Những Câu Nói Phũ Nhưng Đúng
Mục đích để giải trí và tạt xô nước lạnh vô mặt để bạn tỉnh táo hơn khi sống trong thực tế:))…
Mục đích để giải trí và tạt xô nước lạnh vô mặt để bạn tỉnh táo hơn khi sống trong thực tế:))…
Đây là tác phẩm đầu tay của mình, mong mọi người đừng ngại thẳng tay ném gạch đá vì da em dày lắm :>> Nhưng nếu có ném thật thì mn cho mình xin cái góp ý nho nhỏ đi kèm nha để mình có thể sửa đổi và phát triển hơn trong tương lai.Cảm ơn mn :>Một vị thần mang tên Lucas được biết đến với mệnh danh vị thần trò chơi đã bị Chúa giáng xuống trần gian tại quốc gia Dominium. Tuy đây là trừng phạt với Lucas, anh ta lại sống dưới hạ giới quá mức sung túc vì khả năng bài bạc bất bại của mình. Chúa than thở với người bạn của mình là Jesut - 1 vị chúa của thế giới khác - và đề nghị tráo đổi linh hồn của anh ta với 1 con người khác ở thế giới đó. Thế giới mà Jesut cai trị là một thế giới có nền văn hóa và lịch sử lâu đời hơn rất nhiều so với của Chúa, nơi đó có tới 8 tỷ sinh mệnh loài người và khoa học hiện đại thì phát triển vượt trội. Ở một thế giới như vậy, sớm muộn hắn sẽ gặp ai đó tài năng tới mức sẽ đạp đổ sự tự phụ của tên Lucas và dạy cho hắn 1 bài học. Đến lúc đó, Lucas sẽ phải quỳ gối khóc lóc xin chúa trời cho quay lại thế giới cũ, cái nơi mà cái tôi của hắn cuối cùng cũng có thể yên bình và tự nhủ rằng mình là bất bại. Well, ít nhất là Chúa đã nghĩ vậy....…
"An này, nếu anh đã mất đi niềm tin và động lực để cho anh có thể làm ra một bữa tranh Tràm chạm khắc, làm ra một nét độc đáo riêng của nước Nam mà cả thế giới đều muốn chiêm ngưỡng hồn của người nghệ nhân trong nó. Hãy để tôi có thể trở thành nguồn động lực duy nhất đời anh, tôi không giống như những người khác chỉ thèm muốn giá trị vật chất của nó mà thứ tôi muốn là đưa kiệt tác này trở nên có giá trị hơn bao giờ hết. Xin anh, hãy để tôi là lí do duy nhất để anh tiếp tục tạo ra hồn người Việt,xin anh"" An này, nếu cả thế giới đều phản đối chúng ta bên nhau thì xin anh đừng vì thế mà rời bỏ tôi. Nếu anh làm thế thật thì tôi chết mất, chắc tôi phải trói anh lại quá~"" Ngày cậu hi sinh, tôi đã phải mất tận 1 năm để có thể chấp nhận sự thật này, tôi nâng niu bức ảnh mà chúng ta đã chụp chung với nhau mà cười cười như một thằng dại khờ. Cậu biết không, tôi đã đặc biệt làm riêng nó cho cậu đó, xem cậu trong bức tranh này kìa. Hức , chỉ tiếc là cậu không còn ở đây để có thể chiêm ngưỡng nó rồi"\Tui viết nhằm mục đích đam mê, không mục đích lấy lợi, mọi người đừng toxc nhe. tại cái này tui phải mất tận 1 năm để viết đó…
"Trộm gen của tôi, còn muốn đi?" Hắn bắt cô, ép cô phải giao ra đứa bé đã sinh 3 năm trước. Chưa từng sinh? Vậy thì mang thai lần nữa đi! Tổng tài kiêu ngạo cố chấp hào đoạt sách ái một phen, cô vô lực phản kháng, từng bước từng bước chìm đắm. ---------------Tình trạng: 1096 chương, chưa hoàn. Nguồn: http://wodeshucheng.com/book_14896/…
Lee Ra Y/n: Nhan sắc ưa nhìn. Năng lực bình thường có chí tiến thủ. Gia đình có 4 người ba mẹ và 1 em gái, không giàu vừa đủ :>>Kim Namjoon: ??Kim Seok Jin:??Kim Taehuyng:??Jung Hoseok:??Joen Jungkook:??Park Jimin:??Min Yoongi:??Hãy cùng tìm hiểu xem dàn nam9 của chúng ta nàooooo…
Nàng, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi có một cái đầu cực kì thông minh, bối cảnh gia đình hiển hách, là bảo bối được mọi người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay, gen ưu tú đã khiến nàng không thể trở thành một người tầm thường, vốn sinh ra trong một dòng dõi quân sự, tài năng quân sự của nàng rất cao, trong mắt nàng: được ba mẹ cùng hai người anh trai yêu thương thì tại sao nàng phải thể hiện ta đây là người tài giỏi?Giả heo ăn hổ chẳng phải càng thú vị sao, lười biếng chính là cách tốt nhất, phải lười biếng đến nổi người gặp người thích, lười biếng đến nổi người người tức giận, càng phải lười biếng đến nổi mắng cũng không được đánh cũng không xong, chỉ có thể cưng chiều, dỗ dành, yêu thương, đây mới là cảnh giới. Nói chung tóm lại: ngốc nghếch một chút thì nàng sẽ nhận được nhiều sự yêu thương hơn.Khi thì mỏng manh như gió, ôn nhu động lòng người, khi thì điềm tĩnh nho nhã, tính tình nhu nhược, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi vốn không tranh giành với đời, sau khi kết thúc kì huấn luyện quân đội đặc biệt chuẩn bị về nhà nhưng vì muốn giúp đỡ truy đuổi một tên sát nhân dùng súng khiến bản thân gặp cảnh ngoài ý muốn, nhưng tại sao lại xuất hiện thêm một "phản ứng hóa học"? Một triều đại hoàn toàn chưa từng xuất hiện trong ghi chép lịch sử, một triều đại cao quý mạnh mẽ, vất vả mười sáu năm, Hoa Cảnh Lam Tề Nhi nàng rốt cuộc có thể bắt đầu cuộc sống "sâu gạo"của mình nhưng cuối cùng...Hắn, Hiên Viên Mạch, giống như một thần linh...…
Cô không biết nữa, người ấy đã lừa cô một cách ngoạn mục. Lừa cô đánh mất trái tim, lừa cô mất đi nụ hôn đầu, lừa cô để cô không còn là chính bản thân mình nữa... -Yui à, đừng lo, anh sẽ bảo vệ em thật tốt- Em chỉ muốn ở bên anh thôi, xin đừng đi đâu hết nhá?____________________________________-Nè Kai, thích, em thích anh!Cô cười toe, đôi mắt híp lại đáng yêu cùng với bầu má đỏ ửngAnh xoa đầu cô, đáp:- Ngốc, anh cũng vậy mà____________________________________- Cậu bị sao vậy Kai? Vì người con gái ấy, xứng sao? - Đấy không phải là cậu đúng không, người luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, hãy trở lại thành con người thật của mình đi!Người đó nói xong một tràng dài, anh không nói gì cả, một lúc sau mới bật cười:- Tôi? Có lẽ đây mới chính là tôi đấy, cậu không thể nói một từ 'xứng' như vậy được, bởi vì những điều tôi làm cho cô ấy đều không hối hận____________________________________Yui níu lấy tay anh lại, nửa thân dưới của cô hiện đang bị phế đến đau đớn nhưng cái đau này, nào nhằm nhò gì...-Kai, anh đừng đi... Kai hất mạnh tay cô ra nhìn bằng nửa con mắt -Lần sau đừng gọi tên tôi bằng cái giọng của cô, nghe rất khó chịuChưa nói hết, cô đã hét lên - Em đã làm gì sai vậy? Anh nói đi, em sửa! -Cô ngây thơ quá đấy, điều sai lầm nhất của cô là đã gặp được tôi…
Khi nỗi đau của người quá lớn, xin hãy để ánh chiều tà mang đi..Short fic mà mình viết vào những ngày trống rỗng nhất, nếu series này đã là đau thương, mình sẽ hẹn họ vào một series khác vui vẻ và đẹp đẽ hơn. 'Nếu gặp lại vào kiếp sau, chúng ta sẽ bên nhau chứ?'…
Không hẳn là truyện ,đây chỉ là những lời ,câu nói hay tự nghĩ ra và cho các bạn cảm thấy áp lực ,mệt mỏi cuộc sống đọc ,dùng làm văn cũng ổn. Cảm ơn nhé !!…
Nếu bạn tìm một cuốn truyện ngôn tình ngược thì đây không phải thứ bạn muốn . AI CHỜ EM DƯỚI CƠN MƯA ẤY là một câu chuyện tình nhẹ nhàng , vụng về ,cố gắng vun vén hôn nhân khi còn quá trẻ của đôi bạn trẻ. (H nhẹ nên các nàng cẩn thận )Vy Vy ngồi sau xe , tay níu nhẹ góc áo phông của cậu ấy. Mưa mỗi lúc một nặng hạt , tạt vào gò má cô đến đau rát ...…
Hoàng Quang Vinh-một cậu học sinh có phần lập dị .Cậu sống như một binh lính ,sáng dậy từ sớm để tập luyện .Cậu có đam mê đặc biệt với quân sự ,kết nối với một cựu binh đặc nhiệm SOBR người Belarus tên Volkov .Ông Volkov dạy cậu môn Systema ,môn võ huyền thoại ra đời từ thời Liên Xô ,nay được kế thừa và phát triển bởi quân đội Nga .Vinh còn là một võ sinh Kudo ,bộ môn cực kì tàn bạo sinh ra từ sự kết hợp của Karate và Judo .Vinh học chiến đấu bằng các vũ khí quân sự ,học bắn súng tại nhà bằng súng airsoft (một loại súng giả bắn bi nhựa) .Cậu còn huấn luyện bản thân một cách hết sức địa ngục ,cậu dùng tay không chặt gạch ,đâm tay vào cát bỏng ,nhảy qua vòng lửa .Cha mẹ hết sức ngăn cản ,Vinh vẫn sống như một thực thể có phần lạc quẻ trong gia đình quyền quý .Cha là nhà sử học ,mẹ là chủ một chuỗi thời trang có tiếng ,mở nhiều chi nhánh trong nước và quốc tế .Tuy là thế ,gia đình Vinh lại chẳng mấy hạnh phúc khi cha mẹ cậu liên tục cãi cọ ,đỉnh điểm là buổi tối khi hai người tỏ ý ly hôn .Vinh quyết định bỏ sang nhà anh trai ở ,như một đòn chiến thuật ,không phải để níu giữ cha mẹ ,mà để họ không dám đường ai nấy đi .Từ đây ,Vinh cũng bị cuốn vào một rắc rối mới ,khi cậu chuyển tới trường liên cấp tư thục quốc tế Royal ,nơi có những cậu ấm cô chiêu ,và một liên minh đầy xấu xa .Liệu chàng trai lính tráng trong vỏ bọc học sinh sẽ sinh tồn như thế nào trong ngôi trường này ?…
Có người hỏi tôi"Có từng yêu ai sâu đậm chưa"."có từng vì ai mà đau khổ chưa" Tôi chỉ cười trừ mà không nói, vì những điều mà tôi đã trải qua những đau khổ trong quá khứ mà tôi đã trải qua có ai thấu cho tôi... Đôi chân trần nhẹ nhàng bước trên phiến đá xanh trên cầu Nại Hà kí ức khi còn sống cứ ùa về.. Bước đến bên vọng hương đài.Người gác vọng hỏi tôi có muốn nhìn về quê hương lần cuối không, thẫn thờ hồi lâu, người gác vọng như hiểu được tâm tôi, ông cười nhấp một ngụm rượi vong xuyên rồi quay sang nói với tôi : " cuộc đời là bể khổ.. Tình ái làm cho ngươi ngu ngốc điên dại... Nhìn lần cuối rồi cái gì nên bỏ thì bỏ nên quên thì quên " giọng của ông hoà vào trong gió.. Tôi từng bước đạp lên bậc thềm rêu phong,từng món đồ cổ kính toát lên hồi ức của năm tháng như muốn níu giữ những đau khổ của cuộc đời ,ánh mắt tôi nhìn về phía gác mái.. bước chầm chậm , tôi thấy anh ngồi bên những vò rượi vứt lăn lóc đốt cho tôi từng tờ tiền giấy,.Anh lẫm bẩm câu hát khi tôi còn trong cung thấy anh hay hát cho tôi nghe " em ơi em đừng buồn vì chuyện lứa đôi đâu hai hiểu đươc.... "…
Câu trả lời của anh như ném cô vào hay động sâu thẳm,đau đớn. Khả Vy dập máy, khoé mắt ầng ậng nc, cô đưa tay quệt nhg má vẫn ướt đẫm. Những ngón tay lúc nãy còn siết chặt h chợt duỗi hẳn ra như buông thả chút hy vọng cuối cùng. Cô tự trách bản thân mình, rằng ngay từ đầu k nên yêu a, k nên cố chấp níu giữ a lâu nv. Rồi cô nhìn lại quãng thời gian tươi đẹp a và cô ở bên nhau. Đã từng trò chuyện r nhiều, đã từng rất vui vẻ, đã ns nhiều về tương lai, cùng chia sẻ nhữg điểm tương đồng. Nhưng, họ cãi nhau, làm lành, rồi lại cãi nhau, lại làm lành,...cứ mãi như thế cho đến khi ng t3 chen vào. Thật buồn...…
Hôm nay !!!đó là ngày cô ấy bước qua tuổi 15 để đón nhận một tuổi mới đó là tuổi 16, chắc nó vui lắm :)) nhưng k hề, khi đem theo cả những bộn ưu phiền, cả những tình cảm chất chứa chưa thể nguôi ngoai.Đối với bao người được bước qua tuổi mới đó là niềm hạnh phúc, niềm vui.Nhưng cô ấy giờ đây được bước qua tuổi mới với những nỗi lo, và những tình cảm khác lạ một tình cảm k được đón nhận.Trước đây mỗi khi chào đón tuổi mới cô ấy từng rất vui nhưng khi biết được nếu cô ấy k cố gắng, k may mắn thì chỉ còn được đón tuổi mới vài lần nữa.Đây cũng chính là một phần lý do để cô níu kéo điều gì đó, nhưng khi cô ấy càng cố gắng thì cái cô ấy nhận được cũng chỉ là cái thương hại, với những cái nhìn khác của một số người xung quanh.Nhưng mấy ai hiểu được nỗi buồn trong lòng cô ấy, đau cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng cô luôn cố gắng vượt qua nó, như k thể vượt qua được.... bất chấp để chờ đợi một người những cái cô ấy nhận được lại chỉ đà tình yêu cảm thoáng qua, khiến cô càng đau lòng k muốn rời xa nó.Nhưng dường như càng làm vậy họ càng né tránh cô, khiến cô tuyệt vọng nhiều hơn.Bước qua tuổi mới đó làm niềm vui của bao người nhưng với cô ấy lại là cả một sự lo sợ.Sợ mình k thể đón nhận tuổi mới thêm năm lần nữa.Sợ phải xa mọi thứ......Khiến ngày nào cô ấy cũng khóc thầm, nhưng trong cô ấy vẫn đem rất nhiều hy vọng.Hy vọng được sống lâu hơn.Thanh xuân đối với cô ấy rất ngắn, đếm từng ngày trôi qua chỉ mong thời gian sẽ dừng lại....Nhưng tôi tin rằng cô ấy có thể vượt qua nó, nhưng tôi cũng k dám chắc nữa, thời gian rất ngắn, k chờ đợi một ai cả.Người đem nỗi đau chất chứa k dám nói ra, chỉ biết khóc thầm khi đêm tới, từng là một con người sống khép kín đã mở lòng tâm sự, nhưng giờ đây bị né tránh khiến cô đau hơn rất nhiều.Sợ cô ra đi đem theo những nỗi đau, nhưng lười nói xé lòng.Nếu cô ấy k may mắn hãy bên cô ấy khoảng thời gian còn lại, làm cho cô ấy cười nhiều hơn mỗi ngày.…
Câu chuyện được viết nên bởi sự tiêu cực và nỗi lòng của 1 cô gái rất bình thường,bình thường trong chính gia đình và xã hội!…
Chỉ đơn giản là tổng hợp lại cho tiện đọc hoi.Credit to: RVN (Facebook)…
Người ta bảo sống không chờ đợi nên cứ chậm lại rồi yêu thương...Đúng ở tình yêu... sai ở giới tính..Chúng ta liệu có bên nhau lâu dài?!…
Người ta nói, tình đầu bao giờ cũng là vết sẹo đẹp nhất... nhưng với tôi, đó là vết thương chưa bao giờ lành.Mùa hè năm ấy, tôi gặp anh giữa cơn mưa - một cuộc gặp tưởng chừng vô tình, nhưng lại khắc sâu trong tim tôi suốt những năm tháng sau này. Chúng tôi yêu nhau, cãi vã, tha thứ, rồi lại tổn thương nhau đến kiệt sức.Anh - người từng nói sẽ không bao giờ rời bỏ tôi, lại hết lần này đến lần khác khiến trái tim tôi nát vụn. Tôi đã từng tin, chỉ cần yêu đủ nhiều là có thể giữ được một người, nhưng hóa ra, tình yêu không đủ mạnh để níu bước một kẻ đã muốn đi.Khi anh quay lại, tôi vẫn mềm lòng... cho đến khi nhận ra, mình chỉ là người thay thế cho một cái bóng trong quá khứ của anh."Thanh xuân tôi đã từng yêu như thế" - là câu chuyện của một cô gái yêu hết lòng, đau đến tận cùng, và cuối cùng học cách đứng dậy từ chính nỗi đau của mình.Một mối tình không trọn vẹn, nhưng đủ để khắc sâu suốt đời.Bởi có những vết thương không cần ai nhìn thấy - vẫn khiến ta nhớ mãi...---…