Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đặng Thành An- lớp 12A4 một trong những thành phần cá biệt trong lớp, cậu ghét tên Trần Minh Hiếu kia, người lùn lùn mà cái mỏ thì hỗn.Trần Minh Hiếu- lớp 12A4 học giỏi, xuất sắc cả trong lẫn ngoài, đẹp thì hết nói là lớp trưởng 12A4.cùng một số nhân vật phụ khác.truyện làm theo sở thích là chuyện không có thật không đem truyện ra khỏi wattpad…
Câu chuyện gà bông hường phấn của em An cùng 2 Khang. Dù chỉ là khanggav nhưng ĐTA vẫn là embes , là ngoại lệ , là duy nhất đối với những người con trai xuất hiện trong cuộc đời An .…
không cắp ý tưởng và reup khi chưa có sự đồng ý của tác giả , mọi chất xám cốt truyện không chia sẻ :-Đôi ta đẹp làm sao , Thân em mạnh mẽ như hướng dương vương thân mình tìm ánh nắng-Nếu không có đôi cánh bay lên-Ta nguyện tìm đuôi cá dưới đáy đại dương -Tâm lí , tình yêu trưởng thành , tiệm hoa nếu dùng từ không hiểu xin hãy tra google hoặc hỏi tớ nhé_________…
convert : ~watery~ . Heo tiểu muội xuyên tới là được con ngốcNàng lười, sở dĩ trải qua heo cuộc sốngHeo tiểu muội xuyên tới liền mang theo dị năngNàng trốn, đáng tiếc mỗ bắt không cho phépVì thế, giả ngu hướng la phúc hắc loạn đấu ngày bắt đầu!…
"Đặng Thành An chưa từng phủ nhận tình cảm của mình dành cho Trần Minh Hiếu, người đội trưởng mà nó luôn kính trọng, dù nhiều lúc hơi mỏ hỗn. Và Trần Minh Hiếu cũng vậy."…
An Nhiên là một cô gái bình thường-có lẽ là quá bình thường. Cô sống lặng lẽ trong thế giới của mình, yêu thích sách vở và những bộ phim lịch sử, đặc biệt là House of the Dragon. Mỗi tối, cô đều xem đi xem lại những tập phim về gia tộc Targaryen, đắm chìm trong bi kịch của họ.Nhưng cuộc sống của cô lại không có gì đặc biệt. Một sinh viên bình thường, sống vui vẻ giữa tình yêu của gia đình và những khoảnh khắc bên bạn bè. Mọi thứ trôi qua trong vòng lặp êm ả đó, rồi cứ thế xoay tròn, xoay tròn. Cho đến ngày hôm đóNgày mà cô chết.Mưa đêm tầm tã, ánh đèn xe loang lổ trên con đường ướt đẫm. An Nhiên đứng dưới hiên trạm xe, tay siết chặt chiếc ô cũ kỹ. Cô không nhớ mình đã chờ bao lâu, chỉ nhớ cơn gió lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng.Và rồi... một tiếng hét. Cô quay đầu.Một cô gái nhỏ đứng giữa đường, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía chiếc xe tải lao đến với tốc độ khủng khiếp. Không kịp suy nghĩ, An Nhiên lao tới, đẩy cô bé ra ngoài. Đầu đập mạnh xuống đường một cơn đau ập đến.Rồi cô không còn cảm thấy gì nữa. Không có đau đớn.Chỉ có bóng tối vô tận.---Nhưng rồi... cô mở mắt.Không phải ánh sáng bệnh viện, không phải âm thanh của máy đo nhịp tim.Mà là hơi ấm kỳ lạ.Mùi của tro than, của gỗ cháy, của một thứ gì đó hoang dã và cổ xưa.Cô nhìn thấy bầu trời-một bầu trời đỏ rực như lửa, với những cái bóng khổng lồ lượn quanh.Rồng.An Nhiên giật mình bật dậy.Không, không thể nào.…