Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Những gì cô yêu thương đều lần lượt ra đi. Cuộc đời đầy rẫy những thứ khốn nạn, chúng quấn lấy cô. Tình thương chợt đến rồi ra đi mãi mãi, cô luôn mong chờ 1 sự yêu thương đến với cô và đừng bao giờ bỏ cô lại. Tương lai cô sẽ ra sao nếu cái thứ gọi đà " cuộc đời khốn nạn" cứ níu cô lại và mọi thứ cứ lần lượt ra đi.…
Có những mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Chỉ là ánh mắt chạm nhau giữa sân trường ngập nắng, một chiếc ô đưa vội chiều mưa, một lời chào ngập ngừng sau buổi học.An Nhiên - cô gái mười bảy tuổi với trái tim nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, đã đem lòng thích Minh Vũ - cậu bạn cùng khối lạnh lùng, trầm lặng và dường như chẳng bao giờ chú ý đến ai. Tình cảm của cô bắt đầu bằng những lần cố tình đi chậm lại để nhìn bóng lưng cậu, bằng những lần dõi theo từ phía xa nhưng chưa đủ can đảm để gọi tên.Thế nhưng, điều cô không ngờ là: cậu cũng từng nhìn cô, cũng từng lặng lẽ dõi theo những điều nhỏ nhất - và cũng từng giữ một khoảng "thích" trong lòng mà không nói ra.Họ đến gần nhau theo cách rất riêng. Không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là sự dịu dàng len lỏi qua từng khoảnh khắc. Mối quan hệ ấy mập mờ, ngọt ngào và mong manh như nắng thu - đủ ấm, nhưng không ai dám tiến thêm một bước.Nhưng thanh xuân luôn có những ngã rẽ không báo trước. Khi vào đại học, giữa những thay đổi, khoảng cách, và những mâu thuẫn xuất hiện, không níu kéo - chỉ là cả hai đều im lặng, và để khoảng cách ngày càng xa.An Nhiên chọn cách trưởng thành bằng cách chôn giấu mối tình năm ấy vào nơi sâu nhất. Cho đến một ngày, cô lại nhìn thấy Minh Vũ - lần này không phải với ánh mắt lạnh lùng của tuổi học trò, mà là một ánh nhìn đã mang theo nhiều tiếc nuối.Cậu vẫn vậy, chỉ có điều... lần này, cậu không im lặng nữa._________________Không Nói, Nhưng Là Yêu - Du Hạ.…
Ly Tiểu Đình luôn cảm thấy cuộc đời thật bất công, cho tới khi gặp anh...----------------------------------------Trên đời này, có đứa trẻ nào mà không muốn được ba mẹ ôm ấp, vỗ về, ngày ngày nâng niu trên đôi tay dù chai sạn nhưng vô cùng ấm áp? Mạn Tiểu Đình thừa nhận. Cô lạnh lùng thật đấy. Nhưng sâu bên trong vẫn chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi đáng lý ra được cắp sách tới trường. Vỏ bọc bên ngoài, làm sao bọc được cả tâm hồn non nớt của cô. Con nhà giàu thì sao chứ? Đại Tiểu Thư thì sao chứ? Cô có vui không? Có được cười như bao đứa trẻ khác không?Có sao?"Mày giống y chang mẹ mày, ngu ngốc." Bà ta đã nói với cô như thế khi cô bị chính ba ruột mình đuổi đi. Hả hê lắm chứ gì? Hạnh phúc lắm chứ gì? Cứ tiếp tục vui sướng nốt khoảng thời gian còn lại đi. Mạn Tiểu Đình cô, thề sẽ trả thù.Và tất nhiên, đó sẽ là chuyện của 10 năm sau..._____________________________Mình biết truyện của mình không hay. Nhưng nếu m.n đã dành ra 3p để đọc nó, xin hãy dành ra 15 giây để vote và cmt cho Kan biết. Đây là bộ truyện đầu tiên của mình. Mình biết nó sẽ có thiếu sót. Gạch đá xi măng Kan xin nhận hết. Chỉ mong m.n hãy dành chút thời gian ủng hộ và chỉ giáo cho mình.Thân…
Năm hai mươi tuổi, cô nhi Diệp Không bỗng được thông báo rằng mình chính là thiên kim thật sự của nhà họ Diệp - danh gia vọng tộc bậc nhất Hoài Xuyên. Nhưng khi trở về, thứ chờ đón cô không phải là một màn đoàn tụ đầy nước mắt, mà là những người thân luôn nâng niu kẻ thế thân trên tận mây xanh, cùng một vị hôn phu tàn tật không ai thèm ngó ngàng.Diệp Không có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng trước khi đến đây, viện trưởng đã căn dặn cô hết lần này đến lần khác: "Đừng nói gì cả." Thế nên cô cắn răng, tiếp tục vào vai một cô bé câm quê mùa.Chỉ đến khi được gặp riêng vị hôn phu tàn tật kia và xác nhận rằng mình sẽ không dễ dàng bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, cô mới yên tâm cất giọng trong bữa tiệc.Đối với kẻ thế thân vẫn đang được cả nhà họ Diệp coi như bảo bối, cô lạnh nhạt nói:- "Cô đã từng gặp mẹ ruột của mình chưa? Bà ta mắc AIDS, đến tìm tôi vay tiền đấy."Đối với người anh họ vì bảo vệ kẻ thế thân mà thẳng tay tát cô, cô dứt khoát cầm ly rượu ném thẳng qua:- "Anh có tư cách gì mà không nhận tôi? Với cái mặt xấu xí này, tốt nhất anh cũng nên đi xét nghiệm ADN đi, biết đâu cũng chẳng phải con ruột."Đối với bà nội đang ôm ngực, hung dữ mắng chửi cô, cô hờ hững nhếch môi:- "Chưa nuôi tôi lấy một ngày đã bày ra dáng vẻ của người lớn rồi? Trước đây tôi đập viện trưởng đến mức chấn động não mới chịu gọi ông ấy một tiếng 'ông nội'. Bà cũng để tôi đập một lần đi, tôi sẽ nhận bà là bà nội."Cả Hoài Xuyên chấn động!…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cườngĐôi dòngSau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình thương tổn bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tùy duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa…
từ lúc được trông thấy cuộc sống, mùa thu qua đi tôi đã ngắm được khoảnh khắc khi lá dần lìa cành. nó giống tôi của những năm đã cũ, quyến luyến níu lại những mối quan hệ dần lung lay.…
Lời nói đầu: Nhân vật là của tác giả, nhưng tính cách, diễn biến là của tôi!******************************************************************-Erza à...! Nghe anh nói đi!- Jellal cố níu kéo Erza lại.Erza ngoảnh lại, gương mặt khả ái, tươi cười của cô đã mất, chỉ còn một gương mặt chứa chất bao nhiêu nỗi buồn, tiều tụy: "Muộn rồi! Tôi không còn gì để nói với cậu cả.". Cô khoan thai đi khỏi căn phòng ngột ngạt này, và để lại một quyển nhật ký nặng trĩu những dấu mực, những tâm sự.Quyển sổ bao trùm một màu đỏ, như mái tóc của cô ấy vậy!…
Nếu đọc vào phần tên truyện thì bạn nghĩ truyện này sẽ viết theo phần của Yêu Tinh và Eun Tak à?? No no, mình viết theo phần của anh Thần Chết và chị chủ quán gà rán nhé! << Cậu định đi đâu? >>Seokjin níu tay áo của Namjoon lại, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn đối phương. Namjoon thở hắt ra, cười nhẹ. << Về nơi tôi thuộc về. >><< Cho tôi đi với. >>Seokjin lên tiếng sau khi Namjoon nói xong, anh thật sự chỉ còn người này thôi, không hiểu sao nữa, chỉ là anh muốn ở cùng với người này đến cuối đời thôi. << Anh..chắc chắn muốn đi cùng với tôi chứ? >>Mình sẽ giữ nguyên nguyên tác và sẽ edit lại một số phần ạ. Xiao Ming Ye 。…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
Thể loại: Đam mỹ, hào môn thế gia, kiến trúc, gương vỡ lại lành, báo thùCouple chính: Trần Cẩn Minh x Lý Du AnTác giả: Tần Niệm ThanhVăn án: Mười ba năm qua, Trần Cẩn Minh đứng trên đỉnh cao danh vọng, trở thành một gương mặt đáng gờm trong giới kiến trúc Thượng Hải. Nắm trong tay Tập đoàn Thiên Nhất, cứ ngỡ anh đã có tất cả, nhưng trong lòng vẫn khuyết một vị trí. Anh điên cuồng tìm kiếm một cái tên đã chìm vào quên lãng: Lý Du An - người đã mang nửa mảnh ngọc bích còn lại của đôi ngọc năm xưa, biến mất không dấu vết.Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một chàng trai trẻ tên Tô Nhật Khanh đột ngột xông vào cuộc đời anh qua một vụ va chạm xe.Một kẻ nghèo túng, gai góc, vẽ ra những bản thiết kế thiên tài nhưng lại bán rẻ nó cho kẻ khác. Một kẻ mang đôi mắt quật cường giống hệt người xưa, nhưng lại xa lạ đến vô tình.Trần Cẩn Minh vừa muốn nâng niu tài năng của Nhật Khanh, vừa muốn đẩy cậu ra xa vì sợ phản bội lại ký ức về Du An."An An, nói cho anh biết mình nên làm gì đi..."…
Cô là một tiểu thư được nhiều chàng trai theo đuổi . Anh là vị tổng tài có bao la cô gái ái mộ . Họ đường đường là người lạ nhưng nào ngờ một cú va chạm đã nối duyên nợ cho hai người .Khi tiếp xúc nhiều lần với cô thì tới một ngày anh nhận ra tình cảm dành cho cô . Còn cô vẫn cứ im lặng , lướt lờ anh đi , mặc cho anh níu lấy cô .Tới lúc thấy người phụ nữ khác quấn quýt lấy anh thì lòng cô đau nhói , rồi mới hiểu được từ bao giờ mà cô đã yêu anh . Chỉ tại cô dối lòng , giấu đi thứ tình cảm đấy . Cô chạy đi thật nhanh , anh thấy bóng dáng cô liền chạy theo , nắm tay cô kéo lại ôm cô thật chặt. Cuối cùng cô thổ lộ tình cảm dành cho anh . Sự bỡ ngỡ hạnh phúc ấy hiện lên khuôn mặt cả hai người . Cứ tưởng vượt qua được rồi để yêu nhau yên bình nhưng có nhiều người dần tiến vào ngăn cản , chia rẽ hai người xa cách nhau .. . .-------------------------Thể Loại : Ngôn Tình , Hài Hước , HE , Sủng vợBìa : Pinterest Truyện do mình viết nên : + Nghiêm cấm sao chép các thứ k° xin phép + Nghiêm cấm nói mình đạo nhái truyện rồi bla bla..…
Chỉ là viết cho vui, hè không gì làm, như đã nói : mình chỉ viết cho vui thôi! Các bạn thấy không hay thì cmt, đừng chửi hay chọi gạch đá, nhà mình có rồi không muốn lấy thêm. Pass : VOTE níu thấy hay Cmt níu dở ( các cậu cứ nói thật nhe, mình ko buồn đâu) 😇😇😇😇😇😇…
Anh vẫn nhớ...Có một cô gái hay cười, luôn quan tâm anh, và chăm sóc cho anh.Có một cô gái luôn luôn nũng nịu, hay hờn dỗi và đôi khi rất ngốcCó một cô gái vì anh mà làm nhiều điều...Nhưng cô gái đó lại đi rồi, cô ấy đã đi về nơi có ánh mặt trời, và ko quay lại....…
Tôi đi du học tại hàn và sống cùng với 1 người bạn học chung trường đại học của tôi. Và tôi biết rằng anh ấy tuy nhìn có vẻ khó gần nhưng bên trong rất ấm áp. Từng ngày sống chung và gặp nhau trên trường đã khiến anh ấy có tình cảm với tôi, sau đó tôi được anh ấy theo đuổi và tôi đã thấy vẻ nũng nịu mà trước giờ chưa được thấy ở anh ấy…
Hyn có đọc truyện anh Thiên Vũ đóng nam phụ😭😭😭 Chàng trai ấm áp ấy lại có cái kết buồn lòng 🙂. Nên quyết định viết phần riêng cho anh chỉ để đỡ nuối tiếc❤ landauviettruyen🙂 ai không thích có thể next. Mình không níu kéo...Cảm ơn các bạn đón đọc hoặc cũng có thể chỉ mình hyn đọc 😂😂…
Và thế, một chuyện tình vô cùng sến sẩm của chàng trai giàu có luôn cáu kỉnh nhưng có tấm lòng tốt bụng của Đỗ Tuấn và cô nàng dễ thương nũng nịu Hồng Ngọc. Hai người có trở thành một cặp hoàn hảo không? Hãy đọc truyện của Zyn nhé!…
Fic: Lỡ DuyênAuthor: NamThyy3012 & Nam Hyy1306---------------------------------Cuộc sống của anh từ khi gặp cô có quá nhiều hai chữ " Giá như..."" Giá như tôi biết em sớm hơn. "" Giá như tôi yêu em sớm hơn."" Và giá như.... tôi tin tưởng em nhiều hơn."Sự tin tưởng và sự tồn tại của cô chẳng khác gì bong bóng xà phòng. Sự tồn tại đó sẽ vỡ tan tành và mất dạng nếu tiếp đất hay khi anh chạm vào. Khi cố gắng níu giữ thì những gì nhận lại chỉ là đau đớn.…