Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
_Author: Kobayashi Shu_Nội dung: Chia tay trong mưa......ám ảnh của cuộc đời em..._______________________________________________________"Đừng cố níu những gì ngoài tầm với" "Mây của trời hãy để gió mang đi"=> Đây là một ý tưởng nhỏ đến một cách bất chợt, nhưng dù nó có nhỏ thì vẫn là ý tưởng của mình. Mong mọi người tôn trọng, không sao chép và đạo ý tưởng. Mang đi đâu cũng phải có sự cho phép của Author : @takahashiayakachan; @kobayashishu ( Tiểu thuyết viết chung )…
genius or mental retardation?When a mildly mentally handicapped teenager with an IQ of 69 points steps onto the green field, what kind of storm will he have?Leaving Lamasia and rising on the British Peninsula.Yi Le heads to his own midfielder!…
Người bảo tôi rằng k cần níu giữYêu thương phải cần một ai đó chờ trôngVà đợi trên gác mái nở hoaNơi này sẽ thành thiên hạLuôn có ng hạnh phúc đến bạc đầuVà có ng bật khóc lúc chia xaDuyên gặp mặt dẫu có hay khôngCủng là bản nhạc dâng tháng năm xa tắp....…
"Em là thành viên mới ạ,rất mong đc giúp đỡ""Anh thích em""Cả anh nữa""Anh nữa..." "1 trong 7,em chọn ai?""Cô biến đi nếu ko muốn chúng tôi nổi điên""Rầm""Mưa rơi rồi""Các anh ko tin tôi,tôi cũng chẳng níu kéo""Chúng ta quay lại nhé!""Các anh nghĩ dễ dàng thế sao""Các anh bc vào cuộc đờ tôi như một định mệnh,tôi nghĩ tôi và các anh sẽ hạnh phúc.Nhưng ko,các anh bc vào rồi làm cho nó đau...rồi các anh bỏ đi để lại cho tôi một sự lừa dối""Tôi sai vì đã tin các anh,sai vì đã trông chờ vào cái tình yêu đó-một tình yêu ko đến với tôi""Chúng ta quay lại nhé"câu nói nghe dễ dàng nhỉ,nhưng chưa chắc đã làm đc,tôi sẽ ko tin những gì...thốt ra từ miệng các người""Em à!""Là lỗi của tụi anh,là tụi anh sai...vì ko tin em""Dù em có mắng,có đánh...thậm chí là giết tụi anh,tụi anh đều chấp nhận,miễn là em đừng giận tụi anh nữa,tụi anh...đau lắm""Các người mà cũng biết đau sao,vậy các người tưởng tôi ko biết ""Pằng...pằng""E..m đ..đừng g..giận tụi a..nh nữ..a n..nhé!""Em sẽ ko giận nữa đâu,các anh tỉnh lại đi""Mau tỉnh lại đi chứ!""Vợ yêu à!tụi anh về rồi đây""Papa à,papa có yêu mama ko?""Có chứ!""Tình yêu là gì thế papa?""Là một thứ do ông trời sắp đặt,dù chỉ lướt qua nhau nhưng đó có thể định mệnh,định mệnh giúp đưa ta đến đc với nhau cũng đưa ta rời xa nhau nhưng vẫn níu đôi ta lại.Đó được gọi là "tình yêu""Tình yêu có vị gì papa""Tình yêu có nhiều vị lắm con vị ngọt,vị cay,thậm chí là đắng.Tình yêu giống như một món ăn,khi món ăn đó nhạt con phải cho muối,khi mặn thì cho đườn…
Thanh xuân của mỗi người đều gắn liền với những kỉ niệm khi còn ngồi trên ghế nhà trường; những cảm xúc bối rối khi lần đầu tiên biết yêu; những ngang ngạnh, ẩm ương của tuổi cà cương khó bảo; hay cũng có thể là một người đặc biệt nào đó. Thời niên thiếu qua đi, chẳng ai có thể níu kéo, dù muốn hay không, chúng ta vẫn sẽ lớn lên và già đi. Niên thiếu chỉ như một toà thành trong một câu chuyện tiểu thuyết của tuổi thơ, chỉ có thể nhìn mà chẳng thể chạm vào. Viết cho tuổi niên thiếu của mối chũng ta, mỗi chương sẽ là một cậu chuyện về tuổi học trò, ngây thơ, ương bướng nhưng không kém phần sâu sắc và cảm xúc. Có thể bạn sẽ thấy chính mình trong đó! Tối không quá chú ý về mặt cốt truyện, cũng như không trau chuốt về ngôn từ, nhưng tôi tin chắc khi các bạn đọc các trang truyện tôi viết sẽ có tâm trạng thoải mái, hay sẽ có một nỗi buồn man mác khi nghĩ về thanh xuân đã qua đi!…
Vân Ly không biết những người mười bảy tuổi trên thế giới yêu nhau như thế nào, yêu nhau kiểu gì, càng không nghĩ mình sẽ phải lòng một ai đó ở hiện tại hay tương lai. Giống như nó từng vì sự đổ vỡ của bố mẹ mà không tin vào tình yêu, cảm thấy tình cảm là thứ dễ dàng thay đổi nhất nên luôn cố gắng lẩn tránh những cảm xúc kì lạ nhen nhóm trong lòng mình. Trong đêm đen tối, bầu trời dày đặc những ngôi sao sáng lấp lánh lặng lẽ toả sáng. Có một người ngồi trên tấm thảm trải lên cỏ xanh, hai tay chống về phía sau, chân vắt chéo. Đôi mắt thâm trầm nhìn nó, sau đó khẽ cười. Giọng nói chậm rãi, trong lòng khẩn trương. Tựa như sợ ngày mai sẽ không tới, mặt trời sẽ không còn xuất hiện ở một góc phố mà bày tỏ hết những tâm tư thầm kín trong lòng mình. "Vân Ly, thật sự, mình không chỉ yêu mà còn rất thương cậu. Cậu giống như sao trên trời vậy, mình biết là nó ở trên cao rất khó hái xuống nhưng vẫn cố chấp bắc thang lên để với lấy." Mình tự hỏi, liệu có ngôi sao nào rơi xuống vì mình không? Nhưng mình đã vội gạt bỏ ngay, bởi vì ngôi sao mình mong mỏi có được xứng đáng ở trên cao và toả sáng hơn là rơi vào lòng bàn tay của ai đó.…
-v-) Prussia x Austria Hetalia...Thể loại: boy x boy:3 mại zô để ủng hộ tôi nhen mọi người, nếu ai không thích cặp này thì xin nhấn back...vì tôi không muốn có drama trong đây đâu... Bìa truyện có nguồn từ Google ;3…
! TRUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT ! tui viết truyện này là để move on , có thể buông bỏ mọi thứ toàn tâm toàn ý thật lòng yêu thương người mới . Về cái cảm giác hồi đó , tui muốn lưu giữ 1 kí ức thật đẹp , để về sau , tui sẽ không còn cái cảm giác hụt hẫn , cái cảm giác nuối tiếc khi ngày đó không níu kéo cậu ấy..…
Tác giả:Mễ NhạcThể loại:Ngôn TìnhNguồn:Sưu tầmTrạng thái:FullKhi đang còn là nữ sinh trung học họ đã nảy sinh tình cảm với nhau, chỉ đợi đến khi cô tốt nghiệp đai học là kết hôn. Ấy thế mà sau khi kết hôn, anh trở thành một luật sự vừa nổi tiếng và vừa tai tiếng, anh đi ngoại tình với cô gái khác còn cô chăm lo gia đình một cách hoàn toàn chu đáo. Đối với cô bây giờ chỉ có cậu con trai là niềm hạnh phúc, nỗi vui sống của cuộc đời cô. cô chỉ mong sao muốn giải thoát cho cả hai, còn anh khi tỉnh ngộ lại muốn níu giữ hạnh phúc này…
Ly Châu trên tay - Phân Phân Hòa QuangGiới thiệu:DDiệp Ly Châu ngày thường Băng Cơ Ngọc Cốt, là mềm mại một mỹ nhân. Cập kê chi niên, nhưng không ai dám lên nghênh tiếp ở cửa cưới.Người người cũng biết, Diệp Ly Châu thể cốt yếu, đi hai bước đường đều muốn người khác giúp đỡ, Thừa Tướng lại là một nữ nhi nô, như vậy một bệnh mỹ nhân lấy về nhà, hơi phục vụ không được, nhất định sẽ bị lòng dạ ác độc tay đen tối Diệp Thừa Tướng giết đi.Diệp Ly Châu cũng rất phiền, thân thể của nàng càng ngày càng tệ. An tâm chờ chết thời điểm, có một đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa Tướng dao động.Người nam nhân kia ngọc thụ lâm phong, mạo nhược thiên nhân, chính là quá lạnh lẽo, nhìn về phía Diệp Ly Châu ánh mắt của cũng rất đáng sợ.Nhưng là, Diệp Ly Châu một khi tới gần người đàn ông này, thân thể ốm yếu liền khôi phục mấy phần, một khi người đàn ông này cách xa, nàng liền thở không nổi.Rốt cuộc có một ngày, Diệp Ly Châu rất có tâm cơ làm bộ ngã xuống, muốn tới gần người đàn ông này duy trì sinh mạng.Luôn luôn không sợ trời không sợ đất Diệp Thừa Tướng vội vàng níu lấy con gái của mình, ở nữ nhi bên tai nói nhỏ: "Đây là Nhiếp Chính vương, chính là mang theo mười vạn tới kinh hù dọa hoàng đế Tần vương, nữ nhi bảo bối ta tìm dịu dàng một chút , đừng tìm cái vị này Sát Thần."Sau lại, Nhiếp Chính vương đem làm bộ đáng thương tiểu Ly Châu đặt ngay tại trong lòng ngực mình: "Ngoan, gần thêm nữa một chút."Chỉ có Nhiếp Chính vương tự mình biết, hắn thích cái này tiểu mỹ nhân, t…
Lạc Tịch Vũ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến toàn tâm, nơi cậu nhập vào thân phận của một nhân vật phụ điên cuồng vì tình. Điều đáng nói là hoàn cảnh và tên của hắn ta giống y như cậu - là kiểu vạn dân ghét.Trong nguyên tác, Lạc Tịch Vũ vốn là thiếu gia giả của nhà họ Lạc.Lạc Tịch Vũ nguyên tác sinh ra yếu ớt, được cưng chiều hết mực, được nâng niu, yêu thương như một báu vật trong gia đình nhà họ Lạc. Nhưng tất cả sự ưu ái này sụp đổ khi Dương Nhật Quân, thiếu gia thật của nhà họ Lạc, xuất hiện. Dương Nhật Quân - thụ chính không chỉ xuất sắc, tài giỏi, mà còn tốt bụng đến mức khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu ta, khiến nguyên chủ cảm thấy mình chẳng khác gì một cái bóng sau lưng cậu ta mà ghen ghét ra mặt.Lăng Vũ Trầm - công chính, ánh trăng sáng trong cuộc đời nguyên chủ, cũng không thoát khỏi sức hút của Dương Nhật Quân. Và từ đó, nguyên chủ bắt đầu mất đi lý trí, điên cuồng hãm hại Dương Nhật Quân. Bản thân không chỉ không hại được đối thủ mà còn khiến chính mình rơi vào tình cảnh thê thảm, nguyên chủ bị mất máu quá nhiều mà vào bệnh viện, để rồi bí mật thân phận của cậu ta bị phơi bày.Kết cục của nguyên chủ là bị sự tàn nhẫn của các nhân vật phụ - những kẻ yêu Dương Nhật Quân trong bóng tối - đã đẩy nguyên chủ đến cái chết trong khu ổ chuột, không ai biết, thảm không nỡ nhìn.. Lạc Tịch Vũ không quan tâm tới cái gì nội dung nguyên tác. Cậu sẽ phá hủy từng mảnh vỡ củ…
Tên sách: [ tây du ] Thất tiên nữ thường ngàyTác giả: Gấm xưa kiaVăn ánNgưu lang Chức nữ, Đổng Vĩnh cùng thất tiên nữ, tắm rửa bị trộm y phục tiên nữ...Thất tiên nữ vẻ mặt huyết, lật bànCọ xát!Như thế nào nữ chính đều là nàng?Quan phối một cái đều không thích phải làm sao?Xa còn nhớỞ kia Bàn Đào Viên bên trong, nàng nhọc nhằn khổ sở tháo xuống nhất viên đào nhiCực đại đào hóa thành tiểu tiểu con khỉ nhi bộ dáng, nhe răng trợn mắt hướng nàng cười: Hắc, ngươi đem ta nâng niu trong lòng bàn tay làm chi?- - - - - - - - - -Mặc dù biểu ca rất tuấn tú, nhưng bài này nam chủ thật sự là Hầu caNội dung nhãn hiệu: Ảo tưởng không gian thần tiên ma quái ông trời tác hợp cho cổ điển có tênTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Hướng Tiểu Thất, Tôn Ngộ Không ┃ vai phụ: Dương Tiễn, Thiên Bồng ┃ khác: Đổng Vĩnh, Ngưu lang, cái khác…
Những bức ảnh cũ phủ bụi thời gian, những trang nhật ký đã ngả vàng, những kỷ niệm tưởng chừng bị lãng quên... nhưng hóa ra vẫn luôn ở đó, nơi góc sâu trái tim ấy.Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, từ những ngày thơ ấu vô tư lự, từ những lần tranh nhau cây kẹo, cho đến những chiều tan học đi chung một đoạn đường. Thời gian trôi qua, từng khoảnh khắc ấy trở thành một phần ký ức mà tôi ngỡ sẽ mãi kéo dài.Nhưng rồi cấp ba đến, chúng tôi không còn chung một con đường. Tôi đã không đủ giỏi để cùng cậu ấy bước tiếp, để rồi mỗi ngày chỉ có thể dõi theo từ xa, gửi một tin nhắn rồi chờ hồi âm trong những đêm dài đằng đẵng.Giữa khoảng cách và thời gian, liệu những ký ức ấy có đủ để níu giữ hai người? Hay cuối cùng, tất cả chỉ là... bóng hình của năm ấy?…
Trang vì cứu cha mà chấp nhận bán lần đầu tiên của mình qua một đường dây môi giới. Đêm đó cô đang hoảng sợ trước người đàn ông trung niên giàu có và háo sắc thì được con trai ông cứu ra. Không ngờ định mệnh cũng từ đó cuốn họ vào nhau. Anh cô cô là trân bảo nâng niu trong bàn tay. Còn cô lại cứng đầu coi anh là chủ nợ. Một truyện ngôn tình, văn phong thuần Việt. Mời mọi ng đón đọc. Thank.…
Tựa: Huyết LiênThể loại: sư đồ luyếnSố chương: chưa xác địnhTác giả: Hồng Phương (hong_phuong_luu_ly)"Đóa sen trắng được nhuộm một màu đỏ tươi"Nàng là Bích Liên chân nhân, chính là người đâm một kiếm vào ma tôn của Ma giới, cũng là kẻ nàng yêu nhất trần đời. Sống cô độc suốt hai trăm năm, là một tiên nhân người người tôn kính. Hắn mang trong mình dòng máu nửa tiên nửa ma, bị truy đuổi, bắt bớ. Cuộc đời hắn dường như trải đầy gai nhọn. Ngay lúc bản thân mất đi người thân cuối cùng trên đời, nàng lại xuất tựa như ánh sáng cho cuộc đời hắn. Đem cho hắn cảm giác được bảo bọc, được che chở. Hắn gọi nàng một tiếng "sư phụ". Phải, sư phụ của hắn tin yêu hết lòng, nâng niu, trân quý tựa như đóa sen băng thanh ngọc khiết. Sau này cũng chính tay hắn hạ bệ, vùi dập. Bìa: Hồng Phương Lưu ý: Truyện được đăng trên w.a.t.t.p.a.d vui lòng không đăng ở bất cứ đâu khi chưa có sự cho phép.…
Từ bức thư của một cô nàng mang nhiều vết sẹo trong quá khứ gửi đến một chàng trai không ngờ bởi hệ thống của bưu điện nhỏ. Tạo nên nhiều khoảng khắc nhỏ níu kéo cuộc tình. Khó hiểu quá nhỉ? …
Tôi-Quỳnh Mai: Nếu nhận xét trên người tôi thì chẳng có gì đặc biệt cả nếu như bỏ qua đôi mắt màu xanh da trời , tôi nghe mọi người nói rằng tỉ lệ có đôi mắt màu xanh rất hiếm nên đi đâu mọi người cũng nhìn tôi. Tôi rất vui vì được nhiều người để ý đến vậy Nhưng tôi chưa bao giờ có 1 người bạn thật sự , họ đến với tôi vù sự tò mò và muốn lợi dụng tôi rồi họ ra đi rất tàn nhẫn. Mọi người nói rằng 'ở hiền gặp lành' nhưng tôi chẳng thấy đúng gì cả. Tôi chỉ đứng ngoài nhìn người tôi thích đi trong tay với người khác. Nhiều lúc tôi biến thành nữ phụ ác độc để hãm hại người ấyAnh-: Thế Huân- Một con người có thể gọi là lạnh lùng nhưng tôi không thích điểm ấy bởi vì lạnh lùng nhiều mọi nơi, lúc nào cũng vậy . Gương mặt sắc sảo, thân hình cũng như mấy ộp pa Hàn Quốc mà tôi hay coiKể cả lúc tôi ra đi anh cũng không biểu hiện gì cả, đúng là đời trái ngan mà. Chẳng biết em nào mà cưa nổi anh này. Nếu có tôi thề làm chóHắn:Quốc Tuấn- Là người tôi thích. Là 1 người dịu dàng không lạnh lùng như ai kia. Hắn tuy dịu dàng nhưng lúc tôi không nghe lời thì liền lườm tôi bằng ánh mắt sắc sảo. Hắn thích một người nhưng nghặc nghẽo lại thích đứa khác. Tôi rất buồn, tới nỗi mà tự tử . Cho tôi xin lại lời nói hắn dịu dàng nhé hắn còn ạnh lùng hơn cả thằng trên kia càng chơi càng hiểu. Thay bồ như thay áo nhưng lại thích một đứa con gái chẳng có gì cả đậm chất quê mùa . Hắn nâng niu nó như ngọc, báu vật vậyCác bạn có thấy thích thì hãy ủng hộ truyện nhé . 👍👍👍❤️❤️💔…