Nhị Đại Mỹ Nhân Và Nhị Đại Nam Thần
Vào đọc thì đọc, ko đọc thì thôi…
Vào đọc thì đọc, ko đọc thì thôi…
Một chàng trai tên Kenshi với một cuộc sống thanh thản bỗng một ngày đổ bệnh nặng, vào đêm trước ngày anh chết, một ác quỷ đã đến nhà anh, cho anh sự lựa chọn được sống thêm một thời gian, hay chết vào ngày mai, với điều kiện mỗi ngày anh sống, những kí ức của mọi người về anh sẽ biến mất dần...Đây là câu chuyện của một con người đối diện với cái chết cận kề và người mà anh mang trọn trái tim để trân trọng.....(Chuyện đầu tiên của mình đó nhá)…
Cái khăn tay và cuốn sách .Trương Huỳnh từng nghĩ bản thân sẽ mãi mãi nhìn từ ban công xuống dưới đất quan sát dòng xe cộ và người đi lại ở lòng đường cho đến khi cô bé lỡ nhìn bầu trời mà lộn cổ xém chết .…
thể loại : np thế giới thay đổi mọi thứ trở nên to lớn hơn và có lẽ sẽ thú vị hơn đibiết trước hết cả diễn biến của cuộc đời người khác thì sao?không cho ta thay đổi à,ta cứ làm đấy. 'đời người sống được bao lâu vì thế vui chơi là trên hết'…
Thời gian không có cậu, tôi đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng nó không tệ bằng cái biến cố năm ấy... Làm tôi mất cậu.. 😊😊…
Thể loại: học đường, thanh xuân vườn trường , nhẹ nhàng…
Arc 1: *Đang tiến hành*Lê Thái Uyên, chàng trai được cho là có tất cả đột ngột đón nhận tin dữ vào mùa hè khi cậu ta chuẩn bị vào lớp 11. Uyên rơi thẳng vào vòng luẩn quẩn vì sự ra đi thương tâm của người mẹ mà cậu quý trọng, hố sâu không nuốt chửng cậu ta, mà cậu ta chính là người trực tiếp đẩy mình vào nó. Nhưng sẽ đến ngày cậu ta biết rằng, mọi chuyện không đơn giản chỉ tóm lượt bằng hai từ 'tai nạn'. Bạn bè, gia đình, học tập và tâm tư cá nhân có chuyển biến mới cùng năm lớp 11, khác với trước giờ khiến Thái Uyên vô cùng lao đao. "Phan Nhật Lam, tao cần mày"Đào ngược về quá khứ, xuôi dòng theo hiện tại và vươn tay hướng đến tương lai. "Giúp tao..."Giọng Lê Thái Uyên nghẹn ngào, nắm lấy bắp tay của Nhật Lam - người mà Thái Uyên ghét, cậu ta không mong đợi sẽ có một ngày chính mình xuống nước nhờ sự giúp đỡ từ người mà cậu ta cho là lập dị và khó ưa."Giúp tao- Không... chỉ có mày mới có thể giúp tao."[Đôi khi lời nói khó có thể nói ra, hành động thì lại càng khó hơn. Nhưng khi tôi nhìn vào đôi mắt xanh ngời của cậu. Tôi nhận ra rằng, tôi không cần thiết phải bộc lộ cảm xúc của mình rõ ràng. Vì... chẳng có gì ở tôi giấu được cậu ta cả.]Arc 2: *Đang đợi xuất hiện*…
Bố mẹ đi công tác dài ngày, nữ chính bên ngoài nuối tiếc nhưng bên trong lại nở hoacô bên ngoài là học sinh bình thường, ngoan hiền nhưng sâu bên trong lại là...?…
Cô lạnh nhạt với mọi thứ xungHình như không có chuyện gì khiến cô quan tâm.Dù gặp bất kỳ khó khăn hay bị người khác chỉ trích cô cũng không để tâm .Gặp phải anh là điều ngoài ý muốn trong cuộc đời của cô dù cố gắng tìm mọi cách lơ đi nhưng rồi......…
Nước mắt uất nghẹn nhìn anh ở bên kia thế giới. Tình yêu non trẻ định sẵn đã không thể cùng nhau đi suốt cuộc đời. 17 xuân của em đã dành tình yêu cho anh chỉ tiếc những mùa xuân tiếp theo dành cho anh chỉ còn là hận thù.…
Cơn mưa đầu mùa ở thành phố Đà Lạt chứng kiến sự chớm nở tình cảm giữa hai con người hoàn toàn xa lạ và đơn độc. Họ tìm đến với nhau trong một sự tình cờ trở thành bạn tâm giao, tri âm và thứ tình cảm vượt trên tình bạn bình thường, rồi họ sẽ đến được với nhau hay chỉ là giây phút chớm nở nhất thời?…
Vũ Hoàng Việt trước đây đều chưa từng trải qua một giấc mơ nào như thế. Từ khi lên mười sáu tuổi, cậu bắt đầu mơ về những ngôi nhà thuở xa xưa, những con người ăn mặc thật khác với thời đại mà cậu đang sống. Và đặc biệt là, cậu chẳng thể hiểu họ nói gì. Một ngôn ngữ nghe có vẻ chừng như là tiếng Thái hay gì đó, cậu cũng chẳng rõ. Nhưng sau tất thảy chính là một cảm giác thân quen, đến khó tả. Đêm nay, nó lại đến.Trong giấc mơ, những ngôi nhà sàn gỗ lại hiện lên trước mắt Việt. Đứng trước sân cỏ xanh rờn, thẳng vào mắt cậu là ngôi nhà to nhất, cứng cáp nhất. Một chàng trai với đôi tóc đen tuyền, gương mặt đường nét thật đỗi mềm mại, nhưng vấn vương trên nét mặt ấy là sự đau thương khó tả. Nước mắt giàn giụa ướt đẫm, khóe miệng hồng xinh thốt lên những lời xin tha. Lại nữa, cậu không hiểu họ nói gì nữa. Chỉ biết rằng, chàng trai kia đang rất đau khổ, đến độ xé nát tâm can.-------------Hương hoa nhài thơm trong gió nhẹ, ngát hương cả một vùng trời. Hắn khẽ cầm tay cậu, hôn nhẹ lên mu bàn tay ấy. "Em thích không?" Giọng tiếng Thái nhẹ nhàng vang lên, cậu đưa mắt nhìn hắn, miệng tủm tỉm cười."Em thích..Cơ mà, anh vẫn nhớ hả?""Nhớ, nhớ chứ. Chỉ cần là em, mọi thứ từ em, chỉ cần em nói thích thì anh sẽ đều ghi nhớ.""Thế còn một vườn hoa mà anh nói, anh có còn nhớ không?""Anh nhớ, anh sẵn sàng trồng cả một vườn hoa cho em nữa cơ mà.."Cậu cười khúc khích như được mùa, trong lòng sớm đã nở hoa rộn ràng bung tỏa hương phơi phới. Bàn tay hơi…
Duyên Nghi là cô gái 20 tuổi , là một sát thủ làm việc cho một tổ chức ngầm , cô mang lòng yêu 1sinh viên tên Long Nghiên 21 tuổi . Dù là sát thủ nhưng cô vẫn phải đi học , ở trường cô là cô gái hoạt bát , tốt bụng , nhưng khi ở trong căn cứ cô lại là người lạnh lùng , tàn bạo . Đặt vụ Shery là mật danh của cô .Lý do cô gia nhập vào tổ chức lớn là vì trả thù cho gia đình . năm cô 6 tuổi cha của cô đã bị sát hại khi đang trên đường đi làm , khi cô 15 tuổi mẹ cô và em gái của cô cũng đã bị tai nạn do một người có vết sẹo trên môi gây ra , vào ngày sinh nhật thứ 18 của cô anh trai của cô ( người thân duy nhất) đã bị sát hai y như cha mẹ và em gái của cô sao ngày đó vào tháng sao cô đã gia nhập vào tổ chức g.i.ế.t người để tìm ra tung tích người g.i.ế.t cả giá đình cô.…
Nó là một người ít nói...Đến khi anh xuất hiện,gặp anh ...anh tài giỏi, lạnh lùng trong một gia tộc lớn. Nó sợ bản thân không xứng với anh.. Đối mặt với khúc mắc của bản thân liệu nó có thể về bên anh hay không.. Nó không dám đối mặt..Không nghĩ anh lại yêu nó nhiều như thế. Khi lần đầu thấy nó, đáng yêu. Anh chỉ dùng hai từ này để miêu tả nó..Anh muốn giữ nó lại bên anh..Anh cảm thấy tức giận khi nó luôn trốn tránh anh..tức giận khi cô không dám đối mặt với anh.. Ba mẹ anh rất quý cô mặc dù nhận con dâu nhưng thương cô như con gái..…
Một cơ thể hai linh hồn, Hai linh hồn hai cá tính, Đêm ngày đan xen, linh hồn hòa lẫn. Liệu cả hai linh hồn trong cơ thể có thể tìm được một nửa cho riêng mình? Cuối cùng cả hai sẽ đi về đâu khi hai linh hồn nhưng một cơ thể, hai chàng trai nhưng một trái tim. Ai sẽ được hạnh phúc và bất hạnh sẽ đến với ai?…
" Cậu có nghĩ, cậu sẽ sống cả đời trong cái bao đó không...? ""Có, có chứ... "À. Mà không..., tớ chỉ đang đợi người đến lột nó đi thôi.…
Lãnh cung âm u tịch mịch chỉ có vầng trăng trên đầu là tỏ, Phế Hậu Ôn Từ Khiết cả người một kiện áo trắng cô độc một mình uống rượu ngắm trăng.Nàng ta không trang điểm. Trâm cài cùng trang sức bạc vàng trên đầu đều đã tháo xuống, nàng cũng không búi tóc, nguyên bản suối tóc đen dài cứ để như vậy u buồn lay động dưới ánh trăng. Trước kia y phục nàng mặc không phải Phụng bào cũng là gấm vóc kiêu sa bây giờ nàng cả người cũng chỉ có thể khoác lên một bộ vải thô đơn bạc.''Ta là Long, nàng là Phụng, từ nay chúng ta cùng nhau trị vì thiên hạ''.Rượu càng uống vào lòng càng lạnh. Thức uống kia khiến nàng muốn say nhưng tâm trí lại càng thanh tỉnh. Tranh đấu trong hậu cung, chúng ta vứt bỏ đi bản tính thiện lương vốn có, tìm mọi cách giết hại lẫn nhau cũng chỉ vì muốn đổi lấy hai chữ sủng ái. Từ Khiết nàng cũng vậy, có thể ngồi trên ngôi Vương hậu này cũng là bao lần giẫm đạp lên người khác mà được.''Ta có thể đối với từng loại người mà có những tâm cơ khác nhau thế nhưng đối với Bệ hạ ngươi thì chỉ có duy nhất bốn chữ thật lòng thật dạ. Ngươi phụ ta, ta tha thứ, nhưng lần này cho dù ngươi có quỳ trước ta đi chăng nữa thì ta nhất định sẽ không quay đầu lại''''Ta đấu tranh cả đời nhưng cũng không thể đổi lấy một tấm chân tình. Kiếp sau ta muốn làm một nữ nhân bình thường, sáng an nhiên trồng rau, tối an nhiên dệt vải, nhưng có thể quên ngươi đi chính là loại an nhiên mà ta muốn có nhất''.…