Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đã Yêu thương đó vốn vĩ Ko thuộc về bản thân mình rồi, cho dù có níu kéo đi chăng nữa nó sẽ Ko của mình đâu. Buông tay ra đi phải chăng , chọn cách đó là đúng nhất. Nhưng mà khi nhận ra liệu đã qua muộn .Tác giả : Kim Yoong KyoThể loại : Truyện Teen • Truyện này mang tính chất là độc tâm nha._ Vào truyện nha _…
Nội Dung Truyện : Nắm LấyTay EmCó nhữngthứ tình yêu như hóa thành sương khói mông lung, nhưng lại có những thứ luôntheo sát bên mình, trở thành một động lực to lớn cho bản thân. Truyện tình cảmkhông thể nói trước ai đúng, ai sai, cũng không thể vạch lối chỉ đường cho aibước đến, hay rẽ bên nào hoặc lùi lại nhưng dù thế nào đi nữa thì cũng là nhữngmảng ký ức không thể nào quên, làm ta day dứt không yên.Nếu đãlà duyên phận thì nhất định sẽ gặp lại nhau, dù trái đất có xoay vần hay chuyểndời. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cậu và cô cũng đã và đang nối tiếpnhững chặng đường đã qua, không phải là một đoạn tình dang dở. Truyện Nắm LấyTay Em là tiếng lòng thổn thức, là nỗi nhớ khôn nguôi, là chuyện tình dang dở.Bàntay em gầy guộc, Yeonie nắm vào chỉ thấy tay mình cũng chai theo những nốt chaisần của những ngón tay từng rất mềm mại của em. Đôi mắt em từ bao giờ đã là đôimắt gấu trúc. Yeonie nhớ, lần đầu tiên gặp mặt, ánh nhìn của đôi mắt ấy vô cùngtrong trẻo. Năm năm, thời gian đã nhuộm lên đó biết bao sự ưu phiền.Năm năm trước, một đêm tìnhngắn ngủi, khi tỉnh lại bên Yeonie chỉ là trống vắng....Yeonie say, gương mặtem không nhớ. Yeonie chỉ nhớ, dường như em đã khóc....Nước mắt em đọng trên mặtYeonie, làm Yeonie dịu đi cơn đau đớn trong con tim mình khi ấy. Yeonie rất ítkhi hôn phụ nữ, nhưng đã hôn em, đã không quên được vị nước mắt trên bờ môi runrẩy của em.ParkJiyeon 35 tuổi, thành đạt, có trong tay mọi thứ. Em 32 tuổi, không xinh đẹp, trầmlặng như một hồ nước yên tĩnh, sau lưng lại có một đứa trẻ lúc nào cũng níu lấyáo em, sợ sệt nhìn xung quanh bằng đôi mắt rợp buồn trong trẻo. Yeonie và emkhông chỉ ràng buộc với nhau vì con trẻ...Ngay khi chưa nhận ra con, chưa nhớđược em là cô gái một đêm tình ngắn ngủi, Yeonie đã tình nguyện gắn cuộc đờimình với những con người tình cờ gặp trên đường.Đọctruyện để cảm nhận được tình yêu của họ và chiêm nghiệm về cuộc sống bên mình. …
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…
Vương Quốc Dicnonius -Vương Quốc Xinh Đẹp Và Thịnh Vượng. Đồng thời nơi đây là cội nguồn của ma thuật. Nơi đây được cai quản bởi bốn vị thần : Ma Thần Vương Devolis Thiên Thần Vương Aatrash Tinh Linh Vương Celeste Nhân Vương DadelrusHọ là con trai của nữ giáo hoàng Neobastra. Trước khu chết , bà đã giao thiên mệnh bảo vệ vương quốc cho bốn người con trai. Bốn người anh em quyết định lập một giao ước để cả bốn chủng tộc chung sống. Nhưng họ lại rơi vào lưới tình của một cô gái có tên là Historia . Vì tranh giành cô gái ấy mà họ đã phá bỏ giao ước . Chiến tranh xảy ra. Bằng cách xen vào cuộc chiến và phong ấn bốn người họ , cô gái ấy đã kết cuộc chiến. Nhưng để làm được điều kì diệu ấy, cô đã phải hi sinh bản thân. Sau hàng nghìn năm, phong ấn đã bị phá bỏ. Thanh thánh kiếm năm xưa vẫn còn nhưng không ai xứng đáng cầm nó. Liệu cô gái kia có 1 lần nữa xuất hiện…
Thanh xuân sở dĩ khiến người hoài niệm, luyến tiếc vì những thứ đẹp đẽ đó thường chỉ lưu giữ trọn vẹn nhất trong kí ức, khó mà thoát ra ngoài hiện thực và theo bạn cả đời.Chính vì vậy, "chàng trai ở bên bạn năm mười bảy tuổi, sẽ không thể mãi ở bên bạn được."Điều đó đúng, mà có khi lại chẳng đúng.Ai ở bên ai, chỉ có thời gian mới trả lời được.Ai ở bên ai, chỉ có thể tự mình trải qua để chứng minh.Nếu chỉ sợ hãi những điều chưa xảy ra, thì cả đời này, ai có thể ở bên ai?"Lập Hạ, hãy thử để mình ở bên cậu được không?"Mùa hạ năm đó, Tiểu Tư đã nói với Lập Hạ như thế.Để rồi tất cả chỉ như nước chảy kẽ tay.. những bền chặt hóa mong manh như mùi thơm cây rã hương năm nào.Thanh xuân của bạn có gì?Thanh xuân của Lập Hạ có màu vẽ, có đam mê, có khó khăn cũng có nghị lực; có tổn thương cũng có những rung chạm đẹp nhất của ngày đầu biết yêuThanh xuân của Phó Tiểu Tư ẩn sâu trong vẻ lạnh lùng đôi chút bất cần là những tâm sự giấu đi, là sự kiên định bảo vệ những điều mình nâng niuThanh xuân của Thất Thất.. ừ, cũng có thể là sai lầm, là ích kỉ, là vì bản thân..Thanh xuân ấy còn có Lục Chi Ngang, có Ngộ Kiến, có Đoạn Kiều..Chúng ta đều đi qua những ngày tuổi trẻ như thế, đều có riêng cho mình những đoạn thanh xuân đầy chông chênh đầy ngã rẽ đầy những "bỏ lỡ".Và chẳng thể quay trở lại, họ của năm 17 tuổi cũng sẽ không quay trở lại..Dù sau này có nuối tiếc, có đau lòng, có phải rơi nước mắt, nhưng như thế thì đã sao?Họ đã sống hết mình trong những năm…
Nếu ta gọi một thứ bằng một cái tên khác thì thứ đó vẫn cứ là chính nó. Bản thân thứ đó sẽ không thay đổi, chỉ có ý nghĩa của nó là thay đổi mà thôi.Người ta đặt tên cho một thứ chỉ để gọi, nhưng đồng thời, dù ngay cả chính người đó cũng không biết, cũng trao cho nó một ý nghĩa để tồn tại. Nói cách khác, "Tên" chính là thứ trói buộc một thứ với cuộc sống và với những thứ khác. Sợi dây xích đó bền vững hơn tất cả, níu giữ ta lại cõi đời này.Vậy, có khi nào bạn tự hỏi, nếu sợi dây xích đó biến mất, thì chuyện gì sẽ xảy ra không?…
Name: Do you love me? ( Liệu anh còn yêu em không?)Auther: Tiểu Hoàng Tử_erica...Trong nước mắt và trong nỗi nhớ, tôi níu giữ lại cho riêng mình một khoảng trời mong manh để tôi có thể thở, để tôi có thể yêu anh..Linh hồn em là anh. Sức sống em là anh. Tình yêu em là anh.Anh có còn yêu em không, vậy anh?...Các bạn hãy đón đọc nhé…
hay là buổi ngày sụp đổ trước hoàng hôn lúc trời ráng cam đỏ rực, như cái cách nàng quỳ gối trước xinh xẻo của đời mình trong chiếc beret màu đất mùn và gỗ sưa cổ thụ.…
Mị mới viết :) văn mị dở lắm có gì đừng ném đá ! Nhẹ nhàng với mị thôi ! Mị bị đâu tym :) Thôi giỡn tý FIC đầu đó mấy má ! Cỗ vũ cho con =)) KamSa감사 ! <3…
tớ chỉ viết những gì tớ nghĩ ngay lúc này, chỉ viết để kỉ niệm cho cuộc đời đáng nâng niu và trân trọng của anh, nhưng nỗi buồn to lớn ấy tớ chẳng thể tả được bằng lời, cuối cùng chỉ mong anh "hạnh phúc"…
Những kỉ niệm là thứ duy nhất vẫn còn tồn tại, họ đã đi rồi, dù đã từng rất thân thiết cứ ngỡ như sẽ cùng nhau đi tiếp trên chặng đường sắp tới nhưng lại không còn nữa. Có luyến tiếc, hối hận tới mấy thì cũng chẳng thể quay lại khoảng thời gian còn bên nhau nữa. Dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể níu kéo chỉ còn cách buôn tay. Nếu cứ buồn mãi thì cũng chẳng được gì, thay vào đó hãy nhìn về phía trước và đi tiếp . Rồi bạn sẽ hạnh phúc chỉ là không có họ ở bên cạnh, bạn sẽ cảm thấy hối tiếc về những kí ức tươi đẹp ấy "giá như thời gian của thể quay lại khoảnh khắc ấy thì hai đứa có khi đã hạnh phúc". Nhưng đó không phải là sự kết thúc, đó là sự bắt đầu ! Dần dần bạn sẽ học cách chấp nhận và biết trân trọng hơn với những gì mình đang có.…