Scary and disgusting🔫
Ngôi trường cấp ba nơi đầy thị phi và đáng sợ. Ám ảnh?…
Ngôi trường cấp ba nơi đầy thị phi và đáng sợ. Ám ảnh?…
Nguồn: diendanlequydon.comTác giả: Minh Khai Dạ HợpConverter: ngocquynh520Editor: Team Nữ nhi quốc(coki, Kẹo Đắng, Lạc Thần, Nhật Dương, Trà sữa trà xanh, thanh thanh mạn, quyền khuyên, windchime)Thể loại: hiện thực, hắc bang, ngọt, sủng, dễ thương.Số chương: 53Giới thiệu:Người tôi yêu là một tên lưu manh.Tính tình nóng nảy, kích động, bao che, không phải người chính trực, lương thiện cũng chưa từng theo chủ nghĩa anh hùng nhưng lại là bến đỗ vững chắc cho cuộc đời chìm nổi của tôi.Người tôi yêu chính là người yêu của tôi.P/s: Ai thích thể loại nam chính lưu manh còn nữ chính ngoan ngoãn đối nghịch hoàn toàn thì đọc thử đi nào…
Tóm tắt: Seimei giúp bé mèo nhà lão trông giống mèo thật hơn.WARNING:• OOC• Không biết có tính là R16 ko nhưng cứ để đi he 🐧…
Nhật thực lần thứ mười thuộc project "Sonnenfinsternis"Cảnh báo: Fic thuộc thể loại gender bender (tức chuyển đổi giới tính nhân vật)…
Kẹo quế bắt đầu bằng vị ngọt nhè nhẹ - đến mức người ta tưởng như đang ngậm đường. Nhưng càng để lâu, hương cay càng chậm rãi lan ra, ấm dần, sâu dần, ở lại rất lâu sau khi viên kẹo đã tan biến.Giống như sự kết hợp lạ lùng giữa một kẻ cộc cằn và một người dịu dàng - tưởng chừng trái ngược, nhưng lại âm thầm bổ khuyết cho nhau.Không cần phô trương cho cả thế giới biết, không cần để xã hội cân đo đong đếm, cũng chẳng cần lời thề non hẹn biển để chứng minh điều gì.Chỉ là một thứ tình cảm lặng lẽ tồn tại, bền bỉ như dư vị còn vương lại trên đầu lưỡi - đủ để họ nắm tay nhau đi đến tận cuối cùng.…
Michinaga trở về nhà và phát hiện Omega của hắn đang làm tổ trên giường bằng quần áo của hắn…
Thứ hắn gieo vào trong cậu là một sinh mệnh - một sợi dây liên kết giữa hai người, đồng thời cũng là dấu vết hắn cố tình để lại, như muốn khắc lên cậu một sự tồn tại không cách nào xoá bỏ.Cơn mưa đã tạnh hẳn. Những đám mây chậm rãi tan trên nền trời nhợt nhạt, như lời từ biệt cuối cùng của một mùa đang lặng lẽ rút lui. Và cùng với sự tĩnh lặng ấy... là âm vang vụn vỡ của sự ngây thơ - thứ đã bị nghiền nát một cách tàn nhẫn, để lại trong cậu một khoảng trống âm ỉ, lạnh lẽo đến mức ngay cả cơn mưa dài cũng chẳng đủ sức gột rửa.…
Có những mùa xuân khẽ lướt qua đời người...Để lại trong tim một cái tên, một ánh nhìn, một mùi hương - mà suốt cả quãng đời về sau, ta vẫn không thể quên.…
Giữa con phố cũ được kết thành từ thần lực đang dần tan rã,chỉ còn lại những khoảng trắng mênh mông có một mảng đỏ tươi quá chói mắtMùi máu tanh nồng,xương cốt gãy nát,máu thịt be bétNgồi ở giữa là một cậu thiếu niên tóc vàng hoe,đôi bàn tay vẫn cầm một cánh tay đứt rời,cắn,xé từng mảng da thịt trên đóCậu chỉ lặp lại đúng 3 hành động: cắn,nhai,nuốtChỉ còn lại tiếng nhai,tiếng máu thịt nhớp nháp,và cả tiếng nức nở nhỏ như thinh khôngCon phố đã hoàn toàn tan rã.…
"Tôi luôn có cảm giác như mình chính là một phần của thế giới này. Tremaine là tôi, tôi là cô ấy. Tôi là Tremaine. Nhưng dường như cũng không phải. Cinderella rất quan trọng với tôi, hay nói đúng hơn, với Tremaine, cô bé rất quan trọng. Tôi tưởng như mình đã sống qua hàng ngàn thập kỷ, thậm chí là thế kỷ ở nơi đây. Diễn đi diễn lại hàng trăm lần vai diễn của mình trước mắt bao người, như thể đó là nghĩa vụ của tôi.Một cảm giác mơ hồ len lỏi trong trí óc tôi. Tôi là ai? Tôi có thực sự là Tremaine không? Hay tôi là một ai khác? Một ai khác không thuộc về thế giới này.Nhưng dường như sẽ không có câu trả lời thỏa đáng nào cho câu hỏi của tôi. Biết vậy nên tôi không tò mò nữa, tôi để mặc số phận mình xuôi theo dòng chảy như nó vẫn từng như vậy.Hoặc, đó là tôi nghĩ thế."…
Một ngày trời chẳng nắng cũng chẳng mưa, tại trường học Bách Quỷ - một tin động trời bỗng rầm rộ lan truyền.Haruaki-sensei, người thầy nổi tiếng nhất trường (chủ yếu vì quá báo trường báo lớp), lần này lại bị lớp 2-3 đem ra làm vật hiến tế. Phải, đúng nghĩa đen: hiến tế! Chúng nó cắm nến, vẽ ma trận triệu hồi, đọc thần chú nghe như đang đọc thực đơn quán ramen, rồi cứ thế xoẹt một cái, satan thật sự được triệu hồi. Đỉnh điểm là khi Haruaki vừa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị ngài Satan tóm cổ lôi thẳng xuống địa ngục, trước khi chết, ông thầy tội nghiệp còn tiện tay kéo theo Sano-kun - người mà lần nào cũng bị lão biến trở thành nạn nhân của những trò nghịch dại.Nhưng chuyện chưa dừng ở đó, Mame, Hijita và Beniko - Lũ chủ mưu của vụ triệu hồi satan lần này vẫn còn chút lương tâm, vội chạy tới muốn kéo bạn mình ra. Kết quả? Phụt! Cả ba bị kéo theo luôn, theo đúng nghĩa đen. Kết quả cuối cùng: lớp 2-3 mất một giáo viên, một học sinh cục tính và ba đứa nhây chúa.Phòng giáo vụ sau đó phải tổ chức họp khẩn, sau khi họp xong, cả trường quyết định tổ chức lễ tưởng niệm. Một tấm bia được dựng lên dưới gốc cây anh đào già, khắc dòng chữ hào hùng: "Tưởng nhớ Abe Haruaki và bốn thiếu niên cảm tử. Nguyện cầu họ ở dưới kia sống vui vẻ. Amen."Kế bên bia tưởng niệm, đám học sinh ném pháo bông ăn mừng.…
Truyện viết về 12 sức mạnh tiềm ẩn trong 12 con người trong thế giới hikari. đánh dấu sự quay về của Xà Phu một tên độc ác tàn bạo. 12 chòm sao sẽ làm gì để Xà Phu thay vì phong ấn như mọi lần?Sau khi 12 sao đã tiêu diệt được Xà Phu thì họ sẽ làm gì để đến với nhau?????????đây là câu chuyện dài kì nhất của mik nên mọi người ủng hộ nha.…
Câu chuyện về mấy đứa OC của tui trong YoHaji.Bám sát mạch truyện gốc và tôn trọng char dev của các char nguyên tác. 😉OC nhà tui tự chơi với nhau (OC x OC), không quan hệ mật thiết với các char khác, không Char x OC. 😗Hy vọng mọi người ủng hộ tụi nhỏ nhà tui. 🥺Lưu ý: Toàn bộ sự kiện trong đây hoàn toàn không diễn ra trong nguyên tác.…
Tình yêu, đôi khi, không cần đến những lời thề hẹn hoa mỹ hay những cử chỉ lớn lao.…
Những giọt máu tí tách rơi, bung nở như những đóa anh túc kiều diễm trên nền vải trắng, từng giọt một vừa mong manh vừa kiên cường, như thể thách thức cả đêm tối.Hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau, nặng nhọc và dính lấy không gian, khiến mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại, chỉ còn lại nhịp tim và hơi nóng của hai cơ thể.Trăng đã lên cao, nhàn nhạt soi qua cửa sổ, đổ ánh bạc nhạt xuống những vệt máu đỏ thẫm. Ánh đèn đường ngoài kia mờ nhòe đi trong màn sương, kéo theo bóng tối trôi lững lờ, như muốn nuốt trọn cả khoảnh khắc này.…
Cơ thể dần tê dại, từng sợi thần kinh như bị rút cạn sinh lực. Lý trí không còn là điểm tựa, mà chỉ như tấm gương nứt vỡ, từng mảnh nhỏ rơi xuống khoảng trống lạnh lẽo. Trong sự rệu rã ấy, một phần linh hồn khẩn cầu được buông bỏ, chỉ muốn rời xa cõi nhân gian nặng nề.Thế nhưng, vẫn có một vòng tay tuyệt vọng níu giữ, như kẻ mù quờ quạng trong đêm tối, không cho phép hình hài ấy biến mất. Một bên khát khao yên nghỉ, một bên cuồng si cầu xin sự tồn tại; hai sức lực trái ngược xoắn xiết vào nhau, tạo thành sợi dây trói buộc giữa sống và chết.Ngoài kia, mưa mỗi lúc một lớn. Tiếng mưa xối xả đập xuống mái hiên, hòa với gió rít dữ dội, như cả thế giới đồng lòng cất lên một khúc tiễn đưa, hắt hủi kẻ đã không còn thiết tha sống.…
Chỉ là t thấy t mún viết để thỏa mãn cái sự thèm hàng thôi,toi cũng là tay mơ,viết yếu nên có thể văn phong chưa ổn định.Warning:OCC,cấm đục thuyền dưới mọi hình thức.Trân trọng!…
Fic dịch, có chỉnh sửa, không thích hợp ở đâu hãy nhắc chứ đừng toxicGiác quan thứ sáu của Haruaki rất nhạy, đó là di truyền từ mẹ mình và cũng không hẳn là một điều tốt gì cho hay…
Chương 135 nhưng được viết dưới góc nhìn của chú cáo đen bé nhỏTruyện vô cp, oneshot. Nội dung trong đây là cảm hứng cá nhân, vì vậy chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc ooc. Mong mọi người hãy chú ý…