HỒI ỨC CỦA EM CÓ ANH ...(MY QUESTION IS WITH YOU)
Hay…
Reader: Niun…
Tình yêu của cô dành cho anh xuất phát từ cả con tim dại khờ. Tình yêu của anh ngăn cách bằng cả mối thù sâu nặng..Anh đã không thể nhận ra tình yêu của mình cho đến lúc tự tay huỷ đi mọi thứ thuộc về em :)Dù cố vươn tay cũng không thể níu giữ em được nữa! Nắng tắt, gió thôi lượn lờ, cả thái dương cũng buông xuống cùng em :)…
Vào kỉ niệm 2 năm yêu nhau tôi lại bị người mà mình yêu nhất phản bội." Nghe anh giải thích đi em à, mọi chuyện không như em nghĩ đâu" Nhật Đình níu tay tôi lại." Bỏ ra! Đừng có động vào người tôi". Tôi hất tay Đình raTừ sau tôi chia tay, nam thần của trường người đã đánh bại người yêu cũ tôi để đứng top toàn trường lại tham gia câu lạc bộ bắn cung? Liệu chúng tôi có đang nằm mơ không?Sau đó một khoảng thời gian: Cung tên trúng hồng tâm cũng là lúc câu nói anh thích em vang lên " Anh thích em, thích em như cách cung lên lao vào hồng tâm vậy. Liệu rằng, em có đồng ý làm một nửa phần lại của chàng trai nghiệp dư này không?"Liệu tình yêu lần này có hạnh phúc không hay lại là một vết thương mới?.…
Người ta bảo sống không chờ đợi nên cứ chậm lại rồi yêu thương...Đúng ở tình yêu... sai ở giới tính..Chúng ta liệu có bên nhau lâu dài?!…
Truyện nhẹ nhàng tình cảm và không có tính yếu tố li kì phi thực tế. Đó là diễn biến bình thường của tuổi vừa đôi mươi vừa chớm nở. Có lẽ câu chuyện bình dị này bạn sẽ thấy bản thân mình ở góc nào đó trong truyện.Câu chuyện kể về cô bé tỉnh mới ra Hà Nội học và thuê ở homestay ở nơi đó cô gặp một người mà cô không nghĩ rằng đó là định mệnh đời mình bởi cô vừa chia tay người yêu trong giai đoạn níu giữ....Hy vọng cuốn truyện đầu tay này sẽ được mọi người ủng hộ và đưa ra lời nhận xét dù nó tốt hay xấu thì chí ít bạn cũng đã đề ý đến mình. cảm ơn mọi người đã đọc truyện .…
vài mẩu thơ mình giấu trong lòng.…
"Tôi nhớ lắm những ngày tháng còn thấy được nụ cười của em.."------"Họ đánh mắng tôi, họ sỉ nhục tôi một cách không thương tiếc, dù vậy khi tôi nhìn thấy đôi mắt anh, ít nhất còn có chút thương cảm..."Truyện được 2 người kể và được xưng hô ngôi thứ nhất nên lưu ý!…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cường Đôi dòng Sau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình thương tổn bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tùy duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa! Tự thương mình sau những tháng năm thương người nhé!…
Thì Kiều xuyên thư, xuyên thành thực thiên kim hào môn làm vật hy sinh bị đánh tráo.Thực thiên kim được nuôi bên trong sơn thôn nhỏ vài chục năm, làn da đen nhẻm, khí chất dế nhũi.Cha mẹ hào môn lòng tràn đầy ghét bỏ: "Cho cô làm con gái của tiểu thúc đi, bên ngoài chúng ta chỉ thừa nhận một đứa con là Yên Nhiễm."Vị hôn phu tài phiệt cũng khinh bỉ: "Tôi nhìn không được một thiên kim nhà quê!"Lúc tất cả mọi người chờ mong được xem trò cười của thực thiên kim:Trường học không ngừng truyền đến tin thành tích trong cuộc thi của Thì Kiều đứng thứ nhất.Tiểu thúc bị mất tích trở về, gia cảnh giàu có nâng niu cô trong lòng bàn tay: "Kiều Kiều, con muốn cái gì, cha mua cho con!"Đương gia phu nhân Mục gia coi cô như con gái ruột mà sủng ái: "Kiều Kiều, công ty của di cho con, con gái di cũng là con!"Biến thành đại mỹ nhân, Thì Kiều tỏ vẻ: Được sủng ái quá cũng thực không quá thích mà! Có người phát hiện, Thì Kiều đi nơi nào, trên người đều treo một tiểu nhân nhi lớn chừng bàn tay.Cũng không ai biết, chính tiểu nhân nhi này mỗi ngày đều ép cô học tập:【 Kiều Kiều, tôi đói, nhanh lấy dăm ba miếng cho tôi ăn! 】【 Kiều Kiều, trong lòng của cô chỉ có thể có tôi cùng Mục phu nhân! 】【 Kiều Kiều, thi đậu Thanh Hoa, tôi chính là của cô! 】Thì Kiều: o(╥﹏╥)o cô khẳng định xuyên sai sách rồi, con người này tuyệt đối không phải nhân vật phản diện đại boss!Lời của editor: Nam chính phát triển theo hướng cute hóa, nhẹ nhàng sủng ngọt hài hước văn, hoan nghênh mọi người nhảy hố OvO…
"Những thứ đã rơi vào tầm mắt của Tống Mẫn Hạo ta đây, tuyệt nhiên không thể chạy thoát" "Kim Chấn Vũ, cả đời cả kiếp này em chỉ có thể là bánh ngọt duy nhất của ông đây." "Mẫn Hạo, đừng nháo." "Thắng Huân là con người 2 mặt" "Thắng Duẫn em là của tôi."…
Màu áo trắng của em đã từng là màu thơ ngây. Tình yêu của em đã từng là màu trắng tinh khôi. Vậy sao cơn mưa tuổi trẻ lại khiến màu áo em vương màu nước mắt , màu những trót dại và bồng bột. Nói đi em.#BăngTiên…
Cố Tiểu Hy cho rằng chỉ cần mình cố gắng đối với Hiên Viên Hạo thật tốt, dành thật nhiều tâm ý thì hắn sẽ cho mình lại một chút tình yêu. Năm cô 18 tuổi gả cho hắn, người cho cô biết cái gì gọi là vừa gặp liền yêu, một đời không đổi, cô làm mọi thứ để hắn chú ý và yêu thích mình. Lấy cô 5 năm hắn chưa bao giờ cho cô nửa nụ cười, cũng không hề đụng vào cô. Cô dùng thủ đoạn để có được hắn, nhận lại là sự im lặng lạnh lẽo đáng sợ.Ngày cô trở dạ, hắn đối với cô cũng không liếc một cái. Ngày cô khó sinh, đứa trẻ cũng không còn cơ hội ra đời, hậu sản mất máu hắn cũng chưa từng nhìn cô. Ngày cô hấp hối hắn miễn cưỡng tránh dư luận mà thăm cô, ánh mắt hắn vẫn lạnh như vậy, bàn tay yếu ớt níu lấy tay hắn không độ ấm, nói ra lời đứt quãng:_ Em biết.... anh không yêu em nhưng mà.... anh có xót đứa nhỏ không?_ Không....Giọng hắn không nửa tia cảm xúc, trái tim cô triệt để chết lặng, cô mỉn cười yếu ớt, cơ thể sớm đã không còn sức lực, tay buông thõng giọng nói mong manh tựa như nói với chính mình:_ Hạo à.... Em hận anh.... Nếu có kiếp sau em tuyệt đối không gặp.... không yêu anh nữa...Điện tâm đồ chỉ còn những đường thẳng cùng tiếng kêu tít tít dài, khuôn mặt 24 tuổi nhợt nhạt, không còn hơi thở, vẻ gầy yếu đi cùng sự mệt mỏi kia vốn dĩ không hề đả động tới người nọ, Hiên Viên Hạo ấy chỉ lẳng lặng rời đi ngay cả liếc mắt quay lại cũng không... Đối với hắn, hận cũng được yêu cũng thế, đời này hắn không cần tình yêu.....…
Gặp nhau chính là duyên số kiếp trước.. Yêu nhau là duyên nợ kiếp này...1. Quân Diệp Hiên: Thiên Âm, đợi khi bổn tọa giải quyết xong mọi chuyện lúc đó nàng đừng mơ tưởng sẽ né tránh được ta!2. Thiên Di: Ta hi vọng chàng sẽ như ánh trăng sáng này, mãi mãi ở bên cạnh ta, vượt qua thời gian và sinh tử.3. Thiên Nhã: Nếu như một ngày ta biến mất, chàng có chấp nhận từ bỏ tất cả để đi tìm ta không?4. Vọng Khinh Trần: Ta sẽ đi theo nàng, bảo vệ nàng vì nàng chính là nữ nhân mà ta lựa chọn.- Thiên Thư: Ta không cần ngươi đi theo bởi vì vị trí của ngươi là ở bên cạnh ta!5. Thiên Bích: Thế giới này không có gì gọi là vĩnh hằng. Vì thế, quý trọng điều trước mắt là chuyện mà ta và chàng nên làm!6. Thiên Nhi: Vọng Hàn Phong, nếu một ngày chàng thay lòng đổi dạ, ta nhất định sẽ không níu giữ chàng!#Chuyển ver…
Konichiwa, mị là Nico Akawa, cứ gọi là Riko nha. Truyện chào mời fan nào cũng được, nhưng no quẩy truyện của mị là ok. Níu có cái gì ko hợp ý mấy bn, cứ việc nói mị, mị sẽ sửa. Hết òi!:)))…
Một chiều không gian với ba thế giới tồn tại song song và tách biệt với nhau như lại có sự liên kết đến lạ thường: nhân giới- nơi trú ngụ của những con người bình thường, hầu như không có gì đặc biệt; ma giới- nằm sâu dưới âm ti địa ngục, nơi mà ma quỷ hay bất kì sinh vật hắc ám sinh sống với lý tưởng luôn tuân theo bậc đức tín và làm theo tham vọng lớn nhất của bản thân; thiên giới- nơi mà được người đời biết tới nhờ sự "tốt đẹp" từ vẻ bề ngoài của các vị thánh thần. Nhưng không có nghĩa là mọi thứ đều diễn ra một cách êm xuôi yên bình. Chuyện bắt đầu từ nhân vật Hantornius Amethyst(hậu duệ của kẻ trấn giữ linh hồn) và Elsolvia(một vong linh lạ) cùng 11 nhân vật khác,xoay quanh về cuộc sống ở Học Viện Tam Giới với những khó khăn gian lao đang chờ đón để bước lên đỉnh vinh quang trên con đường học vấn và tương lai sau này. Nơi những cuộc vui,cuộc chiến song hành để từng bước đoàn kết và trở thành đồng minh.Lưu ý: - Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tôi và @LisaNoble4.- Đồng tác giả: @LisaNoble4.- Người thiết kế bìa @LisaNoble4.- Người đảm nhận bản Việt là tôi, người đảm nhận bản Anh là @LisaNoble4.- Thời gian update không ổn định(vì thời gian học hành của hai đứa cũng khá bất ổn á;;v;;).…
Sau bao tháng ngày yêu thương, cùng nhau trãi qua biết bao buồn vui, cay đắng, trãi qua biết bao hỉ nộ ái ố của cuộc đời, em chợt nhận ra rằng em không nên giữ anh ở lại bên em nữa. Em không nên giữ mãi một người không yêu mình bên cạnh. Như thế, chỉ làm cho cả anh và em đều mệt nhoài theo năm tháng.Anh là những năm tháng thanh xuân của em, cảm ơn anh vì đã đến tô thêm màu hồng cho bức tranh thanh xuân của em thêm đẹp. Thanh xuân kép lại, anh cũng xa em rồi.Cuộc tình của một người muốn níu, một người quay lưng thì sẽ không có kết quả tốt. Em hiểu điều đó nên em xin phép tặng anh món quà cuối cùng thôi - tặng anh một bầu trời mới, nơi đó không có em...…