Fanart Anime
Chỉ là máy ta chứa nhiều ảnh quá rồi nên xả ra thôi :))…
Thư danh: luân hồi đại đường
Tác giả: lệ tìnhVăn ánLà đại đường song long đồng nghiệpLinh. cp; tiên yêu. Tuần trí. Cái khác đợi định, này lưỡng đối nhất định bất sáchNhất. Tác giả sẽ không binh pháp quỷ kế, cho nên đa là lược lược mang quáNhị. Có huyền huyễn tình tiếtTam. Sư phi huyên hội nhân tính hóa, không hề không muốn vô cầuTứ. Tự mang cột thu lôiNgũ. Biệt cho rằng là võ hiệp tiểu thuyếtLục. Nhân vật hội biến dạngThất. Đã ngoài đều tiếp thu thỉnh trụ hạ diNội dung nhãn:Tìm tòi then chốt tự: diễn viên: sư phi huyên ┃ phối hợp diễn: đại đường lý nhân, đi qua tới nhân ┃ cái khác: gl, chuyên nhất, huyền huyễn…
Cậu là cả thanh xuân của tôi !
Câu truyện xoay quanh cô nàng cấp ba tự ti , nhút nhát , ít nói luôn tìm kiếm hình bóng của người con trai mà mình đã đem lòng yêu thương mà mãi mãi vẫn không thể nào chạm tới được . Liệu định mệnh có cho cô gái ấy lấy được trái tim của người mình thương thay không ?Mọi người hãy đọc và cho mình ý kiến nhé ! Đây là truyện mình viết mong mọi người sẽ thích .…
Chồng AK! Em Hối Hận Rồi - Phùng Đinh Hương
*Rầm * -"Không " tiếng thét của hắn trở nên đau đớn hơn bao giờ hết khi nhìn cảnh tượng trước mắt . Cô nằm trên vũng máu hết sức chói mắt ...hắn vồn vã chạy đến ôm cô vào lòng hét lên .-"Nhã Kỳ ! Nhã Kỳ!!! anh sai rồi ,anh sai thật rồi .em tỉnh lại đi ...tỉnh lại đi em " hắn gào trong tuyệt vọng nỗi đau cùng nước mắt cứ thế lăn trên khóe mi hắn ,ngón tay vô thức chạm lên khuôn mặt nhợt nhạt dính đầy máu của cô và nói-"em đừng như vậy được không ..tỉnh dậy nói chuyện với anh này!!... anh chưa kịp nói yêu em cơ mà ! Kỳ nhi ! Đừng bỏ mặc anh " một bàn tay nhỏ bé rớm đày máu tươi chạm nhẹ vào mặt hắn thều thào trong hơi tàn -" anh ...anh đừng khóc nữa !!em đau lắm anh biết không ...ở đây này " cô chỉ tay vào tim mình những giọt nước mắt cũng tuôn trào ,khoảnh khắc ấy đớn đau vô cùng ...cô thốt lên tiếng nói-" Chồng ak! Em hối hận rồi" ------------------------------------------------------------…
Từng Yêu Hơn Sinh Mệnh
Có những người đến với đời ta như một cơn gió. Nhẹ nhàng. Lướt qua. Nhưng để lại cả một mùa thương nhớ.Mai Hạ Vũ Lâm - cô gái lớn lên giữa thị trấn biển nhỏ, nơi mỗi con sóng đều biết tên cô vì tiếng cười rộn rã hàng ngày. Cô sống như ánh mặt trời, như gió trời - phóng khoáng, nhiệt thành, thẳng thắn đến ngốc nghếch. Ai cũng nói cô rực rỡ quá, đến mức người khác phải chói mắt. Nhưng chẳng ai biết, cô cũng từng cô đơn, cũng từng lặng lẽ khóc khi không ai thấy.Rồi một đêm định mệnh, hội chợ ồn ào và ánh đèn lập lòe, cô gặp Vũ Lê Hải Phong. Một chàng trai chỉ hơn cô một tuổi, nhưng ánh mắt lại già cỗi hơn cả thế giới. Anh không khóc, không nói, không xin giúp đỡ - dù đang bị chính người thân đánh đập giữa chốn đông người. Cô không biết anh là ai. Nhưng vẫn lao vào. Cãi tay đôi với chủ quán. Bảo vệ một người xa lạ như thể đã quen từ kiếp trước.Kể từ hôm đó, thế giới của Hải Phong không còn chỉ là màu xám.Anh là gió - vô định, hoang dại, từng nghĩ không ai có thể chạm vào mình. Nhưng Vũ Lâm là ánh sáng. Và ánh sáng... làm ấm cả cơn gió lạnh.Họ yêu nhau theo một cách vừa điên rồ vừa dịu dàng. Không hoàn hảo, nhưng chân thật. Không nhiều lời hoa mỹ, nhưng lại khắc sâu từng hành động. Cô dạy anh cách tin, cách cười, cách sống lại. Anh dạy cô cách lặng im, cách thấu hiểu nỗi đau không có hình hài.Nhưng ánh sáng - rực rỡ nhất, lại là thứ dễ tắt nhất.Và khi mất đi rồi, người ta mới biết... có những người chỉ xuất hiện để cứu rỗi một linh hồn.Rồi rời đi. Nhẹ như chính cách họ đến.…














