Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Tao không biết nữa, nó khó nói lắm" Ánh mắt Đức chăm chăm nhìn vào tôi, giọng nói nhỏ giần. Tôi chỉ muốn chắc chắn về mối quan hệ kì lạ này: "Khó nói như thế nào?" Đức vuốt nhẹ tóc, rồi xoa đầu tôi:"Không thể nói bằng lời" "Vậy bằng hành động cũng được mà" Đôi mắt Đức khẽ mở to hơn chút, gương mặt nghiêm túc nhìn tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình thật sự bị cảm xúc của Đức lấn áp rồi.Thể loại: Thanh xuân vườn trường (TXVT), teenfiction, teenfic, ngọt ngào, học đường *Nhân vật chính: Đinh Ngọc Khanh - Nguyễn Đình Hoàng Đức *Nhân vật phụ: - Phạm Ngọc Bích - Dương Linh Anh - Võ Quốc Bình - Đặng Trung Dũng - Hoàng Thanh Trọng…
Câu chuyện kể về Bella Smith-một du học sinh tại Big Hit university. một lần cô đã tình cờ gặp Min Yoongi-lead rapper của BTS (nhóm nhạc nam nổi tiếng tại Big Hit và Ở Đại Hàn Dân Quốc) nhưng 2 người không ưa nhau nên đã trở thành kẻ thù không đội trời chung. Mời các bạn đọc truyện để biết thêm chuyện gì sẽ xảy ra với cặp oan gia và Bangtan nha! - đây là lần đầu tiên mình viết chuyện nên có gì sai sót xin mọi người tha thứ.…
Tác giả: Diệp Ức LạcEdit - Beta: Chiên.Sinh viên thạc sĩ Viện Nông học Tiêu Cảnh Đình trọng sinh vào người một tên bị gia tộc ruồng bỏ ở đại lục hoang dã.Tiêu Cảnh Đình nay đã hơn hai mươi mấy tuổi có chút hưng phấn phát hiện, hắn có một lão bà đẹp trai, có điều, lão bà chia phòng ngủ với hắn.Hắn có nhi tử, có điều nhi tử thấy hắn như thấy hồng thủy mãnh thú.Tiêu Cảnh Đình có chút ủ rũ phát hiện, đời trước là tên cặn bã ăn ăn chơi nhậu nhẹt gái gú cờ bạc không gì không giỏi, đánh lão bà, đánh hài tử, hắn phải xoay chuyển hình tượng như thế nào đây. Từ khoá: Xuyên qua thành linh thực sư, Diệp Ức Lạc, làm ruộng, tu chân, bàn tay vàng. -------Vã quá nên edit. Nếu có sai sót chỗ nào, mọi người cứ cmt để tui sửa 🙆♀️…
Viết vào những ngày có mưa mùa hạ. Nội dung là câu chuyện tình đơn phương quen thuộc, giản dị và nhẹ nhàng, bắt đầu vào một ngày mưa và kết thúc cũng là một ngày mưa. Mưa trong câu chuyện này có thể sẽ ít được nhắc đến nhưng nó lại là phông nền chính của câu chuyện. Viết tặng cho couple mình mới để ý và chân ái đặc biệt nhất của mình! P/s: Wassup! Vâng, sau mấy tháng hủy đăng "Mưa mùa hạ" thì mình đã đăng nó trở lại đây. "Every story has its own end." Mình nghĩ là mình nên viết nốt một cái kết hoàn chỉnh cho nó! Xin lỗi và cảm ơn các bạn! Started: 23/6/16 Finished: 5/17…
fic như ý nghĩa của title 'although', mọi thứ đều xuất phát từ "tuy nhiên"dành cho "ngôi nhà thiểu số" iboo thân thương current status: dropped?highlights: #1 - translated (31.10.2020)…
Tình yêu của họ bắt đầu từ những điều rất nhỏ bé như những cái nhìn vụng về, chiếc áo được khoác trong đêm muộn hay chỉ là một lời nhắc nhở quan tâmGiữa những deadline dồn dập, giữa những buổi tối chỉ có hai hình bóng cùng ngồi trong một căn phòng sáng đèn của toà nhà, tình cảm ấy lớn dần lên, không ồn ào, không vội vã mà lặng lẽ như hơi ấm của hai tách cà phê nóng được đặt cạnh nhauNhưng đằng sau những khoảnh khắc bình yên ấy là một quá khứ bị vùi sâu - tai nạn năm đó đã lấy đi ký ức và cả gia đình Ji Eun, để lại trong cô một khoảng trống không tên. Còn anh, Martin, người đã từng đi qua những năm tháng ấy cùng cô, lại chọn cách im lặng... vì không muốn khiến cô phải nhớ lại những nỗi đau mà cô đã đánh mất.Khi số phận một lần nữa đưa họ trở về bên nhau, giữa ký ức lẫn thực tại, giữa những điều chưa nói và những tổn thương chưa lành, liệu Ji Eun có đủ dũng cảm để ở lại?Và liệu Martin - người đã luôn dõi theo cô trong thầm lặng có thể vì cô mà nói ra điều anh sợ nhất:"Đừng rời khỏi anh."…
Toàn Nhất Thập Tứ Châu đều biết: Chiêu Chiêu chỉ là một thế thân.Chỉ vì dung mạo giống hệt Thái tử Thiên tộc - Mặc Vũ, cậu từ thân phận thấp kém bỗng chốc "hóa phượng hoàng", được vị chiến thần vang danh tam giới - Trường Uyên - thu làm đệ tử.Thế nhưng, ai cũng rõ quan hệ sư đồ này sớm muộn gì cũng không bền lâu.Chờ đến ngày đồ đệ thật sự - bạch nguyệt quang trong lòng chiến thần - là Mặc Vũ tỉnh lại, e rằng Chiêu Chiêu sẽ bị đuổi đi không thương tiếc.Là người trong cuộc, Chiêu Chiêu cũng hiểu rất rõ bản thân mình chỉ là một kẻ thế thân có cũng được, không có cũng chẳng sao.Nhưng điều đó không quan trọng. Chỉ cần có thể giúp cậu thoát khỏi cuộc sống bấp bênh, ăn nhờ ở đậu trước mắt, thì tất cả đều đáng giá.Về khoản lấy lòng người khác, Chiêu Chiêu có thể xem là bậc thầy.Cậu tự giác làm tròn vai diễn một thế thân "gương mẫu", hết lòng xoa dịu nỗi nhớ nhung của sư tôn dành cho đệ tử chân chính - bạch nguyệt quang kia.Mặc Vũ là thiên tài hiếm gặp trong vạn năm, được Tiên giới ngưỡng vọng - thiên phú cao vời, tài năng xuất chúng.Mặc Vũ tinh thông thuật pháp, thì Chiêu Chiêu cũng thức ngày cày đêm, tu luyện đến quên ăn quên ngủ.Mặc Vũ học rộng biết nhiều, viết chữ đẹp như rồng bay phượng múa, thì Chiêu Chiêu cũng nhốt mình trong thư phòng, cặm cụi đọc sách, luyện chữ không ngơi tay.Mặc Vũ chưa làm được điều gì, Chiêu Chiêu liền tranh thủ làm thay cho bằng được.Cậu chỉ có một mục tiêu duy nhất: ôm chặt lấy đùi Trường Uyên, rời xa nhân gian hiểm ác.Mãi cho đến một ngày... M…
_____________Thời gian trôi qua nặng nề như chì. Ngoài kia, tiếng bước chân vội vã của đồng đội vang vọng. Họ đã ra ngoài an toàn, chỉ còn Tuệ Dương. Sự im lặng đến đáng sợ bủa vây cô, cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên trong chiếc tai nghe giấu kín: "Tuệ Dương, em sao rồi? Mọi người ra hết rồi!""Đừng đợi em nữa," giọng Tuệ Dương thì thầm, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào lòng người nghe. "Em sẽ kích nổ căn nhà."Bên ngoài, cả đội bàng hoàng. "Không được!" Tiếng hét của Khanh, xé toạc màn đêm. "Em mau ra ngay! Nghe anh nói không? Mau ra ngoài!""Tuệ Dương, em không được làm thế!"Khanh, với trái tim bị bóp nghẹt bởi sự sợ hãi tột cùng, gào lên trong vô vọng, tiếng nói khản đặc: "Em mà làm vậy anh sẽ hối hận cả đời lắm."Một thoáng im lặng. Rồi giọng Tuệ Dương cất lên, nghẹn ngào, kiên định đến lạ lùng : "Nếu có nhớ em thì hối hận nhiều nhất 1 năm thôi. Để dành tâm tư cho người mới, nếu mà anh đối xử tệ với người mới thì em sẽ đi vào giấc mơ để mắng anh đó". Giọng nói pha một chút nuối tiếc."Không được đâu..." Khanh cố gắng giữ lại chút hy vọng cuối cùng, lời cầu xin bật ra khỏi cổ họng. "Coi như anh cầu xin em, hãy ra... ngoài đi!"--------------------------…
Cốt truyện sẽ được tôi thay đổi rất nhiều mong là mọi người ủng hộ. Các sức mạnh của một vài người sẽ thay đổi và có thêm một chút cú lừa. Và nhân vật phản diện chính ko phải là Cody.…