mặt Giấy _ kh@tmau 10191994
đây là lần đầu tiên tác giả viết câu truyện có thật 80% ... Và đang tập viết muốn viết thích viết ...Và giờ ^ ^ ....…
đây là lần đầu tiên tác giả viết câu truyện có thật 80% ... Và đang tập viết muốn viết thích viết ...Và giờ ^ ^ ....…
Câu chuyện về một cuộc chiến chén thánh chưa từng xảy ra ở thế giới thực trước đây. Truyện chỉ đăng trên website Wattpad và độc quyền ở đây. Bất cứ website khác nào reup đều là giả mạo....Đây là một fanfic của mình, chủ yếu để rèn luyện khả năng viết của mình. Rút kinh nghiệm từ bài trước, nên có lẽ từ giờ mình sẽ tập trung hoàn thành bộ này rồi sẽ quay lại tập trung vào câu truyện của riêng mình, chủ yếu là để lên tay và cũng để thỏa mãn niềm đam mê về bộ fate của mình. >v<Như mọi khi, nếu mọi người có ý kiến hoặc thắc mắc gì thì xin hãy viết vào phần cmt bên dưới nhé. Mình cũng rất thích đọc cmt nữa.Và xin đính chính, dù rằng đây là fanfic nhưng các nhân vật trong đây hoàn toàn là của mình. Mình chỉ xin mượn vũ trụ và khái niệm của Nasuverse thôi nên xin đừng ăn cắp ý tưởng. Ảnh ko phải của mìnhĐây chỉ là tác phẩm hoàn toàn hư cấu, không nhằm mục đích lợi nhuận.…
Một ngày nắng tinh khôi. Một chiều mưa lặng lẽ. Một sớm mai tươi tắn. Một tối muộn bình yên. Dù là bất cứ khi nào, trái tim ta đang rung lên những nhịp nhẹ nhàng. Nhẹ như cánh hoa trắng mỏng tang rung lên trong gió. Và hãy thật khẽ nâng niu lắng nghe những cảm xúc mong manh nhất!Tản mạn về những nỗi niềm!…
"Đánh mất em, đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi. Xin lỗi, xin lỗi vì tất cả.......... ........Nhưng xin lỗi liệu có cho thời gian quay lại không, hay chỉ để lại nỗi đau và ảo ảnh của em...."--- Hàn Vũ Thần ---Bài thi bình chọn - [ NGỌT GENIUS ] "Thử thách 5 : Cuộc đời vốn dĩ không ngọt."Mn bình chọn cho mình nha !!!…
Ánh trăng bạc soi chiếu xuống bông hoa cúc đơn độc trong rừng sâu, làm ánh lên màu vàng, nhẹ nhàng, thanh thoát. Bàn tay thon dài khẽ chạm vào cánh hoa, dịu dàng, nâng niu. Nụ cười rạng rỡ hiện hữu trên môi chàng, khiến cho cô gái phía sau cũng cảm thấy ngọt ngào, hạnh phúc "Ta nguyện vì chàng mà làm tất cả"…
Có những điều mất một đời để nhớ,Cũng có những thứ cả một đời khó quên,Chưa biết một đời là bao xa,Đôi lúc buông bỏ chính là việc cần nhiều dũng cảm và bản lĩnh hơn là cố gắng níu giữ đến tận cùng,Rất nhiều... *Lấy cảm hứng từ ca khúc "How can I love the heartbreak, The one I love is you" - AKMU…
tình yêu của 2 người nở rộ khi cô nàng bị đầu quấy rối giấc ngủ của anh chàng. Từ đó, họ quen nhau rồi yêu nhau say đắm. Nhưng một lần cô nàng đang là tiến tân phục vụ khách sạn thì bắt gặp anh chàng đang trên giường với mấy cô gái khác, .... Cô nàng đã chia tay với anh chàng nhưng anh ta lại níu giữ cô nàng bằng quyền lực của anh ta. Nhờ đó, họ kết hôn với nhau,.... ( mỏi tay quá) Câu truyện sau khi kết hôn của họ có phần thú vị, con phần buồn bã, có phần đau thương,... Bắt đầu là nụ tầm xuân mới hé mở. Cao trào là sự nở rộ của tầm xuân. Còn kế qua thì như thế nào?? Đọc truyện nha!!!…
Xin lỗi các bạn về sự thiếu muối.…
Tên truyện: HUY DUThể loại: vì không rõ nên mình tống cổ nó vào tiểu thuyết :)Tình trạng: chưa xác địnhRating: phụ thuộc vào người đọcVì tr có chút ảo nên m.n thông cảmCHƯƠNG 0:Bước tới gần Tử thần, nàng lặng lẽ mỉm cười hỏi- Kiếp sau tôi sẽ chết như thế nào?Tử thần sau chiếc áo choàng bạc tay cầm lưỡi hái, da trắng nhợt nhạt buồn bã đưa mắt xa xăm, tránh ánh mắt của nàng- Chết non(!)(=_=")~Nàng gật gù đầu, quay gót dời điCánh tay của Tử thần níu lấy vai nàng, kéo trở lại nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Đôi mắt trong suốt óng ánh sầu muộn của anh ta khiến nàng có chút áy náyCả hai đều im lặng, như chờ đợi đối phương mở lời trướcCuối cùng... Tử thần cũng cất tiếng- Ta... sẽ thay đổi số mệnh đó cho emKhông trả lời, nàng gạt tay Tử thần ra, bước từng bước nhanh tới đạo luânhồi...Vô ích thôi....l…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
Xem như em và anh chỉ là những con người xa lạ, chưa từng bước vào cuộc đời của nhau. Xem như tất cả kỉ niệm trước đây đã hoá hư vô. Để sau này chúng ta có gặp lại nhau, xin đừng buông lời ngọt ngào để rồi em lại chịu đau khổ thêm một lần nữa.....…
"Lâu rồi không gặp." 12 năm gặp lại anh ấy. Ánh mắt anh ấy đối với tôi giờ đây đã không còn dịu dàng như trước nữa. Cũng đúng thôi là tôi đã nhẫn tâm trước mà. "Ừ 12 năm rồi, cô vẫn khỏe chứ." "Ừm vẫn khoẻ, em còn việc đi trước đây". Tôi có hàng vạn câu muốn hỏi anh ấy nhưng tôi làm gì có tư cách ấy. Không thể níu kéo anh chỉ có thể giữ anh trong trái tim mình.…
Thẩm Ngôn Khanh cưới Yến Ninh vào cửa, nàng hạnh phúc vì có được như ý lang quân. Cho đến khi nàng chết, chết vì chén tổ yến mà hắn đưa cho nàng. Lúc đó nàng mới hiểu, mình không phải là người trong lòng của hắn, chỉ là một kẻ râu ria mà thôi.Trọng sinh quay lại từ đầu, Yến Ninh khóc nhào vào trong lòng Sở vương Phượng Hoài Nam.Phượng Hoài Nam làm hoàng thúc ba mươi năm, thần quỷ đều không có ai dám thân cận hắn.Cứng đờ ôm tiểu nha đầu nũng nịu không muốn xa rời hắn, hắn đen mặt ném mạnh hôn thư của Thẩm gia vào mặt của Thẩm Ngôn Khanh"Mắt chó của ngươi mù à! Đây là thê tử của bổn vương!"Đời trước, nàng chết ở trước ngựa của hắn. Đời này, hắn cho nàng một đời nuông chiều.…
Cảm hứng để tôi viết nên " Cấp 2" là bởi vì tôi chợt nghĩ đến những năm tháng sắp hết của mình tại cấp 2, và... tôi không muốn để cảm giác này trôi đi, tôi muốn níu nó lại nên tôi quyế định viết cấp 2. "Cấp 2" sẽ không phải là những câu chuyện được xây dựng một cách hoàn mỹ, hoặc là quá ư hoàn hảo về mọi mặt, tôi chỉ đơn giản viết về những gì mình đã trải qua, những tình huống, cảm xúc và cả bạn bè mà tôi đã gặp.Vì vậy mong rằng các bạn sẽ chấp nhận " Cấp 2"!Cảm ơn _Hân Trần _…
"cái chết ở thể xác chính là sự tồn tại cuối cùng của sự vỡ vụn trong tâm hồn"mỗi phần truyện là một câu chuyện hoàn toàn khác nhau. mang hướng buồn cũng như dằn vặt bản thân, nếu không muốn đón nhận những điều tiêu cực thì đọc đến đây được rồi nhé.những lời góp ý hay sửa chữa chân thành thì tớ xin ghi nhận và khắc phục, với lời lẽ không tốt xin phép không phản hồi.cảm ơn đã đến đây, đã lắng nghe tâm tư và đọc những mẩu chuyện tớ viết ♡…
Một cuộc gặp tình cờ lại đưa cuộc sống hai con người vào ngã rẽ. Từng bước đi của họ trở lên sâu đậm hơn. Cô yêu anh. Nhưng anh và cô lại không thể đến với nhau. Tình cảm giữa hai cá thể trở lên mập mờ không rõ từ khi nào. Cô chờ. Chờ một ngày anh sẽ trở lại. Nhưng không. Dù là bước trên hai đoạn đường riêng biệt. Dù đã có những vết sẹo tổn thương. Dù đã cố níu anh lại. Tất cả mọi thứ cho là quá khứ. Khép lại bởi lời cảm ơn. Không phải cứ chia xa là điều xấu. Mà nó là một tiếng đập phá vỡ những màng cảm xúc. Là một bài học. Là một kỉ niệm đáng khắc ghi. Thứ thực sự mà ta đáng để tâm và trân trọng nhất là hiện tại. Thứ khiến ta phải nhận thức và hiểu để phát huy là tương lai. Và thứ mà ta chỉ nên mỉm cười, hay xúc động mỗi khi nhắc lại là quá khứ. Chúc anh một đời an nhiên.…
Thêm 1 cái hố. Thêm nhiều sự tiêu cực nữa.…
Anh đem em từ thế giới ảo qua đời thực, rồi anh lại đem em từ đời thực phải tìm đến thế giới ảo. Anh nói rằng sẽ đi cùng em tới cuối con đường, gờ đây em đã không thể đi nữa, anh lập tức bỏ rơi em. Em xin lỗi, nhưng lần này lời xin lỗi đã thốt ra quá muộn, tình cảm đi đến bờ vực thì sẽ không còn níu giữ làm gì nữa. Tạm biệt anh, hạnh phúc nhé!…
Hoắc Ngu - một tiểu thư nhà giàu với hội chứng sợ lông tơ, bỗng nhiên biến thành một chú mèo con. Hệ thống được gắn kèm cho cô thông báo rằng, vì cô từng ngược đãi nữ chính, nên bị nguyền rủa. Để trở lại làm người, Hoắc Ngu phải tích lũy "điểm hạnh phúc" từ nữ chính.Trớ trêu thay, nữ chính ở thế giới này chính là Lâm Thư Vi - kẻ thù không đội trời chung từng bị cô hành hạ đủ đường.Còn chưa nghĩ ra đối sách, Hoắc Ngu đã bị Lâm Thư Vi nhặt về, trở thành thú cưng của cô ấy. Vì mục tiêu cao cả, Hoắc Ngu đành nhẫn nhịn, ngày ngày bán manh, vẫy đuôi lấy lòng, ra sức tăng điểm hạnh phúc....Lâm Thư Vi luôn nghĩ rằng vị "tiểu Hoắc tổng" của công ty cực kỳ ghét mình. Nhưng sau này, cô phát hiện ra, người này không những từng tự tay xử lý kẻ bắt nạt cô, còn thuê đội thủy quân để đối đầu với anti-fan. Chưa hết, "tiểu Hoắc tổng" còn chính là fan cứng của cô, đứng đầu trong hội fanclub."Tiểu Hoắc tổng" có thể dùng tài khoản phụ khẩu chiến với anti-fan, ngày ngày gửi những lời chúc mừng tràn đầy cầu vồng, quan tâm đủ kiểu. Hóa ra, cô ấy chính là fan trung thành, chân chính!Quan sát kỹ hơn, Lâm Thư Vi dần phát hiện ra, Hoắc Ngu càng ngày càng đáng yêu, càng giống... chú mèo của mình.***Khi chương trình thực tế giúp Hoắc Ngu và Lâm Thư Vi trở thành cặp đôi "hot nhất năm", phóng viên phỏng vấn Hoắc Ngu về mối quan hệ với Lâm Thư Vi, cô lạnh lùng đáp: "Quan hệ công việc, không thân!"Thế nhưng, ngay tối hôm đó, Hoắc Ngu đăng một dòng trạng thái:"Quan hệ yêu đương. Cảm ơn đã quan tâm. @Lâm Thư Vi"Cư dân mạng s…