Gặp lại lần nữa
Điều tôi luyến tiếc nhất, là không thể nói ra.…
Điều tôi luyến tiếc nhất, là không thể nói ra.…
Cuộc đời là một bản nhạc, vừa du dương, hạnh phúc vừa bi thảm, đau thương.______________________________Tác giả: Ley G (Lazy)Thể loại: Boylove, cường x cường, hành động.LƯU Ý: Truyện có tình tiết không thật. Mọi nhân vật trong truyện đều là giả. Đọc rõ trước khi nêu cảm nhận để tránh gây hiểu lầm không đáng có! Truyện chỉ có tại Wattpad.…
| Khi mà Taehyung - một gã trai tồi chính hiệu nhìn trúng một bé mèo ngây thơ mới lớn và chưa trải sự đời. || Khi mà Yoongi - một cậu trai trẻ từ quê lên bị gã tồi nhìn trúng và cũng nhìn trúng gã. |Trong truyện có kể về một căn bệnh KHÔNG CÓ THẬT và CHỈ LÀ TƯỞNG TƯỢNG của tôi.Truyện thuộc về Lay, KHÔNG MANG ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!…
Đồng nhân Blue Lock | Fanfiction NessIsaWarning : OOC, không bám sát cốt truyện, không nhân vật ngoài lề và có thì không phải là nhân vật gốc.Bút danh : Vũ Đường | Tình Trạng : HoànNếu ta chia tay, sau bảy ngày, ta có quên nhau chưa?…
" Thư ngốc, ăn thêm bát cơm đi, ngươi sắp không bế nổi bé mập rồi "" Ý của ngươi là ta cái loại thư sinh tay trói gà không chặt thân gầy như que củi cơm ăn không tới ba bát đi đường hai bước phải nghỉ lấy hơi hết một canh giờ tới con kiến cũng dẫm không chết còn chẳng bằng tiểu màn thầu ăn vào còn có thể tăng thêm hai cân? hả?" Một lớn một nhỏ bên cạnh vừa nghe y dứt lời đã tròn mắt hung hăng hít vào một ngụm khí. Trần Lập dưới cái nhìn hung tợn của Nhạc Tử Minh mà co rút khóe miệng, thư ngốc này nói nhiều như vậy không bị đứt hơi rồi lăn quay ra đấy đó chứ? Tiểu màn thầu lặng lẽ đem cánh tay của mình so với phụ thân bé, bĩu bĩu môi đem thức ăn trong bát của mình gắp hết qua cho phụ thân. Bé bị hiện thực đả kích tới nổi quên mất Trần Lập vừa gọi bé là bé mập. Nhạc Tử Minh trừng Trần Lập đủ rồi mới quay qua nhéo cái mông mập của tiểu màn thầu. Nhóc con khuỷu tay hướng ra ngoài!…
Đôi lúc cái nắm tay còn quan trọng hơn cả…