《Pot》Ở Chung Cuộc Sống
Chúng vương tử sống chung với bé mèo moe của chúng ta...…
Chúng vương tử sống chung với bé mèo moe của chúng ta...…
Phần 1:Trúc Lam và Hoàng Thiên bắt đầu hẹn hò từ thời cấp 3, khi lên đại học, họ quyết định học chung trường. Cuộc sống diễn ra đều bình thường và suôn sẻ cho đến khi họ lên năm 2, mọi thử bắt đầu xoay chuyển. Những cuộc cãi vã, chia ly, ghen tuông, những cảm xúc, suy nghĩ rối ren và phức tạp trong đầu họ. Mọi nguyên nhân diễn ra đều do sự xuất hiện của Linh Chi, một cô học sinh mới tại trường họ. Nhưng sau tất cả, mọi thứ lại trở về bình yên, phải không?Phần 2:Cập nhật sau...…
warning : OOC , R18 , AllRindou , từ ngữ thô tục , Có lúc sai chính tả Rindou = em Bonten = hắn ( bọn hắn )…
...…
ng sống trg quá khứ 😭🥹…
duongrhy | textficmua bánh tặng người yêu cũ*fic này được chuyển ver từ một chiếc fic DO MÌNH VIẾT cho một couple khác ở một acc watt khác, tuy nhiên đã được chỉnh sửa và thêm thắt khá nhiều tình tiết, nếu cậu thấy quen thì đây chính là nó nhưng với một phiên bản mới dài hơn và một cái tên mới đó.…
Đan Lii - Một cô gái cá tính, là 1 vị tiểu thư tài giỏi nhưng nông nổi, vô cảm vô tình gặp Hoàng Kii - Con của hiệu trưởng trường mà cô thành lập. Liệu một chàng trai kiên trì và cô gái lạnh lùng sẽ ra sao và còn sự có mặt của cô gái thứ 3 Trân Bu đã vô tình ôm hận vì 1 lần " chạm trán " với Đan Lii và chàng trai đã bị Đan Lii " lơ " đi mà sống - vị hôn phu cũ của Đan Lii - Trịnh Gia Hiếu? Cuộc sống của họ sẽ thế nào? Và cuộc sống sau 1 lần tai nạn của Lii!…
AllRanLập từ.…
"Công lý của ngươi là gì?"…
của quý.…
allrindou,tục,đéo đọc được cút,kì thị LGBT cút…
| | | | | || | | | | ✧ _AllRyoma - PoT| | | | || | | | ✧ _Author: meomu78| | | || | | ✧ Ở đâu có cẩu huyết?| | || | ✧ Thế thì ở đó có Ryoma!| || ✧ Hằng ngày đều bị nhồi cẩu huyết|✧ Bảo bảo cực kỳ thích!!Lưu ý: Có ooc…
Tác giả: Thục ThấtEditor: A BISCUIT WITH A BELLROPE ON ItThể loại: Cường cường, Vô hạn lưu, Dị văn truyền thuyết,...Nhân vật chính: Lãnh tâm lãnh phế đại lão Nhàn Thừa Nguyệt (thụ) x Âm hiểm giảo trá trà xanh Túc Nguyên (công)***Tất cả những người làm nhiệm vụ đều từng nghe đến cái tên Nhàn Thừa Nguyệt, biết rằng y là một "lão làng" trong Lý Giới. Bất kể phó bản có khó khăn đến đâu, dù cho tất cả mọi người đều bỏ mạng, chỉ còn lại một mình, y vẫn có thể bình an vô sự bước ra.Ai ai cũng mong được gặp Nhàn Thừa Nguyệt trong Lý Giới, ôm được chiếc đùi vàng của vị đại lão này để sống sót rời đi.Những người từng chung đội với Nhàn Thừa Nguyệt đều nói, y sở hữu một gương mặt tuấn mỹ vô song và một đôi mắt cao ngạo, không vướng bụi trần.Những người làm nhiệm vụ đã ngầm đặt cho Nhàn Thừa Nguyệt một biệt danh - "Mỹ Nhân Bất Tử".Kẻ muốn ôm đùi thì nhiều vô số, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.Mãi cho đến khi bên cạnh Nhàn Thừa Nguyệt có một người bạn đồng hành cố định, tất cả mới đấm ngực giậm chân, hối hận khôn nguôi.Người bạn đồng hành cố định kia cũng chẳng phải dạng vừa. Trước mặt Nhàn Thừa Nguyệt thì xởi lởi, thiện lương, trước mặt kẻ khác lại âm hiểm, xảo trá.Trong mắt hắn, bất cứ kẻ nào muốn ôm đùi Nhàn Thừa Nguyệt đều là mấy con tiện nhân nhỏ mọn muốn tranh sủng với hắn.Tóm tắt trong một câu: Y là nghiệp hỏa cuối cùng của địa ngục.Tư tưởng của tác phẩm: Dù nhiệm vụ có khó khăn, hiểm nguy đến đâu, cũng phải phát huy tinh thần kiên trì bất khuất!…
tin anh đi.-----__kahphn.…
Vâng,là tôi đây,Rimuru Tempest của các vị đóLà người cai trị cũng như quản lý một vương quốc ma vật.Nơi chỉ có sự bình yên,hòa đồng và không xung đột hay chiến tranhNhìn tôi có vẻ sướng nhưng bên trong thì ngược lại khi công việc cứ như nghiền nát cuộc đời của tôi.Trời ơi tôi muốn được nghỉ ngơi mà.Trong khi đang làm công việc giấy tờ chất đống như núi thì thuộc hạ báo cáo một tin sốc rằng có kẻ đã đánh bại được Bạo Phong Long-VeldoraTôi nghe xong thì đéo biết chuyện gì đã xảy ra mà chưa kịp load bộ não xong thì tên đó mạnh miệng thách đấu với tôi.Oi oi oi giờ tôi phải làm gì đây?…
Truyện xoay quanh bé bột iu cùng dàn chồng của ẻm.…
trời ban cho em đôi cánh của thiên thần, nhưng em lại chọn làm thiêu thân.start: 251113end:quá high, vui lòng không mang đi.…