Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Cánh cửa đó...liệu có mở ra chào đón tôi lần nữa...?""...Người cướp đi ước mơ của người khác thì không xứng đáng được mơ ước..." Ngày đó, chắc chắn sẽ tới Cái ngày gió xuân khẽ thổi qua Chúng ta...sẽ lại cùng nhau...1 lần nữa... _________________________________________"Những ký ức đẹp đẽ đó, tớ không được phép quên, nhưng lại chẳng có quyền nhớ."…
Author: D.RedPairings: Hoa Sơn( Tú Thân Vương - Phác Thành Hoa: top, Thôi Quý Phi: bottom)Category: Đường trộn thủy tinh, ăn từ từ không nghẹn ạ :'(Disclaimer: Fic viết với mục đích phi lợi nhuận, vui lòng không mang ra ngoài khi chưa có sự cho phép"Người hoạ như bông hoa quỳnh thuần khiết vì thương nhớ ánh trăng mà nở rộ, ta nguyện cầu mong cho nhưng áng mây đen che lấp ánh trăng kia" Fic được lấy ý tưởng từ bài hát Luna của ONEUS và có sử dụng bản vietsub của nhà la lumière du soleilLink vietsub: https://www.youtube.com/watch?v=P77Pf1wjoqA…
tác giả: tiểu thanh tiểu bao tửthể loại: nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, tình cảm, tiên hiệp, H văn, song tính, cường thủ hào đoạtgiới thiệu:cô nhi Đan Linh là lô đỉnh trời sinh, được sư phụ nhận nuôi, mà mục đích chính của sư phụ là khai phá thân thể hắn trở thành bảo bối dâm đãng của chính mình. nhưng vì Đan Linh quá thuần khiết, nên đối với chuyện tình dục dốt đặc cán mai, vì vậy bị đủ loại người qua đường dụ dỗ gian dâm. song tính, ngực bự, bị thôi miên, thường thức bị thay đổi, thời kỳ rụng trứng bị dạy dỗ tử cung, thú giao, tiết sữa, nghẹn nước tiểu..-thơm ngon mời bạn ăn nhaa nhưng mà mới chỉ có 1 chap QT thui huhuhuhu ai có những chap khác thì gửi tui tui dịch ạ🥺…
Wooyoung và San là bạn thân.Không phải bạn thân bình thường, mà là kiểu bạn thân dính nhau 24/7. Đi ăn chung, đi chơi chung, cãi nhau chung, thậm chí đôi khi còn ngủ chung vì... lười về phòng.Nói chung là thân đến mức mọi người xung quanh đã quen với cảnh:"Ủa San đâu?""Ở với Wooyoung chứ đâu."Cuộc sống của Wooyoung vốn rất ổn. Cho đến một ngày cậu nhận ra một sự thật khá là... khủng khiếp.Cậu thích San.Không phải kiểu "bạn thân dễ thương ghê". Mà là kiểu "ủa sao nhìn nó cười cái tim mình đập nhanh vậy trời??".Tệ hơn nữa là San hoàn toàn không nhận ra gì.Tên này vẫn vô tư khoác vai, ôm cổ, kéo Wooyoung đi ăn lúc nửa đêm, còn cười ngu ngu như không có chuyện gì xảy ra.Trong khi Wooyoung ở bên cạnh chỉ có một suy nghĩ:"Chết rồi. Hình như mình... lỡ gay mất rồi.:)))))))…
" Mày có tí tuổi mà xen vào chuyện tao à!"- Đm, chị ta định đánh tôi thật à???? Không có trong kế hoạch, bậy bậy!!!!!!!Tôi nhắm mắt không biết làm gì hơn, chờ cái bạt tai giáng xuống, rồi nhan sắc so beautiful của Lê Ngọc Phương Nhi sẽ đi về đâu???..... Ô? Cái bạt tai đâu?Mở mắt ra tôi thấy anh đẹp trai cao to- Vũ Hoàng Bảo Long đã cầm tay con đàn bà đó hất xuống rồi...Ahahhahaha dừa, có anh Long đây tôi đéo sợ bố con thằng nào!!!Anh Bảo Long là bạn thân anh trai tôi, chơi với chúng tôi khi còn nhỏ xíu và cách tôi 5 tuổi. Tôi mới nhớ ra:" Ủa? Anh về khi nào dạ?" - Tôi tròn mắt hỏi." Mới về hồi sáng, có mua quà em đó!" - Anh tôi cười dịu dàng.Đù! Ngon! Có quà thì mình về nhà nhận thôi!…
Every night in my dream Always exists the human silhouette Both youth devoted treasure towards Everything that concerns Always not enough.Sometime you get hurt My heart as some was squeezing For us, you still stand on this stage Lgnoring all the pain.You are EXO, We are L We can not beseparated Don't say sorry, you did nothing wrong But let's say it together.WE ARE ONE, WE ARE ONE, WE ARE ONE, WE ARE ONE And please promise us Dot't cry, don't be sad I hope, You always keep your smile.* You're veryegetic Always striving hard for us Ahead of us still have lot of arduous Let overcome together We cetainly will not leave you And i want to say Saranghaeyo.And i promise that We will always love you.…
Điều tra viên ma cà rồng lai, Kang Yeosang, nhận một vụ án mới mà trong đó những nạn nhân đã bị giết hại dã man ở mức đáng báo động. Vấn đề ở đây, cộng sự cho vụ án lần này là vị cố nhân mà cậu đã nhiều năm không gặp gỡ, không nói chuyện cùng anh ấy...kể từ cái ngày định mệnh đó.Yeosang không bao giờ đổ lỗi cho Seonghwa khi anh không thể ngăn việc cậu ấy bị biến đổi. Seonghwa, trái lại, anh chỉ muốn bảo vệ Yeosang tránh xa khỏi thế giới của mình, nhưng tiếc thay, anh đã thất bại.…
Lưu ý: Hủ nào yếu tim, mang 1 con tim yếu đuối, dễ xịt and mất máu, khó thở khi đọc đến khúc cao H++ thì nhớ uống thuốc an thần, chống kích động nhé:33VÌ ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU MÌNH VIẾT TRUYỆN NÊN CÓ SAI XUẤT GÌ THÌ MONG MỌI NGƯỜI BỎ QUA Ạ😊 CHÚC MỌI NGƯỜI XEM CHUYỆN VUI VẺ Ạ😘Giới thiệu nhân vật:+ Hàn Lục Phong (thụ): là 1 nhân viên pha chế trong quán Bar tên OVER !!+ Ngụy Dương Dương (công): điển trai và còn là 1 tài tổng của tập đoàn Ngụy Thị. Có sở thích uống rượu.+ Ngô Kha Lạc (bạn thân nhất của Lục Phong và cậu cũng là người thích thầm Hàn Lục bao lâu nay): là nhị thiếu gia của tập đoàn Kha Thị. Thương Hàn Lục thật lòng, quan tâm giúp đỡ Lục Phong mỗi khi cậu ấy cần!!+ Bạch Nhất Long (công): thích Kha Lạc. Con một của tập đoàn Bạch Nhất. Là người thừa kế toàn bộ tài sản của tập đoàn.[CÒN NHIỀU NHÂN VẬT PHỤ LẮM Ạ!! NHƯNG ĐỂ VÔ TRUYỆN GIỚI THIỆU SƯƠNG SƯƠNG Ạ😅]…
Design Shop [By: Trà Chanh Chém Gió] Bạn có một tác phẩm truyện nhưng vẫn chưa có áo của nó. Hãy đến với team chúng tớ...Giúp bạn làm một tấm áo đẹp và phù hợp với nó. #ttt#trachanhchemgio…
Cậu thiếu niên 17 tuổi tên Tô Thanh Vũ, mang đôi mắt kỳ lạ - một bên đỏ máu, một bên đen tuyền - vô tình bị kéo vào một trò chơi sinh tồn chết chóc, nơi mỗi phó bản là một cơn ác mộng được dựng nên từ ký ức, oán niệm và những cái chết chưa siêu thoát.Tính cách nhây nhây, đôi khi vô tư thái quá, nhưng đằng sau là cái đầu lạnh và sự tàn nhẫn khi cần thiết. Là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm người chơi, cậu lại là kẻ gan lì nhất, máu chiến nhất, và luôn là kẻ đầu tiên bước vào những căn phòng tối không lối thoát.Nhưng không ai biết, trong từng phó bản Tô Thanh Vũ vượt qua, có những mảnh ký ức kỳ lạ lặp đi lặp lại, như thể chính cậu... không chỉ đơn giản là một người chơi.Liệu Tô Thanh Vũ là nạn nhân, kẻ phản diện, hay một thứ gì đó còn khủng khiếp hơn đang che giấu thân phận?"Cậu không sợ chết à?"- "Tôi không sợ... chỉ sợ chết mà không biết lý do."--- Thể loại:Kinh dị - Huyền bí - Tâm linh - Sinh tồn - Trò chơi chết chóc - Bí ẩn - Xuyên phó bản - Có yếu tố hành động, máu me, tâm lý căng.…
Author: Hoàng Đào HuânCouple: Mingi x Hongjoong"Park Seonghwa thì được, tại sao em lại không?" Mingi hỏi, ánh nhìn chất chứa nhiều mất mát. Cậu thấy lòng mình nghẹn lại, hơi thở lúc này thật khó khăn.Hongjoong cố gắng né tránh cậu, lách người qua vòng tay đang chặn lại giữa cánh cửa phòng anh"Em nói gì vậy cơ chứ" Không phải anh không hiểu, chỉ là cố tình lảng tránh. Những năm qua, tình cảm của Mingi đối với anh như thế nào anh đều cảm nhận được. Chỉ là không dám đối mặt."Em muốn hỏi anh, tại sao anh chấp nhận Park Seonghwa còn em lại không được?" Cậu gằn từng tiếngHongjoong đứng tựa lưng vào tường, ngước lên nhìn thẳng vào mắt cậu "Em muốn anh nói thật à?"Cậu không trả lời, vẫn dõi theo từng hành động của anh"Seonghwa là bạn trai anh, còn em là em trai anh. Em muốn anh rõ ràng thế nào?…
Tôi tên là MarryNăm nay tôi học lớp 3 tuổi còn trẻ tôi đã phải đi bán cùng mẹ.Ba tôi lấy mẹ tôi được 1năm đến khi tôi học được lớp 2 thì ba tôi đã mất vì bị ung thư phổi.Đến khi tôi học được lớp 3 thì mẹ tôi mới kể cho tôi nghe khi nghe tôi rất xúc động tuôn trào 2 hàng mi lăn dài trên má.Má tôi năm nay đã 38 nhưng có rất nhiều bệnh trong người.Mẹ tôi đã đưa tôi vào trường lớn nhất thành phố vì việc học tập cho tiện lợi.Gần cuối năm học rồi tôi rất mừng vì được nghỉ cả 2 tháng hè để phụ mẹ.Cả hè tôi ko được đi chơi ở đâu nhưng niềm vui lớn nhất của tôi là phụ mẹ.Ngày 1/5 là ngày Sinh Nhật của má tôi tôi ko biết mình sẽ tặng gì cho má tiền tiêu vặt của tôi thì đã nhét heo ko biết là bao nhiêu.Ngày nọ mẹ bảo tôi đi mua dưa hấu để đơm bàn thờ khi đi trên phố tôi thấy có một cửa hàng chuyên bán đồ len.Tôi nghỉ mẹ tôi rất thích đồ len nên tôi vào shop hỏi chiếc khăn choàng cổ giá bao nhiêu rồi ra về chiếc áo len ấy có giá là 300 nghìn nhưng tôi nghỉ là ko đủ vì nó quá mắc sovới tiền để dành của tôi.Tôi đành lạnh lẽ ra về trong đời tôi chưa từng tặng mẹ một món quà nào cả tôi bít mẹ sẽ thất vọng về tôi lắm.Tôi nhớ ba đã tặng cho mẹ tôi một cuộn len đầy màu sắc để mây cho tôi một chiếc áo len thật ấm áp trong mùa đông.Nên tôi đã quyết định lấy nó để may một chiếc khăn len cho mẹ còn số tiền để dành tôi sẽ mua bánh kem cho mẹ và mua thức ăn.Ngày sinh nhật mẹ tôi cũng đã đến tôi đã tổ chức sinh nhật cho mẹ và tặng món quà ý nghĩa mà tôi đã tự tay làm tối đấy mẹ ôm tôi vào lòng …
Đã bao giờ bạn cảm thấy bất công cho nhân vật chính chưa?Xin lỗi, một câu hỏi kì quặc nhỉ? Để tôi đổi cách hỏi khác, bạn có từng cho rằng cái kết của một câu chuyện quá hời hợt không? "Sống mãi mãi hạnh phúc về sau" - bạn nghe có thấy lố bịch không chứ? Chúng ta đều biết "hạnh phúc" vốn không thể đi chung với "mãi mãi". Vì cuộc đời là một hành trình và hạnh phúc cũng chỉ là thứ niềm vui nhỏ khi ta tìm được chỗ nghỉ chân sau một đoạn đường khó đi. Sau tất cả, thời gian sẽ luôn ép ta phải cất bước. Chúng ta đã được biết kết cục của phản diện là bị đả bại, thế giới thì được bình yên. Vậy còn nhân vật chính? Anh ta sẽ làm gì sau khi "sống hạnh phúc mãi mãi về sau"? Câu trả lời chính xác ngay cả tôi cũng không biết. Nhưng tình cờ thay, tôi có một người bạn có thể giải đáp thắc mắc đó cho chúng ta. Cậu ta đến từ một câu chuyện rất cũ... và rất mới.…
8 năm tròn trong cô nhi viện. Diệp Tiểu Bội chưa bao giờ ngưng muốn cảm giác được người khác yêu thương là gì. Tình cảm ba mẹ là gì, cô bé vẫn mãi không bao giờ có thể tưởng tượng rằng, cô vẫn còn có khả năng được người khác yêu chiều như bao bạn nhỏ đồng lứa tuổi. "Bé con, về nhà với ta. Ai cũng sẽ yêu thương chăm sóc con, ta sẽ cho con tình thương cha mẹ như những đứa trẻ khác đang có"Diệp Tiểu Bội ngơ người nhìn người đàn ông rơi vào độ tuổi 40 mỉm cười trìu mến nhìn cô bé. Một cảm giác lạ lẫm bỗng tràn ngập cả trái tim rộn rã. Những giọt nước mắt không hề nán lại không giây nào, từ từ chậm rãi rơi tự do xuống dưới mặt đất lạnh giá. Cứ tựa như một cảm giác ấm áp đã sưởi ấm trái Tim lẫn tâm hồn cô bé. "Vâng, con cảm con người"9 năm sau"Anh hai....." cô khóc thút thít "em sợ đau lắm cơ...." "Mẹ nó, khốn khiếp....thằng khốn đó bỏ thuốc anh""Anh hai...." cô bé sợ hãi, nhắm chặt mắt lại"Đừng gọi anh..là anh hai nữa" Cứ như anh là kẻ biến thái í. "Anh là chồng em" Giọng nói nhẹ nhàng như ly rượu trầm áp của anh áp sát vành tai cô. Đôi tay hư hỏng ấy cứ đang mò mẫn tìm kiếm bầu ngực mềm mại của cô trong bóng tối.…
Tên truyện: Tài Môn Thiên TônGiữa tam giới lưu truyền một câu nói:"Kiếm tu tranh mệnh, đan tu tranh thọ, còn Tài Môn - mua cả thiên đạo."Trong thiên hạ tu tiên, có vô số đạo môn hiển hách, nhưng chỉ duy nhất một đạo khiến người người vừa khinh vừa sợ - Tài Môn. Không trọng linh căn, không trọng xuất thân, chỉ trọng một chữ: TÀI. Linh thạch có thể đổi mệnh, công pháp có thể mua, thiên kiếp cũng có thể "hối lộ".Mặc Ly - kẻ nổi danh khắp ba giới vì cái miệng không biết kiêng dè, nói mười câu thì chín câu dính tiền. Hắn tự xưng là:Chiêu Tài Sứ GiảPhát Tài Thiên Tôn dự bịNgười phát ngôn không chính thức của Thần TàiTính tình trẻ con, phách lối, thích trêu chọc, chuyên chọc tức người khác rồi cười đến vô tội. Đánh nhau có thể thua, nhưng khẩu nghiệp tuyệt đối không thua. Gặp bảo vật thì mắt sáng hơn sao trời, gặp mỹ nhân thì miệng lại càng không đứng đắn. Trong mắt hắn - tiền là sinh mạng, tài là tín ngưỡng, nghèo là tội lỗi.Nhưng không ai biết - Mặc Ly chỉ là nhân cách thứ hai.Thân thể này vốn thuộc về Mặc Huyền - một tu sĩ đứng trên đỉnh phong của hoàng triều tu tiên, thiên tư tuyệt đỉnh, tâm tính lạnh lẽo, sát phạt quyết đoán, ít lời đến đáng sợ. Trong một lần độ kiếp thất bại, tâm ma hóa hình, tách ra thành một tồn tại hoàn toàn trái ngược - chính là Mặc Ly.Một kẻ xem tiền là đạo.Một kẻ xem đạo là tất cả.Hai linh hồn cùng một thân xác…
Đây là nơi chúng tớ, U4 team sẽ nhận và trả request của các bạn độc giả!Tụi tới không giới hạn nhà nào cũng như ai nên các bạn cứ đặt thoải mái ạ, tụi tớ viết hết :))…