Nanh Vuốt
Cuộc săn đuổi giữa Sói và Cáo…
Cuộc săn đuổi giữa Sói và Cáo…
texfic Oan gia 😾😤👊🏻…
Fic được dựa và lấy ý tưởng của bài "0 ai nghĩ"Truyện được viết theo suy nghĩ và tưởng tượng nên mọi người hãy hoan hỉ đón nhận nha ạ :33…
Now playing "To X." by Taeyeon.…
viết cho anh và,viết cho đôi ta.warning: ooc, lowercase.…
Truyện: (ThamePo) Heart That Skips a BeatTác giả: Aticha Tantananwikrai*BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ*-Vì chưa có sự cho phép nên mong các bạn lặng lẽ đọc và đừng report mình nhé🤗-Đây là lần đầu tiên mình dịch truyện nên nó sẽ có thể không hay cho lắm, mong mọi người đọc và cho mình ý kiến để cải thiện hơn ạ. ♡Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ♡…
Một bữa tiệc được tổ chức 3 năm một lần cho những người nổi tiếng của Thái Lan. William - Một ca sĩ nổi tiếng và Est - Một vận động viên bơi lội nổi tiếng đều được mời. Điều đáng nói là, trong bữa tiệc lần trước, giữa họ đã có một tia lửa bùng lên, nhưng cuối cùng, chẳng có điều gì thực sự xảy ra.Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không reup. đọc bản gốc tại đây: https://x.com/luvverix/status/1897377436314239465?t=qtYafcRwenwTzP5BxaU2EA&s=09 *Tên truyện, tên chap do người edit đặt.…
những câu chuyện lông gà vỏ tỏi của họ.…
[TRANSFIC]𝘚𝘶𝘮𝘮𝘢𝘳𝘺: Trong một thế giới khác với những gì ta thấy trên màn ảnh, Po mời Thame đến căn hộ của mình để cùng thả lỏng và những gì diễn ra sau đó tựa như một lẽ tất yếu....𝘞𝘢𝘳𝘯𝘪𝘯𝘨: 🔞- BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC(Vì quá yêu thích WE nên tớ tự dịch để đọc song cũng muốn share mọi người đọc chung kk)…
chốn nhỏ ngọt ngào của williamest.1% ngọt - 99% xàm xínote: ooc, lowercase, nhảm, nói tục chửi thề…
đây là một phần ngoại truyện trong một chiếc fic dài hơi mà mình đang viết, bao giờ fic kia được up đến thì mình sẽ thêm phần này vào đó sau nha.…
TEXT FICa lọt of short fics em cún thương anh cá mập* noti: mượn ý tưởng từ tác giả khác *…
Vì bộ trước quá flop nên viết thêm bộ nữa cho nó flop có đôi có cặp …
chỉ là chúng ta…
đủ nắng, hoa sẽ nởnhớ đủ rồi, mình lò vi sóng nha?…
Trong một mối quan hệ đủ lâu, người ta bắt đầu quen với sự hiện diện của nhau theo cách rất tự nhiên. Không cần phải nói chuyện liên tục. Không cần phải lúc nào cũng ở cạnh.Chỉ cần biết rằng, ở đâu đó, luôn có một người đang tồn tại cùng mình.Nhưng rồi sẽ có những ngày, khoảng cách trở nên rõ ràng hơn bình thường.Không phải vì hết yêu. Mà vì cuộc sống bỗng chen vào, mang theo lịch trình dày đặc, những chuyến đi xa, và những đêm không thể cùng nhau kết thúc.Khi đó, nỗi nhớ không còn ồn ào. Nó không thúc giục bạn gọi điện, không khiến bạn phải nói ra bằng mọi giá. Nó chỉ lặng lẽ ở đó - trong một tin nhắn chưa gửi, trong một ánh nhìn vô thức về phía chiếc điện thoại, trong một khoảng trống rất nhỏ... nhưng không thể lấp đầy.Và có những người, khi nhớ ai đó, họ sẽ chọn cách giữ lại. Không phải vì không cần. Mà vì... không muốn làm phiền. Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm như thế.Khi William đang ở một nơi rất xa, và Est - ở lại với tất cả những điều anh không nói ra.…
"Thức khuya em tỉnh bằng trà,yêu anh em trả bằng tình được không?"…
"Nếu lúc đó anh buông tay em thì điều gì sẽ xảy ra?""Em cho phép anh buông tay em hả P'Est"-----"Cùng nhau nhé""Ừm với nhau"----Không được mang truyện đi đâu dưới mọi hình thức nếu không có sự cho phép từ tác giả.…
"hai đứa mày là gì của nhau thế?""siêu bạn thân"…
mấy cái linh tinh.…