Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Em muốn tặng chị một đoạn hồi ức. Ở bên bờ biển, một nơi có gió nhẹ thổi qua, dưới sự chứng khiến của ráng chiều và hoàng hôn, đã có một người thật lòng thích chị...Thể loại: chức nghiệp tinh anh, hào môn thế gia, đô thị tình duyên, xứng đôi vừa lứa.…
Cảm nhận về mấy bộ đam từng đọc.LƯU Ý: khi đọc review đam mỹ của mình thì những rv từ bộ "Toàn thế giới đều cho rằng ta đã chết" trở về trước level sủng công của mình chưa cao nên nếu có thấy ghi hỗ sủng trở đi thì cũng đừng tin quá, khéo lôi lòi mắt ấy.…
-"Ta đã sai... đúng không A Yếm" Giọng Ly Luân vỡ vụn. -"Sai vì ta ngu ngốc nghĩ rằng, chỉ cần ta dốc hết tâm can mà yêu ngươi, ngươi sẽ không bao giờ bỏ rơi ta. Nhưng ta quên mất... nhân loại các ngươi luôn đổi thay, còn ta thì mãi mãi đứng lại nơi này, như một gốc cây ngu ngốc chờ ngươi, Triệu Viễn Chu." Mỗi chữ của y đều như máu rỉ ra từ tim, mang theo nỗi đau sâu thẳm và sự tuyệt vọng. Triệu Viễn Chu nhìn y, đôi môi mấp máy nhưng không nói được gì. Hắn muốn bước tới, muốn nói một lời gì đó, nhưng đôi chân như bị trói chặt bởi nỗi day dứt và hối hận.Cả người Ly Luân khựng lại, đôi mắt đỏ hoe mở to nhìn hắn. Y thầm nhủ: Thì ra đây là nỗi đau mà nhân loại kia thường nhắc đến... Là cơn đau sâu thẳm, đục khoét đau đến tận xương tuỷ.…
Một câu truyện về mối tình đầu, liệu nó sẽ được tiếp diễn hay phải chấm dứt một cách bi thảm-------------------------------------------------------------------------------------------------------------" Kim Ami chính là mối tình đầu cũng là mối tình cuối cùng của tôi"_JungKook" Tôi hay cùng JungKook hyung đến căn cứ bí mật chơi đàn. Tôi đến đấy không phải vì tôi thích những tiếng 'Tinh Tong' trên những phìm đàn mà là vì có anh"_Ami…
Có những tình cảm bắt đầu bằng sự ngưỡng mộ chân thành, lớn lên trong những khoảng cách mơ hồ, và kết thúc bằng một sự thật bàng hoàng.Hai năm, 730 ngày trôi qua với đầy đủ những cảm xúc, sự ngập ngừng ngọt ngào của tuổi học trò, những buổi chiều ở lại sau giờ tan học, những chăm sóc ân cần tưởng chừng chỉ dành riêng cho một người. Nhưng đằng sau sự ấm áp đó là một mối quan hệ không bao giờ được đặt tên, hay chỉ là một sự ngộ nhận kéo dài từ một phía. Khi chiếc rèm che đậy sự thật được vén lên, câu trả lời nhận lại không phải là một cái gật đầu cho tình yêu, mà là vị trí của một "kẻ mập mờ" bên cạnh một cuộc đời đã có chủ.…
刀剑乱舞的喵~作者:盐鱼 Vì phòng ngừa thẩm thần giả cùng đao kiếm hỗ sinh yêu thương, lúc chi chính phủ dùng đao kiếm tại Honmaru các vùng biến thành con mèo hình thái cố sự Chính là thẩm thần giả cùng Miêu Miêu nhóm thường ngày, toàn viên hướng, mập mờ (sương mù) PS: Đây là trước đó nhìn « con mèo loạn vũ » sinh ra não động, còn có các loại tư thiết, ooc, Tô Tô Tô Hành văn? Không tồn tại ┑( ̄Д  ̄)┍ Nội dung nhãn hiệu: Kỳ huyễn ma huyễn khoa huyễn làm ruộng văn điềm văn Lục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Thẩm thần giả ┃ vai phụ: Đao kiếm, Konnosuke ┃ cái khác: Touken Ranbu…
Tác giả: Miêu Mao Nho====Hắn là con nuôi của Tiêu thị, cũng là tổng giám đốc Thịnh Thế, đế vương trên thương trường, dã tâm bừng bừng, lại làm người không khỏi sinh lòng kính sợ, toàn bộ thành phố A không kẻ nào không biết, không ai là không hiểu.Hắn nổi danh là đại gian thương, lạnh lùng tàn ác, hắn có thể đoạt lấy cả căn phòng thì sẽ không chừa lại cho ai một viên gạch nào, làm việc không lưu đường sống, nhưng hắn cũng có tiếng là..... xử nam.Trong một tai nạn vợ chồng Tiêu thị qua đời đã để lại một cô con gái, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ giết người thừa kế duy nhất Tiêu thị, nuốt lấy tài sản Tiêu thị. Nhưng khiến người khác mở rộng tầm mắt lại là hắn cưng chiều đến tận xương tủy cô cháu gái nhỏ trên danh nghĩa.Lúc trước hắn từng ghét bỏ nói: "Tôi chỉ nuôi cháu đến mười tám tuổi."Hiện tại nói: "Không thể yêu sớm.""Bên ngoài trời nắng, ít mặc váy, không tốt cho làn da.""Ai cho cháu đi hồ bơi.".....Rốt cuộc, dù cô gái nhỏ tính tình tốt đến mấy cũng không thể nhịn được nữa: "Người là thúc thúc chứ không phải cha cháu!"Lần sống lại này còn có ý nghĩa hay không đây...===Thể loại: xuyên không, hiện đại, ngọt sủng, thúc thúc, tiểu loliNguồn: wikidich (Ánh Nguyệt - Reine Dunkeln), Diển đàn Lê Quý Đôn (Phong Quang)Editor: CutimapBeta: AndevyTruyện gốc: đã hoàn - 137 chương + 2 phiên ngoạiLưu ý: có incest giả, bạn nào thấy dị ứng thì không cần tiếp tục nhảy hố nha…
Khép kín chất phác thụ X minh tinh qua thời côngTrích đoạn 1:"Tôi không phải đến cứu vớt anh.""Tôi chỉ là, ...""Tôi chỉ là, muốn bù đắp cho anh."Trích đoạn 2:"Đô rê mon ơi.""Ừ.""... có thể cho tôi mượn máy thời gian hay không.""Tôi không có máy thời gian cho anh.""Nhưng tôi sẽ đi cùng anh đến tương lai."Tuyệt đối không thay lòng. (Always keep the faith)…
"Tất cả đều ở cùng một khu chung cư hả?! Có thể nào có một cái sự trùng hợp đến như thế không vậy?!" Tổng hợp tất cả nhân vật và cp mình ship trong idv (không có ngôn tềnh), có thêm một oc của mình vào nhé, nhưng oc mình chỉ là nhân vật mờ nhạt thôi nên yên tâm he ;) Truyện mang tính chất hài nhảm nhí nên mấy bạn nghiêm túc đừng vào giùm mình, có chửi tục (rất nhiều) nên ai không thích thì cũng đừng vào nha, mình cảm ơn ;)…
Isa Hanya- Một thiếu nữ tuổi 18 mơ mộng, là một otaku chính hiệu. Sở thích của cô là những bộ truyện trinh thám và đương nhiên cô sẽ không bỏ qua Conan. Chỉ vì một lí do ngớ ngẩn mà cô xuyên vào Isa Hanya- một nhân vật không có trong truyện. Vậy cuộc sống của cô sẽ như thế nào? * Truyện này mình có lẽ sẽ không kể nhiều lắm về một số nhân vật.*…
"Anh đi qua xuân, hạ, thu, đông, một năm lại một năm. Anh hòa vào dòng người trên phố, xuôi theo số phận an bài, một bước lại một bước. Anh càng cố quên đi em lại càng không cách nào xóa bỏ. Anh từng đặt ra cho mình một giới hạn khi lời hứa ở bên nhau ba mươi năm kia kết thúc anh sẽ buông xuống kỉ niệm cũ mà sống vì chính mình, cho đến khi anh đứng trước ngưỡng cửa kia anh lại yên lặng tự gia hạn thêm ba mươi năm nữa. Anh biết, chúng ta cùng lắm là một cánh chuồn chuồn qua đường, em đã thả mình xuống rồi nhưng anh vẫn cứ cố chấp lửng lơ bay lượn giữa kí ức quá đẹp đẽ nơi quá khứ kia. Anh không có tư cách để đau lòng, vì anh đến tột cùng cũng chỉ có thể nhàn nhạt nói mình là một "người quen" của em. Nhưng anh không oán trách số phận, cũng không hối hận mình tại sao không bước tới, vì anh hiểu được "mập mờ" có lẽ là điều tốt nhất mà chúng ta có thể dành cho nhau"…
Bộ này thuộc thể loại huấn văn đời đầu, khá nổi trên Tiêu Tương, và cũng là 1 trong số ít bộ Mèo coi mà rớt nước mắm 😂Không có đánh đập quá nhiều, nhưng mỗi cảnh đánh đều góp phần cho câu chuyện thêm bi kịch, chuyện xảy ra theo hướng hiện thực, có lẽ trong xã hội cũng không ít gia đình đã trải qua cuộc sống thế này. Chủ ngược tâm, kiểu ngược nhàn nhạt, miêu tả tâm lý, khá giống bộ Quan hệ phụ tử đó mấy cô. Hàng đã hoàn, OE.…