JaeSeong ly kì truyện~~~
Chút ngọt ngào tựa như tiếng hát của Lee Jaeyoon.Chút vui tươi tựa như chính Kim Inseong vậy.…
Chút ngọt ngào tựa như tiếng hát của Lee Jaeyoon.Chút vui tươi tựa như chính Kim Inseong vậy.…
Hội tụ các ảnh troll của TFBOYSNguồn: tùm lum tùm la. Từa lưa hột dưaXem là phải bình chọn nhe, đừng coi chùa em không động lực đăng tiếp.…
- Tôi tên Hoshi.- Cái đó tôi biết. Thú vị thật đó, lần đầu diện kiến Nghiệp chủng tận mắt như thế này, tôi cũng háo hức lắm ó.Cái danh đó chẳng hay ho một chút nào. Nó như chà đạp tới xuất thân của Hoshi vậy, nhưng đó là nội dung đã được truyền lại trong kho tàn mật tin của chú thuật sư, nên không có cách nào thay đổi được.- Anou... Nghiệp chủng là sao ạ?- Từ từ em sẽ biết thôi, cơ thể cô gái này rất đặt biệt đấy, từ cơ thể cho đến linh hồn. Được rồi, giờ thì chúng ta tâm sự chút nào. Lý do tôi thả cô ra là để giữ cho tâm hồn tên này tịnh lại đấy.Gojo chỉ vào Yuji, lí do họ thả nàng ra là vì nghĩ rằng nàng có thể giữ chân Sukuna sao.- Không sợ tôi về phe của Sukuna, quay lại đâm cho anh một nhát hửm?- Tôi thừa nhận cô rất mạnh. Nhưng cô không thắng nổi tôi đâu. Với lại tôi tin chắc cô sẽ không về phe nào cả, chứ đừng nói là sẽ đứng về phe tôi.Gojo rất tự tin, đó là đặc quyền của những kẻ mạnh. Anh ta tin rằng Hoshi sẽ đồng ý.- Anh nói đúng ý tôi rồi đấy. - Tôi đồng ý.Warning: + OOC (đây là điều không thể tránh khỏi)+ Không bám sát nguyên tác quá nhiều+ Ngoại trừ OC thuộc về tôi thì các nhận vật khác thuộc về Gege Akutami.+ Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên Watpad, không mang đi chỗ khác, chuyển ver hay mượn ý tưởng mà không có sự cho phép.…
Chỉ là một cái fic ngọt,vậy thôi^^---------------------------------------------------Tác giả:mooncacabegin:12/5/2023…
Đây là đôi lời mà mình muốn chia sẻ đến các bạn đọc về những mặc cảm, tự ti của bản thân mình.Vốn tôi cũng không định viết nó đâu! Nhưng sau khi đọc một mẩu truyện khác, tôi quyết định viết nó với hi vọng sẽ có thể giúp cho những bạn có câu chuyện giống như vậy!Và tôi cũng biết không phải ai cũng có những cảm nhận đó như tôi. Nhưng vẫn có!"Tôi không quan tâm họ nói gì sau lưng mình. Bởi vị trí của họ chỉ mãi ở đó thôi!""Tôi không quan tâm họ nghĩ gì về mình. Vì đơn giản, TÔI SỐNG VÌ BẢN THÂN MÌNH, không phải HỌ!"…
CHỒNG tôi ăn có vẻ rất ngon lành. Nhưng tôi không nghĩ anh ấy đói. Tay đặt trên bàn, anh vừa nhai vừa đăm đăm ngó về phía cuối phòng. Thi thoảng anh liếc nhìn tôi rồi lại ngoảnh đi ngay. Anh lấy khăn bàn chùi mồm. Nhún vai và lại tiếp tục ăn."Tại sao em lại nhìn anh trừng trừng thế?" anh nói. "Chuyện gì vậy?" anh đặt chiếc dĩa xuống, hỏi."Em nhìn anh trừng trừng ư?", tôi nói và lắc đầu.Chuông điện thoại réo."Đừng trả lời,"anh nói.DƯƠNG TƯỜNG dịch…
Thế giới này thật bất công.... Chẳng có gì mang tên công bằng... Chúng ta sợ chết nhưng lại thích sống... Chúng ta sợ kết thúc nhưng lại thích bắt đầu... Nói đi...công bằng ở đâu? Anh là công tử bột được bao bọc trong tình yêu và nhung lụa . Nàng là thần chết được bao bọc trong cô đơn và huyết đỏ. Nói đi...công bằng ở đâu? Quý tộc có được vạn đồng chỉ bằng cái bắt tay. Kẻ ở có được một đồng sau vô vàn nỗi đau. Nói đi...công bằng ở đâu? Mọi thứ phải dừng lại bây giờ Phải có người đứng lên và tự tạo công bằng Và đó, phải là nàng.Des bookcover by @ivy. Stelar…
as the curtains draw to a close (close your eyes, dear. you're safe now)Lời bài hát ở cuối trích từ bản cover "Home" của Marianne Bl và bài hát "Those eyes" của New West*Lưu ý: Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không đem đi nơi khác.Ủng hộ tác giả tại đây (>ゝω•)~☆:Wattpad: @leaderofthedolphinsAo3: leaderofthedolphinsLink fic gốc: https://archiveofourown.org/works/51582031/chapters/130377361Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, và chúc mọi người một ngày tốt lành _(:3ゝ∠)_…
Tác giả: FieldchainSummary:* tây huyễn pa, thiên thời Trung cổ, có nhất định hư cấu tôn giáo nội dung bịa đặt* huyết săn ách × huyết tộc địch, song khiết 1v1* báo động trước: Bổn thiên thiên hữu vị chủ đạo, có thể biến đổi đổi thân thể hình thái ( như song tính, đơn tính chờ ). Có nhất định cưỡng chế, dạy dỗ yếu tố, thỉnh lựa chọn quan khán.* báo động trước: Đồng thời, bổn thiên hàm đến chết lượng chính kịch, tác giả sẽ không lái xe, phía trước là lừa sắc quỷ tòng quân* dự tính mười lăm chương kết thúc…
Một người sống dưới ánh đèn sân khấu.Một người dành cả tuổi trẻ ở dưới nước.Và cả hai đều đánh mất nhau vào mùa hạ năm ấy.…
🐱: "Em nghĩ mình chụp selfie không tốt lắm đâu..."🐻: "Vì em đẹp sẵn rồi đó!"🐶🐰🐣: "Thồiiii!"…
- "lỡ 'say' cậu bạn thân ngốc mất rồii."★ thể loại : Học đường, ABO★ ghi chú nhỏ:♪ Camlord là "dừng lại"♪ Ember là "ông chủ"× Thật ra là tôy đang bị vã otp nên phải tự "đẻ" để húp chứ tôy hết truyện đọc r :'((× Ember và Camlord là bạn thân của nhau…
(( câu chuyện về một thần chết và chuyện tình của ảnh ))mỗi phần có chút xíu :]< thánatos nghĩa là thần chết trong tiếng Hy Lạp >…
cứ chạy thôi , tất cả chỉ mới là bắt đầu…
Đã khống chế thiền viện gia? Ngồi ở toàn bộ chú thuật giới đỉnh đầu?AKA ông vua không ngai thiền viện huệ, hôm nay cũng đối bình tĩnh sinh hoạt cảm thấy nhàm chán.Đi địa phương khác lữ hành đi.Thiền viện huệ đá văng ôm hắn đùi giữ lại lão nhân, mặt vô biểu tình mà rời đi cái này đã vô pháp sung sướng chính mình địa phương."Nha, này không phải huệ sao ~ làm sao vậy, không phải nói lấy không được chú vật không thể trở về sao ~~"Khả nghi bịt mắt nam, nhận thức ta sao?Tag: Tổng mạnThiếu niên mạnVăn dãChú hồiTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thiền viện huệ ┃ vai phụ: Huệ, 5t5, du nhân, đinh kỳ ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Vô địch thiền viện huệ muốn tìm điểm việc vuiLập ý: Thế giới nhiều như vậy, luôn có một cái ngươi là mạnh nhất…
Title: It's (drippin) love by EverybodyKnowsIt on Archiveofourown.Link: https://archiveofourown.org/works/18799531Summary: Ánh mắt Donghyuck cứ luôn dừng lại nơi anh mãi, cho đến khi chính bản thân mình bị tình cảm dành cho anh nuốt trọn, và cậu vẫn cứ vấn vương.Translator: xoài (sunnymango)Beta + cover: găm (feurojenchiken)Pairing: MarkHyuck.BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ!T/N: Đây là bản dịch fanfic hoàn chỉnh đầu tiên của mình, và mình thực sự đã đổ rất nhiều công sức và tình cảm vào nó. Vậy nên, mong bạn đừng reup lên bất cứ trang nào khác. Bản dịch của It's (drippin) love chỉ có tại acc Wattpad sunnymango, và trang wordpress sunshinehoneyandcaramel. Xin cảm ơn, và chúc bạn đọc vui.…
Những mẫu chuyện nhỏ xíu được viết vào những lúc rãnh rỗi. Vì thế sẽ không có thể loại cố định đâu.…
để em nhớ…
FieldchainSummary:* thế giới giả tưởng xem, tư thiết sau chiến tranh niên đại* giám ngục trường tạp ách tư E/ minh tinh bạch A/ sát thủ trộm B× hắc đạo địch O, bốn khiết 3v1* phi điển hình EABO giả thiết, có đại lượng tư thiết; vạn địch cb; sở hữu đề cập đến chơi pháp hoặc báo động trước, sẽ ở mỗi chương tiền đề trước đánh dấu…
Fanfic: CROUNDC - Kẹo đắngAu: AhnnThể loại: ngược, HEAnh 7 tuổi, cậu 5 tuổi "Hyung ! Cái này đắng quá!""Nhưng em chưa ăn đến bên trong mà ..""Đắng lắm, em không ăn đâu! Anh cho người khác đi!" Anh 14 tuổi, cậu 12 tuổi"Hyung! Anh lại cho em kẹo làm gì? Đắng như thuốc ấy! Em 12 tuổi rồi không thích ăn kẹo nữa đâu""Em không ăn thì để vào lọ thuỷ...""Thôi, mắc công bày ra nữa, anh cho người khác đi!" Sinh nhật anh 18 tuổi, cậu gần 16 tuổi "Hyung... Em thật sự chỉ coi anh như anh trai thân thiết... Tình cảm anh dành cho em, em rất cảm kích nhưng...""Anh cho người khác đi. Em định nói vậy đúng không?" Anh 18t 2 tháng, trước sinh nhật 16t của cậu một ngày"Seungri này, bên nhà bác Kwon chuyển sang Mỹ rồi đấy, con biết không?" Anh 27 tuổi, cậu 25 tuổi"Anh sẽ cho em kẹo đắng nữa chứ, Jiyong? Em muốn ăn kẹo đắng...""Kẹo đắng? Trên đời này làm gì có kẹo đắng chứ?" Anh nhìn cậu cười mỉm, quay lưng đi ngược hướng nắng. Bao năm qua, cậu đã không hề biết, nhân của kẹo đắng, rất ngọt...----Ngược thôi chứ HE nha mọi người…