lấy quai cặp như sợ trễ mất giây phút đầu tiên của năm học.Không kịp nhìn phía trước,cô bất ngờ đâm sầm vào người đang đi cùng chiều.Cú va nhẹ khiến cả hai khựng lại,Tịch Anh vội đứng dậy nhưng tay cô lại bị kéo về phía bạn học vẫn đang ngã ngồi ở đấy,một tiếng "keng" nhỏ vang lên-hai chiếc vòng tay đã móc vào nhau.Mặt kim loại hình chiếc lá phong khẽ đung đưa dưới nắng,phản chiếu một tia sáng mảnh.Nhịp tim cô vì giật mình mà đập liên hồi,nhịp đập ấy mãnh liệt đến mức người trước mặt cô-Hàn Dực Phong cũng có thể nhận ra.Đôi mắt trong veo của cô như tia nắng dịu mát của mùa thu thắp sáng khoảng tối trong anh.Giây phút ấy,anh dường như đã không phân biệt được thật giả,trái tim dường như đã đập lệch một nhịp.Cũng chính giây phút ấy,tia nắng thu ấm áp đã len lỏi,đánh thức chiếc lá phong bị vùi lấp giữa tầng tán tối,trở thành lý do níu lấy mùa thu.…
Nếu như họ gặp nhau trước đó liệu câu chuyện có thay đổi?Nếu như họ không phải kẻ thù liệu trận chiến giành lấy ngôi vua sẽ chấm dứt?Nếu như họ lợi dụng tình cảm của nhau để trở thành thủ lĩnh liệu họ có hối hận?Nếu như họ thật lòng yêu nhau liệu có thể níu lấy người kia?"Senju. Anh lại nhớ em rồi..."…
HIStory tổng cộng có 3 part:1. My Hero (Anh Hùng của tôi)2. Stay Away From Me (Tránh xa tôi ra một chút)3. Obsessed (Mê hoặc)Tác giả: YangSang98Part 1:Thể loại: ngôn tình, hiện đại, HE (truyện ngắn)Số chương: 4 chương___***___Làm phụ nữ yếu đuối đã rất đáng thương rồi, dù là người đến trước nhưng lại trở thành kẻ thứ ba, chết đi rồi vẫn cố nhập xác để níu kéo tình yêuNhưng...Bất hạnh thay, điều ấy lại là cơ hội đẩy đưa cho hai tâm hồn đồng điệu tìm ra chân tướng để đến bên nhau.___***___Làm editor chán rui nên chuyển nghề haha. Giỡn thôi, coi phim hay quá và dùng chút nghề viết lại ra một tác phẩm thôi. Ủng hộ và cho mình ý kiến nhá :))…
Tấm Cám phiên bản ngôn tìnhMất ít nhất mười năm để hiểu một người, nhưng lại chỉ mất một giây để mắc bệnh tương tư.Một ánh mắt, một nụ cười đủ khiến trái tim rung lên bần bật, đủ khiến thần hồn điên đảo.Yêu một người mà người đó không yêu mình là trò đùa nực cười nhất mà định mệnh đem đến, nhưng bất chấp tất cả để yêu người đó mới chính là ngu xuẩn, là cách chơi ngốc nghếch của một người tâm thần. Đúng, yêu chính là hại não, tê tâm liệt phế.Tình yêu vốn dĩ không thể gượng ép, nếu nó thuộc về bạn, dù có trăm phương ngàn kế né tránh, thì đời này kiếp này sẽ không thể trốn thoát. Nếu đã không là của mình, cố chấp cũng vô ích, đã không là của mình có cưỡng cầu, níu kéo, có hi sinh bản thân thì mọi thứ cũng trở về với chủ nhân thật sự.Yêu có lẽ là chấp niệm khó buông bỏ nhất, nhưng buông bỏ được thì có thể an yên, tâm hồn tựa như én chao chao lượn lượn tự do nơi trời xanh mây trắng, tự do tự tại, phiêu diêu năm châu bốn bể.Buông được thì hãy buông, đừng để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch, ngày ngày đều là đau đớn khốn khổ, ngày ngày đều là âm ty địa ngục...…
Anh là Trịnh Tuấn Phong 27 tuổi Chủ tịch tập đoàn RT, lạnh lùng , tàn nhẫn, anhh là 1 trong top 5 người độc thân hoàng kim giàu nhất. Vậy mà anh lại vô tình "lọt" vô lưới tình của 1 cô ngốc. Cô là Trần Nhã Lam 23 tuổi, cô mang vẻ ngoài dễ thương làm người nhìn vào liền yêu mến . Tính tình cô trẻ con còn rất thích ăn đồ ngọt. Hãy cùng nhau đọc xem cuộc theo đuổi vợ của boss lạnh lùng nào ^_^ . Mình với viết chuyện lần đầu có gì sai sót mong mọi người góp ý . -----------------"Chồng ơi, chồng đâu rồi ? "- Một giọng nói vọng từ trên lầu xuống "Chồng đây chồng đây"- Anh hấp tấp chạy ra từ thư phòng . Anh ôm cô vào lòng ."Sao không ngủ thêm chút nữa "- Anh sủng nịnh nói. Cô ôm chặt lấy anh lắc đầu"Không có chồng không ngủ được" cô nủng nịu nói .Anh xoa đầu rồi ôm cô vô thư phòng đặt cô trên đùi " Chồng có chút việc phải giải quyết làm xong chồng đi ngủ với vợ được không ?" "Chồng làm đi vợ đợi chồng" cô hôn chụp vào má anh . Anh nhìn cô cười dịu dàng .Anh là chủ tịch 1 tập đoàn lớn tài giỏi, đẹp trai , nhà giàu . Còn cô - 1 cô gái bình thường mang vẻ ngoài người ta nhìn vào liền yêu mến . Từ lần gặp đầu tiên anh gặp cô trong cô nhi viện anh đã xác định đây chính là cô gái của anh , chỉ thuộc về anh để anh bảo vệ che chở suốt đời . Cô ngồi nghịch điện thoại của anh thì tự nhiên thấy 1 bức ảnh anh chụp cùng 1 cô gái còn cười rất tươi . Cô đứng bật dậy chỉ tay vào anh nước mắt tuôn trào."Anh ... anh ... phản bội em" cô ném điện thoại cho anh rồi chạy đi. --------------------Nhá hàng trước…
TRUYỆN ĐƯỢC UPDATE SỚM NHẤT Ở: TUSACHNGONTINH.COMNhẫm NamTác giả: Mãn Hà TinhEdit by: Tusachngontinh.comTình trạng: đã edit hoànSố chương: 13Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tình yêu thầm lặngGiới thiệuNhẫm Nam là hòn ngọc quý của nhà họ Giang, một tiểu thư khuê các đúng mực, mọi lời nói, hành động đều đoan trang, chuẩn mực. Cô chỉ cần đưa tay là có thể có được mọi thứ mình muốn.Chỉ có Nhẫm Nam mới biết rõ, điều cô khao khát nhất trong lòng lại là thứ mà cô mãi chẳng thể chạm đến.Tuy là vị hôn thê được cả nhà chấp nhận của cậu thiếu gia nhà họ Giang, nhưng người mà cô luôn mơ ước... lại chính là đại thiếu gia Giang Khánh Chi, người anh cả trong gia tộc.Cô muốn níu lấy người đàn ông ấy, người luôn đeo kính gọng vàng, muốn đặt một nụ hôn nơi khóe mắt phía sau cặp kính ấy, muốn ôm lấy ánh trăng dịu dàng mà cô đã thầm thương trộm nhớ bao năm."Anh hai, nếu em cứ thế này mà nhảy xuống, anh có đón lấy em không?"Nhẫm Nam đứng trên sân thượng, phía sau là ráng chiều rực rỡ.Giang Khánh Chi không trả lời, chỉ lặng lẽ tiến lên vài bước, dang rộng vòng tay.Cô rơi vào lòng anh, vào vòng tay của ánh trăng dịu dàng ấy.…
"Mùa thu năm ấy, ta vô tình chạm mắt nhau..."Lam: 16 tuổi, hòa đồng, hoạt bát,học giỏi, chuyên Văn, con cưng của nhiều thầy cô trong trường, đu Show it all ngầm. Long: 17 tuổi,chững chạc, điềm tĩnh, học giỏi , chuyên Toán, được nhiều thầy cô trong trường tin tưởng. Đây là lần đầu em cọ xát với việc viết truyện, mong mọi người đọc và góp ý cho em ạ.Em cảm ơn🫶🥳…
"Hạnh ngộ, Nhạc Phong Đại Tiên. "Lần gặp sau cùng ấy, hắn đã tự nhủ với mình chắc chắn sẽ không bỏ qua nàng một lần nào nữa. Vậy mà đến cuối cùng, hắn vẫn không đủ sức giữ nàng lại. Không đủ can đảm để níu kéo nàng. Không đủ can đảm để nói cho nàng biết sự thật. Không đủ can đảm để nhìn nàng chịu tổn thương. "Thà để ngươi cả đời hận ta, còn hơn cả đời hận mình. "Bật cười khinh miệt, tự nói với mình trước đây đâu có như vậy... Khuynh Tuy hoa nở bốn mùa. Hư Kinh mưa rơi không dứt. Mưa rơi ngoài trời hay trong lòng người...? Lời văn đã cạn, mực cũng đã khô, đầu bút gác nghiêng đơn bạc. Sau nhân thế giấu tiếng thở dài chẳng ai biết. Hai vực Thiên Nhai, khó gặp lại người.…
Một câu chuyện không có mở đầu, cũng chẳng có kết thúc, không có một qui định vật lý nào tồn tại, cũng chẳng có một ý nghĩa rõ ràng nào cả... Tất cả chỉ là mơChỉ như một trong hàng ngàn giấc mơ có hạnh phúc, có ác mộng của thiếu nữ đang dần bước tới tuổi trưởng thành cố níu giữ một chút thanh xuân còn sót lại…
duyên gái "huấn văn""ủa em lan sao em không đi lấy chồng mà cứ bám theo tui để mần chi năm nay em cũng 18 tuổi rồi chớ còn 15,16 nữa đâu không lấy chồng mốt ế cho coi à nghen"Lan nghĩa nghĩ hồi rồi nũng nịu đáp:"em hông thích lấy chồng đâu thà ở giá mà nuôi thân béo mầm còn hơn chị ạ mà em hông có ế được mô chị đừng lo có ế chị cưới em nghe"…
"Chúng ta thường dành 5 năm Tiểu Học để chờ mong cấp 2, dành 4 năm cấp 2 để mong chờ khoảng thời gian cấp 3 và lại dành 3 năm cấp 3 để níu kéo thời gian trôi chậm lại....""Tháng 5 có thể trở lạiMùa hạ có thể trở lạiNhưng chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại tuổi 15 cuồng nhiệt ấy nữa...."***[...] Tôi thuộc trong số ít người dành cả 4 năm cấp 2 để níu kéo thời gian chậm lại và dành 3 năm cấp 3 để tiếc nuối khoảng thời gian cấp 2.4 năm tuy không nhiều cũng không ít nhưng đủ để làm tôi lưu luyến, đủ để làm tôi tiếc nuối và đủ để không bao giờ quên....…