Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ghét của nào trời trao của đó, oan gia ngõ hẹp là những câu nói dành cho Quang Trung và Thái NgânTừng ghét cây ghét đắng đối phương nhưng cả hai lại yêu người kia mà chẳng dám nóiSẽ ra sao khi họ lại cùng một nhóm và cùng một liên quân nhỉ???…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…
đức duy và đăng dương suốt ngày đấm nhau giành quang anh. nhưng quang anh chọn anh tú. ---- text xen tí văn không có nhu cầu gặp mặt chính chủ đừng mang ra khỏi động…
Cậu biết Quang Anh cưng chiều mình cũng nguyện ý chơi trò em giận anh dỗ này. Lần này cũng để anh sâu sắc ghi nhớ ai mới là ngoại lệ của mình. Ý đồ đã đạt được Captain liền tha thứ cho anh, co dãn đúng lúc mới là quân bài hữu dụng nhất.…
bộ này mình muốn viết lại quãng thời gian gắn bó của hai anh , nhưng vẫn có một chút tưởng tượng của bản thân mình ạđây là otp cá nhân , ko toxic ạ , là lần đầu viết có j mọi người thông cảm ạ…
Đức Duy đến và xóa đi những mảng màu u tối trong lòng Quang Anh...📌Truyên hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng và quan điểm riêng của tác giả, MỌI YẾU TỐ TRONG TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT…
"Thành An! Tao gửi nhầm tin nhắn cho người yêu cũ rồi..""Đm, tao bảo mày chặn nó rồi mà?""Nó nào? Ảnh mà, tao không nỡ chặn ảnh"❥ No toxic pls❥ Just imagination, not real❥ Thanks for watching, baby…
Chừng ấy còn chẳng đủ.Chừng ấy còn chẳng đủ?Những giọt nước nóng hổi, tràn qua kẽ tay của cậu. Hoàng Đức Duy kinh sợ, ôm chặt người trước nơi Nhà Hội đồng. Cậu ôm chặt thân thể gầy gò run rẩy đấy vào trong lòng. Nhưng chỉ là một đứa trẻ rách rưới, muốn đòi lấy quyền công bằng.Công bằng ở đâu? Nó nằm ở đâu đây?Tiếng nức nở tràn vào sâu trong tai cậu. Từng tiếng thở, từng tiếng kêu gào in sâu vào đầu cậu."Hoàng Đức Duy."Cậu giật mình, ngẩng đẩu lên. Cậu chạm vào ánh mắt đấy, ánh mắt mà khiến cậu vừa căm, lại vừa thương."Quang Anh...anh sai rồi.""Ừ, anh sai rồi."----Truyện chỉ là fanfic, không mang bất kì giá trị tham khảo liên quan tới đời thực nào.Ý tưởng, câu chuyện thuộc bản quyền của Cố Thanh.…
Giới thiệu nhân vật:Quang Anh: Một tài phiệt trẻ tuổi, giàu có, đẹp trai và đào hoa. Anh là trung tâm của mọi bữa tiệc, nhưng ẩn sau nụ cười quyến rũ là một tâm hồn đầy tổn thương.Đức Duy: Chàng trai bình thường với cuộc sống giản dị, nhưng sở hữu nét cuốn hút tự nhiên khiến người khác không thể rời mắt. Duy có tính cách mạnh mẽ, thẳng thắn nhưng cũng đầy sự tò mò về những điều anh chưa từng trải qua.Nhân vật phụ:Doo và Gem: Một cặp đôi vui nhộn, luôn là "bộ đôi phá game" trong mọi bữa tiệc.Hùng và An: Cặp tình nhân bí ẩn, ít nói nhưng luôn xuất hiện đúng lúc.Dương và Kiều: Cặp đôi với những khoảnh khắc ngọt ngào, khiến ai nhìn cũng phải ghen tị......lần đầu viết nên có gì sai sót mong ccau thông cảm nhoo…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Vẫn còn lụy mùa 1 lắm nên làm fic này.Kép chính RhyCap, còn lại toàn bộ là kép thứ chính và kép phụ.Có thể không có đủ 30 anh trai hoặc được đề cập nhưng xuất hiện rất ít.Lấy bối cảnh trong Harry Potter, tình tiết có thể khá nhàm hoặc nhảm, sẽ ít xuất hiện biến cố, gần như là cuộc sống học đường, phản diện cũng ít xuất hiện.Cảnh báo BL, có tình tiết ẩn, cua gắt, yêu cầu độc giả luôn trong tinh thần đội mũ bảo hiểm.…