Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- chỉ là những mẩu truyện ngắn về anh em Haitani, không có một cốt truyện cụ thể.- lưu ý: có yếu tố loạn luân, boylove (nam yêu nam) kì thị làm ơn đừng đọc ạ.- couple: Ran!top ; Rindou!bot- không có thời gian ra chương cụ thể, chúng tớ viết khi có ý tưởng, thỏa mãn trí tưởng tượng của bản thân là chính, đăng lên đây cũng chỉ muốn cho mọi người biết chúng tớ khoái anh em nhà này như thế nào! đăng tải tại oát táp: @huxnq_agus_khquaan …
Người ta vẫn bảo có ba thứ trên đời tuyệt đối không nên thử: Thuốc lá. Rượu bia. Và trai tồi. Không phải vì chúng tệ hại - trên đời này vốn chẳng có thứ gì hoàn toàn tốt đẹp, đến thuốc bổ còn cần hướng dẫn sử dụng cơ mà - chỉ là, những thứ ấy một khi đã chạm vào, sẽ không thể nào quay đầu, cho dù có đớn đau đến mức muốn chết đi chăng nữa. Ryu Minseok, một kẻ trầm lặng giữa dòng đời xô bồ, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là kiểu người vướng vào những điều cấm kỵ ấy. Cậu vốn là một người sống lý trí, chỉ tin vào những điều có thể giải thích bằng logic và kinh nghiệm. Nhưng có những chuyện trên đời mà con người chẳng thể nào kiểm soát được, chẳng hạn như việc cậu gặp lại Lee Minhyung. Định mệnh lại một lần nữa kéo hai người vào nhau. Vẫn là người đàn ông với nụ cười nhàn nhạt ấy, với ánh mắt khiến cậu chết chìm, với giọng nói mà dù muốn hay không, cậu cũng chẳng thể quên. Và, vẫn vậy, Minhyung chưa bao giờ là một kẻ tử tế.Người ta vẫn nói rằng đừng nên yêu một người đến hai lần. Minseok biết rõ điều đó. Biết rõ đến mức không cần nhắc lại quá khứ, không cần đến lần thử thứ hai, cậu cũng có thể đoán được kết cục. Nhưng suốt bảy năm qua, trái tim cậu chưa một giây nào thôi hướng về người ấy. Vậy thì... có lẽ lần này vẫn không sao đâu, phải không?…
Lần đầu tiên em viết fic nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm ạ! Quên nữa, trong chuyện này thì sẽ góp mặt cả Twice cộng Got7 lun nha.(Em viết H cũng ko giỏi nên hơi nhạt)…
Author: Mazzie -Cáo nhỏ ngồi trong đài thêm 2 canh giờ, cũng không thấy tiên tử xinh đẹp kia đả động gì đến mình nữa, liền ngại ngùng nhìn xung quanh tìm việc để làm, mắt thấy nghiên mực đã sớm cạn, nó dùng răng nhặt một thỏi mực, im lặng mài mực ở một bênThế là phía sau thư phòng mộc mạcMột đài senMột bàn trúcTiên nhân xinh đẹp ngồi giữa đài Một thứ màu trắng nhìn xa không rõ là gì thoắt ẩn thoắt hiện, chân chưa chạm đến chỗ này đã nhảy phốc sang nơi khác, gặm từng trang giấy Tuyên rơi vãi khắp nơi xếp về một chỗ, Tử đằng tím ở phía trên thỉnh thoảng rơi xuống chạm lên mặt nước, chung quy mọi thứ lại như chuyện thường ngày vẫn xảy ra…
Lần đầu hai người gặp nhau, Guy thấy Leon thật thú vị.- "Nếu cậu muốn, tôi có thể biến thành nữ cho cậu ôm thế nào? Sau đó chúng ta có thể.....". -"Thôi đi, tôi đã bảo không có cái sở thích bệnh hoạn đó rồi mà".Từ khi nào câu hỏi ấy không còn chỉ là lời cợt nhả, hắn không biết.WARNING: LEON LÀ CÔNG, LEON LÀ CÔNG, LEON LÀ CÔNG. Chuyện quan trọng nhắc 3 lần. Xin đừng cmt nghịch cp.P/s: Lần đầu viết truyện còn nhiều sai sót mong mọi người đừng ném đá.…
Tác giả: Cưu Sâm - 鸠森Thể loại: cổ đại, trọng sinh, gương vỡ không lànhChuyển ngữ: Vườn Xuân_Ta sống lại vào ngày Tạ Cảnh đến trao sính lễ. Nhớ lại ba năm làm vợ chồng, ta chịu đựng mọi sự mỉa mai lạnh lùng của hắn, nhìn hắn nạp năm thê bảy thiếp, bỏ mặc ta đau bệnh triền miên đến chết.Ta kiên quyết đào hôn, cướp xe ngựa hắn đến trao sính lễ, chạy đến biên giới tìm huynh trưởng của ta.Nhưng Tạ Cảnh lại chẳng thờ ơ giống như kiếp trước, hắn mang theo sính lễ phong phú, đã sớm đợi ở cổng nhà ta để cầu hôn.Bọn ta lướt qua nhau ngoái đầu nhìn lại, cùng nhìn thấy những cảm xúc phức tạp trong đôi mắt của đối phương.Bọn ta biết, đối phương cũng sống lại rồi.*Bản dịch thuộc quyền sở hữu của Vườn Xuân, xin vui lòng không tự ý mang bản dịch đi nơi khác. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ.…
"Chúng tôi bên nhau 6 năm, rồi lại xa nhau 5 năm, tổng cộng là 11 năm. Tại Seoul, nơi chúng tôi gặp lại nhau, giữa trời tuyết rơi, chúng tôi đã tự tay chặt đứt sợi rễ gắn kết của mình. Chúng tôi đập vỡ cỗ máy sản xuất hạnh phúc, dùng tình yêu để niêm phong tất cả.Lee Sangwon à, em cũng có một bí mật. Thật ra em đã gọi lại cho anh, nhưng anh không nghe máy. Em đã định nói với anh rằng, vào ngày trận tuyết đầu mùa rơi, mọi lời nói dối đều có thể được tha thứ.Vậy nên, vào ngày chúng ta chia tay, câu nói "Em ghét anh" mà em đứng ở cửa nói ra, là giả.Em yêu anh biết nhường nào."***tác giả: 与你共沉迷 (weibo)trans chưa có per của tác giả. tiếng Trung của mình còn hơi gãy nên bản dịch sẽ đúng khoảng 70-75%.…