Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hắn thấy hắn nằm trên ghế dựa ở căn nhà gỗ lúc trước, hắn thấy Law bé xíu chưa quá đầu gối hắn qua đôi mắt khép hờ đang giả vờ ngủ của mình, thấy đứa nhóc ôm cái áo lông hồng to quá kích thước của nó đi khẽ khàng trên sàn, thấy khóe mắt vẫn còn trẻ thơ của nó cong lên trong trẻo khi nó nghĩ đã thành công đắp chăn cho hắn mà không làm hắn tỉnh.…
Có những ký ức như cơn gió đầu mùa, đến rất khẽ, đi rất xa.Họ từng bước qua nhau, từng cười cùng nhau, từng mơ những giấc mơ chưa kịp gọi thành tên. Nhưng có lẽ, ngay từ đầu, hai người đã là hai bàn tay khẽ lướt qua gió, gần đến vậy, mà chẳng bao giờ chạm vào.…
Em Vũ buồn, thầy Ngọc đưa em Vũ đi ăn chè, đi ngắm thành phố.Truyện của mình, mình bê từ ao3 qua. ୧(๑•̀ᗝ•́)૭Nhân vật có thật, địa điểm và tình huống không có thật. Hai địa điểm trong truyện là mình tự tưởng tượng. Tương tác và lời nói trong truyện là mình tự ảo chè trên live xong rồi viết ra.…
《NGƯNG EDIT. TRUYỆN ĐÃ CHUYỂN SANG @PHC_team.》Cố Chấp Sủng ÁiTác giả: Điềm Thố NgưThể loại: Hiện đại, quân nhân, sủng, nam tính chiếm hữu lớn, như tên Trạng thái: Hoàn convert. 74 chương = 66 chương chính văn + 8 chương phiên ngoại Lịch đăng: Không cố định "Anh muốn nhốt em vào một căn phòng không thấy ánh mặt trời, muốn đào bới từng bộ phận thuộc về người khác trong trái tim em, muốn dây dưa không rõ, muốn từng chút từng chút giữ lấy em, muốn nghe tiếng em khóc lóc, chứng kiến sự sợ hãi của em, nhìn thấy em chịu khuất phục."-- Nhật ký của Lục Chu.▪︎Begin: 27.5.2019▪︎…
Tên: Chủ giác chỉ đường đàm luyến ái.Tác giả: Chử Cá Điềm Tống.Văn án:Vai chính trong truyện Mỹ cường vốn là con cưng của trời, nhưng số phận họ lại đầy bi thảm. Bị sỉ nhục, phản bội, ngược đãi. Chính những đau khổ đó tôi luyện nên ý chí và tính cách họ, giúp họ trưởng thành và mạnh mẽ hơn từng ngày.Thế nhưng, về sau họ lại đánh mất bản chất lương thiện, sa ngã vào con đường hắc hóa không thể quay đầu.Hệ thống được giao nhiệm vụ là thay đổi kết cục hắc hóa của các vai chín. Họ có thể đóng các vai trò khác nhau, bao gồm nhưng không giới hạn ở【Bàn tay vàng của vai chính】【Người thầy chỉ dẫn cho cuộc đời vai chính】,【Người anh em tốt, công cụ hữu ích】..."Hệ thống vô cùng tự tin: Không thành vấn đề, cứ giao cho tôi.Vai chính cứ yên tâm mà bay nhảy, có chuyện gì cứ để tôi gánh...● chủ công!● Mỗi thế giới là 1 CP riêng, các thế giới độc lập với nhau.● tiểu kịch trường chỉ là đoạn nắng của một thế giới nhỏ nào đó.Tag: Tình yêu sâu đâm, Hệ thống, Xuyên thưTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thẩm Dịch ┃ vai phụ: ┃ Khác: Hệ thống công, vai chính thụ.nguồn: WikiP/s: tự dịch tự đọc đừng quá khắc khe. (chỉ edit thế giới thứ 7.)bản dịch này chưa được tác giả cho phép, độ chính xác(60-70%), vui lòng không mang đi đâu. cảm ơn.…
"Hoa anh đào đang bắt đầu nở và khẽ thả nhẹ lên mái tóc em để gợi lại những ngày tháng đẹp tựa như cánh hoa ấy. Anh tự hỏi liệu chúng ta còn có thể như xưa..." 4 chap đầu là đoạn chat của 2 người nhé.--------------------------cái này thật ra viết chơi chơi mà thấy dở quá định xoá nhưng mà lượt xem cao vl nên thôi =)))btw cảm ơn Minh Tuệ vì đã edit bìa cho tui ㅠㅠ💖…
Kazuha đưa tay chạm nhẹ vào một bông hoa nhỏ, rồi ngước nhìn Scaramouche, ánh mắt đầy chân thành và rạng rỡ: 'Em muốn gửi gắm đến anh trọn vẹn ý nghĩa này. Tình cảm của em dành cho anh luôn trong trẻo,thuần khiết, và em hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau nắm chặt tay nhau, bước vào một tương lai rạng ngời, không còn bất cứ lo lắng hay sợ hãi nào nữa.'Kazuha khẽ ngắt một bông Nemophila, cánh hoa xanh biếc run rẩy trong tay cậu. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên, cài nó lên mái tóc mềm mượt của anh, hành động đầy sự nâng niu và trìu mến.'Sinh nhật vui vẻ, Scaramouche.'Ánh mắt anh hiền dịu hơn bao giờ hết. Anh chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ và thoải mái đến mức này. Scaramouche đã quen với sự lạnh nhạt và ngờ vực mà thế giới dành cho mình. Thế nhưng,giữa biển người rộng lớn ấy, luôn có một ánh sáng dịu dàng luôn sưởi ấm và chữa lành cho trái tim anh tưởng chừng đã rỉ máu từ lâu rồi.---------------------Kết nó buồn thôi chứ đầu ngọt sâu cả răng.^^ Đây là OOC nên sẽ khác xa so với nguyên tác, cân nhắc trước khi đọc. Mình viết vui thôi nên văn có thể không hay, xin hãy để lại lời góp ý nhẹ nhàng.Và rất mong mọi người ủng hộ truyện của mình nha.Nếu thích hãy cho 1 vote để mình có động lực hơn.…
Lần đầu nhìn thấy hắn nàng đã tự nói với lòng người nam nhân đó phải là của nàng, nàng dùng cái quyền lực trưởng công chúa của mình chia cách hắn và vị hôn thê, bắt hắn trở thành phò mã của nàng.Đêm động phòng hoa chúc, hắn nằm trên người nàng thì thầm vào tai nàng: "Nàng nhất định sẽ hối hận." Trong cơn đau đớn và hạnh phúc nàng khẽ cười nói: "Thiếp sẽ không hối hận!" Rất nhiều năm sau đó khi nàng nằm trên giường bệnh hấp hối, hắn nhìn nàng hỏi: "Nàng hối hận rồi có phải không?" Dù không còn chút hơi sức nào nàng vẫn cố mỉm cười khẽ nói: "Không hối hận!"Lại thêm rất nhiều năm sau đó, hắn ngồi trước bia mộ nàng, khẽ thì thầm: "Ta hối hận rồi!"…
VĂN ÁN "Buông, ta muốn về nhà... Về nhà... Ngươi buông, thả ta ra ... " "Đau .... " "Ca ... chị dâu ... ô ô ... " "Đau quá ... " Trong căn phòng hôn ám và yên tĩnh, nàng co rúm lại thành một đoàn trong chăn, hai hàng lông mày khẽ nhăn lại, hai cánh tay loạn vung lên, trên trán dày đặc mồ hôi. Mồ hôi của nàng cứ lau đi lại chảy, lau lại chảy. Có người khẽ thở dài, vươn cánh tay ấm áp gắt gao ôm chặt nàng. "A, đau ... không, không cần ... " Nàng giãy dụa ngày càng kịch liệt . "Không cần, không cần ngươi. Ô ô ... không cần ngươi ..." Cánh tay ôm càng nhanh, đôi môi mạnh mẽ vững vàng in xuống. "Không ... Minh Liễu, dẫn ta đi, Mộc Trụ ca - " Cánh tay ấm áp buông ra. Nàng khóc hô, trong mộng nàng cái gì cũng không hiểu được, chỉ biết phải rời khỏi nơi này, rời xa hắn. Vì sao là ta, vì sao lại là ta?…
Tác giả : Thanh TrúcNhân vật chính: Huỳnh Thanh Mai x Hoàng Tuyết Trang Thể loại : Truyện ngắn, tâm linh , thuần Việt HEGiới thiệu nội dung: Thanh Mai, một cô gái sống lặng lẽ bên hiên nhà gỗ, là người duy nhất trong dòng họ còn giữ duyên với nghề bói. Sau một giấc mơ kỳ lạ gặp lại ông ngoại, cô tìm thấy một quyển sách bói cũ giấu dưới nền nhà, từ đó học bói, mở quán nhỏ xem duyên cho người đời.Một sáng nắng nghiêng, tiểu thư Tuyết Trang - con gái một gia đình quyền quý ghé vào xin xem quẻ. Nàng không xem vì tin, mà vì... thấy cô bói dễ thương quá.Từ đó, tiểu thư cứ tới mãi, lấy cớ này cớ nọ: khi thì đòi bốc thêm quẻ, khi lại hỏi sao tay mình lạnh, lúc thì bảo:-"Cô thử gieo xem, nếu tôi trúng tiếng sét ái tình với người ngồi trước mặt thì người ấy có yêu tôi không?"Cô bói bối rối đỏ mặt, nhưng lần nào cũng lặng thinh, chỉ có ngón tay khẽ run khi chạm vào đồng xu gieo quẻ.Thế nhưng, khi duyên vừa chớm như hoa mới trổ, những chuyện lạ bắt đầu xảy ra. Cả hai lần theo một sợi chỉ mỏng manh, lần ra một bí mật cũ đã bị vùi lấp: ông cố của Tuyết Trang từng chia lìa một mối duyên trái lễ giữa hai người phụ nữ, một người trong đó có liên hệ huyết thống xa với Thanh Mai. Tình duyên bị chặt đứt, oán khí còn vương.Không dữ dội, không rùng rợn - chỉ là những đêm dài có ánh trăng bàng bạc, tiếng quẻ gieo lách cách, và bóng người áo dài trắng thoảng qua hiên.Và cũng trong quá trình giải mở chuyện cũ, một mối tình mới nảy nở dịu dàng, tha thiết, và ngập tràn những lần trêu , ngượng , đỏ mặt , rồi mỉm cười ngơ ng…
bởi vì khi yêu,một tia nắng cũng thật ấm ápmột ánh sao cũng khiến bầu trời đêm trở nên huyền diệumột ánh mắt khẽ chạm cũng khiến trái tim rạo rực như lửa đốtbởi vì khi yêu, chỉ cần những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể khiến ta hạnh phúc lạ thường…
Hận một người, là muốn người đó không thể sống mà không có mình. Còn yêu một người, là muốn người đó chỉ có thể hạnh phúc bên cạnh mình.Cho dù thế nào, cũng chỉ muốn ích kỉ có được người mình yêu.Vậy giữa yêu thương và hận thù, khác nhau điểm nào chứ?Muốn được quên, nhưng lại không nỡ quên.Muốn được nhớ, thắt chặt vào trong tim, lại chỉ thêm đau lòng. Rốt cuộc, như thế nào mới là tốt đây?"Đến cuối cùng, em vẫn không thể nói được câu, em hận anh. Vậy liệu em.... có nên tha thứ cho anh không?"…
một ngày 3 bữa sáng - trưa - tốicẩu lương là phải ăn 3 bữa 1 ngàyNhắc lại tui viết MC nam nha bà conCó những sợi dây không nhìn thấy, nhưng lại xiết chặt hơn bất kỳ xiềng xích nào. Crewel gọi đó là dây cương, còn người kia chỉ biết khẽ cười, lạc bước trong ánh mắt anh.…