Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vì tai nạn bất ngờ nên cô xuyên qua làm đích nữ của Hoàng phủ, nhưng đời không như mơ, bị cha đẻ ghét bỏ, ruồng bỏ, bị cả gia tộc coi như phế vât, đến con chó trong phủ còn ko coi trọng cô,... hãy theo dõi coi cô bộc phá như thế nào nhé...…
1 chap là 1 câu chuyện ngắn, do chính mình sáng tác viết ra và không theo khuôn mẫu trong truyện của Hiro-sensei. Mong các cậu bình luận thẳng cho tớ biết nhé…
Trong một thành phố châu Âu cũ kỹ, nơi sương mù phủ lên những con phố lát đá và thời gian trôi chậm như một lời thú nhận bị trì hoãn, tôi tình cờ bước vào đời một người tự xưng là nhà suy luận tranh.Biles Tisady không phải thám tử, cũng không nhận mình là thiên tài. Anh chỉ quan sát những bức tranh-và từ những nét cọ tưởng như vô tri ấy, anh đọc ra thói quen, dối trá, và những điều con người cố tình che giấu.Công việc của tôi, với tư cách là trợ lí bất đắc dĩ, không phải tìm kiếm hung thủ, mà là chứng kiến cách sự thật dần hiện ra qua màu sắc, ánh sáng và bố cục. Và tôi sớm hiểu rằng: có những bức tranh không nên bị treo lên-cũng như có những sự thật, một khi đã nhìn thấy, sẽ không thể làm ngơ.…
"Trân quý của tôi, em sẽ là thứ như tên tôi gọi em.Trân trọng và quý mến vô cùng 3"Anyeong với trình viết fic dở tệ nhưng vẫn muốn viết nên mong mn đọc góp ý cho tui nhéㅠㅡㅠĐây là JaeYong Fiction…
phần 2~ -đây chỉ idea thui nên lúc nào em rảnh thì viết thôi,tất cả idea em đăng đều là HE nên nếu ai ko xin phép em mà lấy tự do thì em sẽ tố cáo ng đó,đôi khi em sẽ quên ghi HE trong thể loại.Nếu mọi ng thấy idea hay thì nhớ credit ạ và em chỉ đăng ở Wattpad thôi,DUY NHẤT Ở WATTPAD…
BÙA CHỐNG CHÍNH QUYỀNFIC ĐƯỢC UP SONG SONG Ở ĐÂY VÀ APP M. NGHIÊM CẤM MỌI HÀNH VI ĐẠO VĂN. BẢN NHÁP ĐƯỢC TUI VIẾT TAY TOÀN BỘ , VÌ ĐÃ VIẾT NHÁP XONG NÊN TUI QUYẾT ĐỊNH UP…
Một người con gái mang vẻ đẹp thanh khiết và thuần túy, nhìn có vẻ tựa như yếu đuối, gió thổi là bay . Nhưng tâm hồn con người không bao giờ đơn giản như nó vốn nên thế.…