Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[Truyện VN - rating 16+ ] Trong thời đại mà độ đẹp của một bức tranh được tính bằng like còn họa sĩ tài năng được tính bằng lượt theo dõi, hai cô cậu sinh viên ngành ngôn ngữ Anh đã vô tình tìm thấy nhau qua sở thích vẽ vời. Cả hai vừa là fan vừa là thần tượng của nhau, nhưng lại ghét nhau một cách khó hiểu. Cứ thế họ đấu đá vì cái tôi, vì lí tưởng nghệ thuật và cả vờn nhau về thể xác, tất cả chỉ vì một nút "Follow". Cuối cùng ai là người thắng, ai mới là họa sĩ "vẽ đẹp" hơn ?*Thể loại : Hiện đại, Tâm lý, Lãng mạn, HE *Warning : Nam chính khá redflag 🚩có bệnh cuồng tay (hand fetish), nữ chính tỉnh táo mỏ hỗn.TRUYỆN & VẼ BÌA (c) Màn Trăng/ Chucky. KHÔNG REPOST dưới mọi hình thức…
Hán Việt : xuyên thành nam chủ đích pháo hôi tiền thêTác giả : Tiêu Chí TíchEdit : Nhã Nhã Bách ĐiềnTình trạng : đang editChú ý : mình mới tập edit lên truyện hẳn sẽ có truyện sẽ có sạn mong các bạn bỏ qua =))…
nghĩ lại phim tuổi thơ từng thích nên trẫm viết thôi , mong đừng ai nói trẫm trẻ con trẫm cũng là người lớn chứ bộ.À mà đây là phiên bản anime nha,tui không chắc là ai cũng biết bộ này phiên bản anime ở Nhật đâu.Sau khi sửa đi sửa lại truyện thì tui cũng đã có suy nghĩ ,cách viết phù hợp với người đọc.Nên mọi người hãy đón đọc nha…
Hòa li lúc sau, dọn đến nhà mới Lâm Dao phát hiện, đối diện ở một cái người goá vợ, sinh nhưng thật ra không tồi, một lần đánh bậy đánh bạ cư nhiên liền thành tựu chuyện tốt.Vào http://audiotruyen.top để nghe truyện online Hoàng đế con nối dõi gian nan, qua tuổi 30, dưới gối lại chỉ có một công chúa, tân hoàng hậu khó khăn hoài long thai, rồi lại gặp gỡ khó sinh, một thi hai mệnh, nản lòng thoái chí dưới quyết định đến vùng ngoại ô biệt viện giải sầu, kết quả hắn phát hiện đối diện ở một cái, sinh tầm thường, dáng người xác thập phần yểu điệu phong vận phụ nhân.Một cái muốn sống thống khoái, một cái khác muốn làm càn một phen, hai người qua một đoạn thần tiên quyến lữ ( hoang đường ) nhật tử, thẳng đến Lâm Dao phát hiện chính mình có thai.Hoàng đế: Sinh hạ tới, nhà ta rất có vài phần gia sản, yêu cầu nhi tử tới kế thừa.Lâm dao: Ta đây......Hoàng đế: Hài tử tổng không thể không nương, cùng nhau trở về.Sau lại Lâm Dao phát hiện, hảo gia hỏa, đâu chỉ là vài phần gia sản?…
Tên Tác Phẩm: 3000 Hạc Giấy.Thể Loại: nam×nam, ngược, tâm lý, thanh xuân vườn trường, định kiến xã hộiTóm tắt: Kể về tuổi trẻ, là kể về một quãng đời đầy kỷ niệm không thể nào quên, cũng là kể về những điều chẳng dễ dàng rời bỏ.Thuở bé, tôi đã phải tự mình lớn lên trong cô nhi viện, nơi in hằn những vất vả, thiếu thốn, cùng những tháng ngày dài dằng dặc chất chứa thử thách.Ngày ngọn lửa thiêu rụi cô nhi viện, cũng là ngày cuộc đời tôi rẽ sang một lối khác. Tôi được nhận nuôi. Nhưng những ký ức đau thương kia vẫn chẳng chịu rời đi, như những cơn gió ngược cứ ào ạt thổi vào tâm trí, khiến tôi không ngừng vật lộn trong tinh thần lẫn tâm hồn, mới dần dần học được cách buông bỏ những "xiềng xích" của quá khứ.Người phụ nữ ấy, người đã đưa tôi về, đã chăm sóc tôi bằng tất cả yêu thương như dành cho con ruột. Nhờ bà, tôi mới có được một mái nhà, một hơi ấm, kéo dài đến tận những năm tháng cấp ba.Rồi một ngày, tôi gặp cậu.Người đầu tiên khiến trái tim tôi khẽ run lên một nhịp lạ lùng.Người đầu tiên khiến tôi hiểu thế nào là yêu, và thế nào là được yêu...Tác giả: 52HzLưu Ý: - Nội dung có tính chất bạo lực.- Tâm lý nhân vật cực đoan.- Gây khó chịu cho một số bạn.- Không mang tác phẩm cho mục đích thương mại, không ăn cắp ý tưởng, dùng cho mục đích khác ngoài sự cho phép của tác giả. Xin cảm ơn.…
Tác giả: Hoa Sinh Tương Editor : Thập Bát Sơn Yêu(Nê) Nguồn convert: WikidichTrạng thái: Đang đào ( 30/07/2021 ) Nguồn dịch: từ chương 1-14 ( sưu tầm ) Chương 15 trở đi: wattpad @_thapbatsonyeu_Số chương : 1452 ---------Nguyện vọng của Tô Đường là tích cóp đủ một trăm triệu về nhà dưỡng lão.Nhưng mà ngay lúc cô hoàn thành xong nhiệm vụ, vui vẻ chuẩn bị về nhà thì hệ thống thông báo, tích phân đông lại, thế giới tan vỡ, tất cả nam chủ đều hắc hóa!Bạo quân: Ta muốn giết tên pháo hôi ngươi!Bá đạo tổng tài: Tỷ tỷ thật đáng yêu, muốn giết!Nguyên soái: A, tiểu ngọt ngào, đánh gãy chân!- Đây là hành trình xuyên ngược lại của nữ chính, xoát xoát giá trị thù hận sau đó xoát xoát tiêu trừ giá trị hắc hóa của nam chính!| Nữ chính không phải bạch liên hoa, không phải thánh mẫu. Nữ chính làm việc tuỳ tâm sở dục, tính cách "phúc hắc", kéo quần lên liền không nhận người thân :)) |-------- Đôi lời tâm sự: Bộ này là bộ đầu tay của mình, quyết tâm không DROP! Không DROP! Không DROP! Điều quan trọng phải nói 3 lần~~@NêWordpress: https://thapbatsonyeu.wordpress.com…
Mùa hạ đến rồi, cơn nóng bức cứ thế hành hạ tôi. Ấy vậy mà chẳng ngờ, hạ năm nay, dù nóng đến vậy, nhưng sao lại mang cả cậu đến rồi?Thể loại: Boy love, tình cảm sinh viên, nhẹ nhàng, âm thầm lặng lẽ.…
[Giải thích tựa truyện] Nửa đêm, yêu ma xuất hiện, quỷ quái hoành hành; giữa trưa, phố phường phồn hoa, ngựa xe tấp nập. Chính vào lúc giao thời đó, bọn họ đã diệt ác trừ gian, bảo vệ bình yên cho bách tính.[Vở kịch nhỏ]Gã giết người hét lên:- Tao liều mạng với chúng bay!Gã lao đến trước mặt Tạ Dung và bị chàng đá cho một cước.Chu Kỳ dẫm lên mặt của gã, vỗ thân đao bôm bốp lên má của gã giết người, nói:- Mày muốn liều mạng với quan văn hả? Cái đồ sợ mạnh hiếp yếu!Tạ Dung hơi khựng lại, sau đó ung dung nhét dao găm vào trong ống tay áo, ra vẻ như chẳng xảy ra việc gì. Chu Kỳ bỗng nhận ra lời nói của mình rất dễ gây hiểu lầm, bèn vội vàng nhìn Tạ thiếu khanh tao nhã và tuấn tú, lên tiếng phân bua:- Tôi không phải nói anh...Tạ Dung điềm nhiên cười nhạt đáp:- Cảm tạ Chu tướng quân.Chu Kỳ nhướng mày nở nụ cười, 'thôi, kệ đi, ghẹo rồi thì ghẹo thôi.'[Giới thiệu tóm lược]Chu Kỳ là Lang Tướng Vũ Lâm hàm ngũ phẩm, cũng là thủ lĩnh của tiểu đội Chi Hợi thuộc bộ Giáp của Can Chi Vệ*, chuyên tra xét những "sự việc kỳ quặc" trong dân gian. Tướng quân họ Chu rất yêu ngựa và bảo kiếm, thích ăn ngon và ngắm các vị tiểu lang quân anh tuấn. Vào một hôm nọ, sau khi tướng quân Chu Kỳ vô tình chọc ghẹo vị Thiếu khanh Đại Lý Tự mới nhậm chức - Tạ Dung, hai người đã bắt đầu hành trình yêu đương và cùng nhau trừ gian diệt ác, bảo vệ bình an cho dân chúng.Nhân vật chính: Cô nàng Cấm Vệ mạnh mẽ, cà lơ phất phơ Chu Kỳ & Anh chàng Thiếu Khanh mặt lạnh thông minh nhạy bén Tạ DungThể loại:Cổ đại, trinh thám,…
Trích đoạn:Trong cái buổi hoàng hôn ấy, khi ánh chiều tà phủ lên bóng hình của hai người. Nguyên An từng bước đi về phía Gia Nghi, không cần nói cô cũng biết giờ mình trông thảm hại như thế nào với bộ váy trắng bị dính đầy đất, khuôn mặt tèm lem nước mắt, cảm xúc trong lòng thì bức bối khó nói. Gia Nghi khẽ ngước mắt nhìn khuôn mặt của anh giờ đây đã hiện ngay trước mắt mình, anh nâng tay lên lau đi những giọt nước còn vương nơi khóe mắt của cô. Gia Nghi chẳng biết làm gì cả, chỉ ngẩn ngơ đứng đó nhìn anh lau nước mắt cho mình, đến khi bản thân được vây quanh bởi một lớp ấm áp cô dường như mới choàng tỉnh. Nguyên An ôm lấy Gia Nghi vào lòng, hai tay anh vòng qua eo cô, đầu anh nhẹ nhàng gục nơi hõm cổ cô. Gia Nghi có thể cảm nhận những hơi thở nóng rực của anh đang phả vào cổ mình. "Anh chờ em mà, vốn dĩ vẫn luôn chờ."_ Thể loại: nhẹ nhàng, điền văn, hiện đại, song xử. TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD, KHÔNG ĐƯỢC REUP, CHUYỂN VER, MANG RA KHỎI WEB DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.Bìa: edit by @-Allunar-…
original: d.ddiyi---- Hả? - First thực sự không thể tin nổi mình vừa nghe cái gì, mắt mở to hết cỡ, vô cùng ngờ vực mà nhìn về phía thằng Seng đang vô cùng hớn hở - Mày nói cái gì cơ? Tao làm Người đẹp cho thằng Ja á?---⋆ pairing: JaFirst⋆ drop.…
Cuộc chiến trăm năm giữa Hải Quốc và Tượng Quốc đang dần đi đến hồi kết. Giữa biển lửa của bom đạn, Ánh Dương - một cô gái bình thường lại lao vào trung tâm của trận hỗn chiến. Dường như cô ấy đang tìm kiếm thứ gì đó, hay đúng hơn là... một ai đó?…
Có những ngày, gió thổi nhẹ qua vạt áo mà lòng người lại cuộn lên như cơn bão.Có những năm tháng, người ở bên cạnh mà lại hóa xa xăm hơn cả khoảng trời sau hè.Có những chuyện, chưa kịp nói ra, nắng đã tắt.____________Hà Nội không ồn ào như người ta thường nói. Có lẽ vì trong ký ức của em, đó chỉ là những buổi chiều vàng nhạt, khi nắng trượt dài trên mái ngói cũ và tiếng ve lặng im giữa lòng phố.Hà Nội là căn nhà nhỏ nơi có anh đứng nơi khung cửa, đôi mắt luôn nhìn theo một bóng hình. Là những bữa cơm giản dị, là những lời nói vụng về mà chẳng ai nghĩ rằng sẽ trở thành kỷ niệm.Năm đó, em chỉ cần một chỗ ngủ tạm, còn anh chỉ định giữ một người qua đêm. Nhưng chẳng ai ngờ, có những điều nhỏ bé lại neo người ta lại với nhau lâu đến thế.Giữa những ngày bình yên ngắn ngủi và những mùa nắng hắt hiu, có những tình cảm lớn dần lên mà không ai hay.…
Buổi chiều hôm đó bắt đầu bằng một sự chậm trễ rất bình thường. Một học sinh đi học muộn, cúi đầu bước nhanh qua cổng trường trong dáng vẻ mệt mỏi. Ông bảo vệ chỉ liếc nhìn qua loa rồi cho vào, nghĩ rằng đó chỉ là một đứa học sinh ngủ không đủ giấc hay vừa ốm dậy.Không ai kiểm tra.Không ai hỏi thêm.Trong lớp học, cô ta lặng lẽ ngồi xuống bàn trống ở góc, hơi thở gấp gáp, hai tay run nhẹ. Đến khi bị gọi tên vì trông quá mệt, cô giáo mới cho phép xuống phòng y tế nghỉ ngơi.Mọi người nghĩ chuyện đó kết thúc ở đây.Nhưng khi vừa đi đến đầu cầu thang, cơ thể cô ta bắt đầu mất kiểm soát. Những cơn co giật dồn dập, ý thức mờ đi, thứ gì đó không còn là con người nữa dần chiếm lấy. Thay vì bước tiếp xuống dưới, cô ta quay ngược lại.Cánh cửa lớp học mở ra lần thứ hai trong cùng một tiết học - và lần này, nó không còn mang theo sự chậm trễ vô hại. Người ngồi ở bàn đầu không kịp phản ứng. Máu đổ xuống sàn. Tiếng hét vang lên, phá vỡ trật tự vốn quen thuộc của trường học.Từ khoảnh khắc đó, ngôi trường bị khóa chặt trong hỗn loạn.Các học sinh trong lớp - những người chưa từng nghĩ đến sinh tồn - buộc phải đối mặt với một thực tế mới: hành lang không còn an toàn, cầu thang trở thành cạm bẫy, và trường học không còn kà nơi an toàn nữa.Hành lang số 13, nơi nối giữa các lớp học và lối thoát, dần biến thành ranh giới sống còn.Giữa dịch bệnh lan rộng và nỗi sợ bủa vây, con người bắt đầu lộ ra bản chất thật của mình. Có người sẵn sàng bảo vệ người khác, có người chỉ nghĩ đến bản…
Văn án:Vào mùa đông năm 2011, rạp chiếu phim đầu tiên được mở ở Ngư Lý, ngày mà rạp chiếu phim khai trương, rất nhiều vé xem phim miễn phí đã được gửi tới trường của họ.Nó là một bộ phim cũ được chiếu lại, đó là lần đầu tiên Khương Tri Nghi xem bộ phim "Titanic" lưu danh.Thật tiếc, sau hai giờ, cô ấy đã không nhớ bất cứ điều gì.Hình ảnh duy nhất còn lại trong tâm trí về lần xem phim đó là Rose nằm trên tấm ván gỗ khi nói lời tạm biệt với Jack, Giang Nhiên đột nhiên cúi người xuống, hơi thở nóng rực nói vào tai cô:"Nếu chỉ còn lại tấm ván gỗ cuối cùng, tôi nhất định sẽ kéo em cùng tôi rơi xuống biển sâu."Trong bóng tối, thần sắc thiếu niên tối tăm, giọng nói thấp."Tại sao?" Nhiều năm sau, cô hỏi."Nào có nhiều vì sao như vậy?" Trong căn nhà gỗ cao nguyên cao bốn ngàn mét so với mực nước biển, anh nghe vậy thấp giọng cười, đầu cong lên, đè cổ cô lại, vượt qua một nụ hôn trộn lẫn mùi khói của Vạn Bảo Lộ."Ai bảo em là Khương Tri Nghi chứ."-- Cả đời này anh mưa gió phiêu linh, Khương Tri Nghi là quê hương duy nhất của anh.- Cho dù chết, cô cũng chỉ có thể cùng anh.---------Tác giả: Điềm AnhThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Vườn trường , Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàng, Chữa lành.Phiên bản đầu tiên viết vào 07.09.2021Cre: https://wikidichvip.net/truyen/cho-nguoi-tan-hoc-kia-mot-ngay-YvJ8T1S4CA0Ke5wf~~~~~🌈Lần đầu tiên mình edit truyện có gì sai sót mong mọi người góp ý giúp mình nhé ạ!! 😉Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng ko re-up hay chuyển ver. Chỉ đăng ở wattpad @yuhtshui_…
Viết vì quá cuồng cặp ngày dạo gần đấy <3Tác phẩm nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua ^_^.Lưu ý : Mình là một đứa không biết gì về DIA hay MBK,... nên những việc mình viết trong đây (liên quan đến vấn đề thời sự gì gì đó) là hoàn toàn do mình suy nghĩ ra hoặc lấy ý tưởng từ những gì mình đọc được (và cho chúng chạy theo suy nghĩ của mình). Thứ duy nhất bạn có thể tin trong FIC này chính là tình cảm của couple CathChae =]]] Vậy nha :D…