[BJYX] [Đoản Văn] Komorebi
Komorebi - Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa những chiếc lá tựa như chiếu rọi tình yêu của chúng ta.…
Komorebi - Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa những chiếc lá tựa như chiếu rọi tình yêu của chúng ta.…
Nhảy hố để cảm nhận câu chuyện tình yêu tựa trái đào tươi mát nào ~…
Ngày tháng sáu hoa bằng lăng nở rộ trên bầu trời như những ánh tím lấp lánh. Khuôn mặt anh quay về phía tôi, một cánh hoa trôi giữa biển trời, khó phân biệt đâu là hoa đâu là người. Tôi như đắm chìm trong mộng đẹp, quên cả cách thở, quên cả thời gian, và quên cả lời muốn nói...…
Dựa trên bài hát "Diễm Xưa" của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.Need Beta…
Nơi giao lưu của các shippers BTSRV.…
Tổng hợp mà, có gì viết lấy thôi 〜( ̄▽ ̄〜)…
"mỗi bài hát là một câu chuyện của Seulgi và Jimin..."…
Nội dung chính: Xuân Nghiên là một cậu học sinh từ tỉnh lên thành phố học, nơi đây cậu gặp được một con người đã thay đổi cuộc đời cậu là Hạo Hiên.Tạm thời truyện của tớ sẽ chưa có bìa, nếu được các cậu nhiệt tình ủng hộ tớ sẽ nhớ artist thiết kế bìa riêng. Cảm ơn mọi ngươi.…
Warning : teenfic, có bad words, chuyện yêu đương lằng nhằng của mấy đứa mới lớn giữa thợ săn badboi Châu Kha Vũ và Con mồi - tưởng em là hạt thóc nhưng hóa ra tôi đã đánh giá thấp em- Trương Gia Nguyên, carameo thì cả nhà tự biết chứ tôi cũng chỉ đủ kinh phí để mời từng đấy người quen fic nào cũng có =)))), trước mắt là thế, lưu ý truyện kể theo ngôi thứ nhất của hai nhân vật và bối cảnh ở Việt Nam.…
Màn đêm buông xuống…
_Nội dung: Đại tiểu thư nhà họ Hạ Bạch Uyển Nhi trốn chạy khỏi cuộc hôn sự do ông ngoại sắp đặt để đến ngôi trường mà bố mẹ cô theo học, tìm lại câu chuyện tình đẹp đẽ của họ thì vô tình gặp được định mệnh của đời mình. Liệu Bạch Uyển Nhi có tạo ra một câu chuyện tình giống bố mẹ cô hay không?..._Thể loại: ngôn tình, thanh xuân vườn trường*Tác giả còn hơi non tay, có gì mong mọi người thông cảm đừng trách mắng em nhỏ. Yêu tất cả mọi người_Nari Choi_…
Thể loại :Ngôn tình, xuyên không, 1x1, nữ phụ văn, chiến trường, linh hồn trọng sinh, ân oán tình cừu.Trích mở đầu:Diệp Huân đưa tay lên miệng ho khan không ngớt, ho như muốn phun cả nội tạng ra. Liễu thái y bên cạnh lo lắng đến đổ mồ hôi. Một tay không ngừng sắc thuốc, tay kia thì vỗ vỗ lưng nàng. Hiền quý phi nhìn nàng rồi lắc đầu, trước khi đi, nàng nói: "Ân oán các ngươi, ta không xen vào. Nhưng Huân nhi, ngươi phải biết chừng mực, kẻo lại rước hoạ vào thân." Trích kết thúc:Ngoài trời, mưa đang rơi từng giọt nặng trĩu. Diệp Huân quỳ dưới mưa cuối đầu cười, cười to đến mức ho khan không ngừng. Hoài vương nhìn nàng, y cũng không nỡ để nàng như vậy, nhưng hết cách rồi, hoànv huynh không cho phép, y cũng không thể làm gì được.Bắc vương bước đến mặt nàng, khẽ nâng cằm nàng lên. Diệp Huân ngừng cười, hoang mang nhìn vào y như con thú nhỏ đang bị đe doạ. Y cười lạnh nói: "Công chúa, ngươi còn biết thân phận mình sao? Dám chạy trốn khỏi bổn vương? Gan ngươi to lắm!"Diệp Huân nhìn y một lúc lâu, một dòng máu tươi tiên diễm chảy trên người nàng, Bắc vương hoảng sợ, ôm chắt lấy nàng gầm lên: "Thái y, thái y!"Liễu thái y chạy nhanh tới, cầm tay lên bắt mạch cho nàng, một lúc sau mới thở dài: "Công chúa, người đã...chết.."…
Recreate lại cái series cũ của tớ. Vẫn là những mẩu chuyện ngăn ngắn về những cặp đôi ở vùng Athanor.…
Ở đây có những lá thư mang những câu chuyện, ngắn thôi nhưng có lẽ đâu đó trong đây bạn có thể sẽ nhìn thấy hình ảnh của chính mình trước kia hay cũng có thể là ngay hiện tại, những điều bạn từng trải qua và những cảm xúc có thể gọi là "Không tên".…
Thanh xuân là thứ khiến ta mong nhớ cũng là nơi mang đến nhiều tiếc nuối, nếu bạn dám sống và theo đuổi thì chúc mừng, bạn đã có một thanh xuân tuyệt vời. Tôi cũng thế, tôi cũng có những câu chuyện của riêng mình mang hơi thở của thanh xuân mà mãi đến sau này, tôi muốn tìm lại cũng chẳng thể được.…
"Ông xã, đêm nay dạ dày em có chút không thoải mái, xin nghỉ ngơi!""Ông xã, đêm nay hình như em có chút sinh bệnh, xin nghỉ ngơi!""Ông xã, đêm nay em phải tới chơi với bạn bè, xin nghỉ ngơi!"Trước khi kết hôn Cố Khuynh Thành, luôn muốn tới gần Đường Thời như thế nào.Sau khi kết hôn Cố Khuynh Thành, lại nghĩ làm như thế nào để Đường Thời buông tha cô một đêm.Nhưng mà sự thật chứng minh, mặc kệ cô tìm ra bao nhiêu cớ, anh lại có thể dễ như hóa giải như trở bàn tay."Ông xã, bây giờ em đang ở Maldives, đêm nay anh trông nhà cho tốt nhé!" Nếu tránh không khỏi, cô chạy ~Cho nên muốn tự chủ trương cho chính mình nghỉ?Đường Thời trầm tư một chút, phân phó hai câu với trợ lý.Đêm đó nửa đêm mười hai giờ, cửa khách sạn bị người gõ vang, cách qua cánh cửa Cố Khuynh Thành nghe thấy giọng nói trầm bổng của Đường Thời: "Bà xã, mở cửa."…