Lithium Flower - Mù Tạc Quân
«Lithium Flower » tác giả: Mù tạc quânVăn án:Phổ thông ngốc bạch ngọt.Bản này văn tại sao muốn gọi « lithium hoa » đâu?Thành thật nói, chỉ là bởi vì ta hết thời...…
«Lithium Flower » tác giả: Mù tạc quânVăn án:Phổ thông ngốc bạch ngọt.Bản này văn tại sao muốn gọi « lithium hoa » đâu?Thành thật nói, chỉ là bởi vì ta hết thời...…
Tác giả: Listars Cẩm Tú Gấp lại cuốn nhật ký mang theo bao hy vọng và ước mơ. Chàng thiếu niên có chút thoáng buồn. Nơi thế giới đó, có cô, nhân vật chính của câu chuyện. Anh ghi lại dòng ký ức qua từng giấc mơ mỗi đêm, bằng trái tim đã lỡ đem lòng yêu một cô gái dường như không tồn tại trên thế giới thực mà ngày ngày anh phải đối mặt với bao khó khăn ấy... Cô mở mắt sau giấc ngủ sâu, không gian xung quanh cô chỉ còn là một màu trắng xoá mờ ảo. Thế giới của cô cứ vô thức mà dừng lại theo ngòi bút của anh. Anh nhớ lại tất cả những điều dù là nhỏ nhặt, mỗi lần anh gặp cô, yêu cô, và chơi đùa cùng cô. Anh vẫn từng bước, từng bước mà tiến lên theo lời động viên thầm lặng của cô. Còn cô, dựa vào bờ vai rộng ấy mà tự nhắc mình không được chùn bước, phải thật mạnh mẽ khẳng định bản thân. Anh khóc, dù sao đó cũng chỉ là một giấc mơ được lưu lại trên trang giấy. Anh khóc, một chút nhớ nhung và một chút hy vọng. Anh khóc, không phải khổ đau, mà đó chính là giọt nước mắt của hạnh phúc. Ước mơ của anh, đơn giản mà thật hoang đường. Nhưng không, anh vì cô mà đã làm được. Giọt nước mắt in sâu vào cuốn nhật ký, anh nhẹ hôn lên, hy vọng sẽ không làm cô thất vọng. Cô cũng khóc, trong một thế giới không có thực dựa theo nét chữ của anh. Cô ngất lịm. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, cảnh vật quanh cô thật kỳ lạ làm sao. Cô gặp anh. Cô không nhớ những ký ức vương lại trên trang giấy ước mơ kia nữa. Một khởi đầu mới, sự tồn tại của cô trên sân khấu hào quang này, cùng với anh.…
Hai người cùng học chung nhưng không có chút ấn tượng gì về nhau từ vốn chỉ là bạn cùng lớp bình thường, rồi cô và anh tình cờ có cặp giống nhau ở độ tuổi chớm nở 2 cô cậu ấy bị bạn bè trêu chọc . Những ánh mắt có ý trêu đùa , những câu nói bâng quơ khiến cả hai bắt đầu nhận ra sự hiện diện của đối phương. Từ đó, cảm xúc mập mờ len lỏi vào từng khoảnh khắc: một ánh nhìn chạm nhau, một nụ cười vụng về, một lần lỡ tay chạm nhẹ. Mọi thứ dịu dàng, nhẹ tênh như. gió cuối thu. Nhưng khi cảm xúc chưa kịp rõ ràng, một hiểu lầm xảy ra ...…
Project nho nhỏ: Take Request…
Tác giả:Kiều Tu Hồ La BặcThể loại:Đam MỹHai người là đại thần chưa từng xuất hiện cùng lúc trong giới giải trí nhưng lại vì một bộ kịch mà quen biết. Đại thần 1 rất lười biếng, rất thích ngủ. Đại thần 2 rất ngoan, vừa học vừa làm. Sau này, đại thần 2 mỗi ngày gọi điện thoại đánh thức đại thần 1 rời giường, hai người quan hệ qua lại dần dần trở nên mập mờ, sau khi gặp nhau liền bày tỏ trở thành tình nhân. Cuối cùng là HE.…
Có những chuyện ngoài bản thân mình biết ra, chẳng thể nào chia sẻ với người khác được nữa. Những tình yêu mà, tình yêu nếu không chia sẻ, có lẽ chỉ còn là chuyện của một người. Một người với tình yêu, dù cam chịu, dù tự nguyện thì dần dần theo thời gian cũng trở thành thứ tình cảm đáng thương trong mắt người ngoài và trong mắt của chính mình. Đến cuối cùng cũng chỉ còn lại cảm giác đau thương mà chấp nhận bỏ cuộc thôi. Con người. Dù gồng mình tỏ ra mạnh mẽ cơ bản vẫn là sinh vật yếu đuối, không ai chịu được nỗi cô đơn nỗi đơn độc quá lâu.…
Tác phẩm không rõ tác giả và chưa được sự đồng ý của tác giả. Lấy nguồn từ tieba.baidu.com.Translate: Vincent P- Chính văn -…
Cái này ko phải truyện, nó chỉ liên qua đến số tranh mà ad vẽ đc thôi…
title: Imperfect P'Dean (shortfic)author: TEPPIErating: PG13warning: OOC, mpregcategory: fluff, romancedisclaimer: mọi nhân vật đều thuộc về tác giả nguyên tác "sợi chỉ đỏ" - lazysheep, câu chuyện được viết theo cảm nhận chủ quan của tôi, cảm hứng bắt nguồn từ ngoại truyện "mini red thread".fic được kể dựa theo góc nhìn của p'dean.. liệu một con người như dean có thật sự hoàn hảo? nhất là khi lần đầu trong đời, anh cùng pharm trải qua 9 tháng ròng rã chăm sóc một đứa bé chuẩn bị chào đời.…
Lục Thiên, một thợ săn dị quỷ cấp cao, thiên tài hiếm thấy của nhân loại còn sống sót. Anh luôn được các thượng tọa muốn chiêu mộ anh về làm cộng tác chiến, trong đó có Bạch Gia. Anh đã lựa Bạch Gia làm chỗ dựa cho mình, nhưng thay vì được phúc lợi như hợp đồng đã ký kết, thì anh lại bị sai khiến như một nô lệ trong công hội, họ đánh đập anh, tra tấn anh dã man khi anh không làm được việc tốt. Đến một ngày, anh thành công trốn thoát ra khỏi công hội, nhưng chưa được bao lâu thì bọn chúng lại tìm thấy anh. Cho đến khi anh bị ép đến bước đường cùng, anh lựa chọn nhảy xuống vực sâu để tự kết liễu cuộc đời...Nhưng khi anh mở mắt ra lần nữa, thì anh lại được trùng sinh về lại quá khứ, cái ngày mà anh chưa thành thợ săn dị quỷ cấp cao. Anh cứ ngỡ ông trời thương cảm cho mình, nên quyết định cho anh làm lại cuộc đời một lần nữa. Nhưng sau khi trải nghiệm, nó lại không như ký ức của anh mà tiếp diễn, nó trở nên khác lạ một cách bất thường, cho đến khi...…
;Đ Tổng có gì sau này sẽ triển nhá!!...hoặc không"))À, mà cũng đừng tin vào mấy cái văn án nha, sau này nó bị bẻ lái thì thôi đấy : ))…
Từ khi ở nhà cô, tôi bị bắt nạt rất nhiều. Muốn kết bạn nhưng vì béo mập nên bị bạn bè cô lập... sao đời người lại khó khăn như thế? Tôi chỉ muốn sống thật tốt! Sau một vụ tai nạn xe, lần nữa mở mắt ra, gì cơ? Đây là ma giới? Cha tôi là vua ma giới?! Người cha ma vương này quả thực cuồng cưng chiều con gái, ngay cả những tiểu ca ca cũng yêu chiều bảo bảo tôi đây tận trời, hạnh phúc quá!…
Để trả viện phí cho anh trai, Thẩm Thất bất đắc dĩ phải gả vào nhà họ môn nhà họ Hạ. Cô cứ tưởng rằng người mình lấy là con cả nhà họ Hạ (Hạ Nhật Ninh), nhưng lại không biết người chồng theo danh nghĩa của cô chính là người con thứ Hạ Nhật Ninh.Hạ Nhật Ninh, người kế thừa thực sự của nhà họ Hạ , đế vương thương mại rung chuyển đất trời, bạo quân vô tình máu lạnh trong thương trường, mà người em cô nằm mơ cũng...…
Những vấn đề trong cuộc sống có làm cậu mệt mỏi? vậy đến với tôi chúng ta tìm chút thư thả thôi nào.…
Mập mập mập..... như HEOMèo mập như heo 😂Truyện ViệtNguồn : Mạc Mao…