[AII Kim Ngưu] Này, để tụi anh yêu em được không em gái?
Chào m.n lần đầu mình viết truyện nên không có nhiều bí quyết mong m.n xem và đóng góp ý kiến cho mình nha. Cảm ơn m.n…
Chào m.n lần đầu mình viết truyện nên không có nhiều bí quyết mong m.n xem và đóng góp ý kiến cho mình nha. Cảm ơn m.n…
chuyện tình đáng yêu về bé Jimin và anh hàng xóm cục súc Jungkook (.・ω・.)…
"Dù ở vũ trụ nào đi chăng nữa, Phúc Nguyên cũng chỉ cần đứng yên tại chỗ để đợi thôi, Lâm Anh sẽ xuyên qua mọi vũ trụ, chạy đến tìm nó, làm bạn, làm người chăm sóc nó."- from milktea; 2026Ⓒ ảnh bìa truyện: 罐装桃子- (weibo)📌 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ📌 Tất cả đều là sự tưởng tượng của tác giả, không có ý phiếm chỉ hay công kích, xúc phạm bất cứ ai, vui lòng không gán lên người thật…
"Hắn thích cái nụ cười của Phúc Nguyên lắm, dễ mến, dễ yêu, hắn tự nhủ thầm rằng nhất định phải bảo vệ em, khiến em không bao giờ mất đi nụ cười này."- from milktea; 2026Ⓒ ảnh bìa truyện: 罐装桃子- (weibo)📌 VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ📌 Tất cả đều là sự tưởng tượng của tác giả, không có ý phiếm chỉ hay công kích, xúc phạm bất cứ ai, vui lòng không gán lên người thật…
Đến đây anh sẽ làm em sung sướng đến điên lên…
Bạn cùng phòng là nam thì sẽ ra sao nhỉ ? Liệu có "phản ứng hoá học" giữa 2 người không? Theo dõi fic cùng tui nha <3 loveeeee…
Kookie thích trà sữa lắm luônnn Taetae ghét trà sữa lắm lắm lắm luônnn…
chàng jeon mắc bệnh trầm cảm và nữ thần kim tâm lí học.…
Truyện này thú vị lắm á nghen…
Vì đâu mà bước đến?Vì yêuVì đâu mà yêu?Vì yêu…
Đây là truyện viết theo suy nghĩ của Han nên mong mọi người đọc và góp ý kiến cho Han.😆😆😆…
thế giới nội tâm bên trong tôi, nó vặn vẹo đến mức tôi không thể nhìn ra chính mìnhđây là tự truyện về tôi, và tình yêu của tôi dành cho gã…
[ nhiều lúc em tự hỏi.. tại sao em lại có thể rung động hai người đàn ông liền một lúc? lại còn trớ trêu hơn họ lại là bố con của nhau.. ]…
"Anh sai rồi, tha thứ cho anh nhé? " - Giọng Taehyung khàn đặc,nghe như sắp khóc…
Trả test…
bỗng một ngày không đẹp trời KTH mở cửa nhà ra và ......…
Mãi đến sau này, rất rất lâu sau này, tôi mới biết anh chọn làm bác sĩ không phải vì đam mê cứu người hay nối nghiệp gia đình gì gì đó. Mà là vì... một câu nói vu vơ tôi từng bày đặt nói chơi hồi còn bé xíu:"Nếu sau này anh làm bác sĩ khám bệnh cho em thì tốt biết mấy... Như vậy em sẽ không còn sợ tới bệnh viện nữa."Anh lúc đó đang cầm cây kem, khựng lại giữa đường, nhìn tôi như thể tôi vừa nói điều gì đó rất quan trọng, rồi bật cười, nghiêng đầu hỏi:"Ủa? Sao nếu là anh thì em lại không sợ?"Tôi lè lưỡi, hồn nhiên trả lời như thể điều đó là điều hiển nhiên:"Tại vì anh khác người ta mà. Anh là người tốt nhất-tốt nhất trên đời luôn á! Có anh ở đó, em chẳng sợ gì hết. Kể cả cái kim tiêm to hơn cây chổi kia nữa!"Vậy là từ hôm đó, trong khi tôi đã đưa phần kí ức này đi vào dĩ vãng, thì anh lại âm thầm nuôi một giấc mơ trắng toát mùi cồn và ống nghe, chỉ để một ngày nào đó... trở thành "bác sĩ riêng" cho một đứa nhóc từng sợ bệnh viện hơn sợ ma...…