Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
⭐Thể loại : Đam mỹ, cưới trước yêu sau, oan gia, thanh mai trúc mã, hào môn thế gia.⭐Nhân vật chính : Soobin x Beomgyu⭐Văn án :Sau khi kết thúc 8 năm thực tập, Choi Soobin tưởng đã có thể được chọn kế nhiệm - thì gia tộc đưa ra điều kiện cuối cùng: "Nếu con muốn kế thừa vị trí chủ tịch tương lai, con phải hoàn thành hôn ước với Beomgyu trước tuổi 30."Soobin tưởng chuyện đó đã bị hủy từ lâu - ai ngờ hai gia đình vẫn giữ thỏa thuận suốt mấy chục năm. Còn Beomgyu thì hoàn toàn không biết... rằng Soobin chưa bao giờ phản đối hôn ước ấy.Đã từng là thanh mai trúc mã, nhưng giờ đây lại xem nhau như kẻ thù. Liệu cuộc hôn nhân của họ sẽ có kết cục viên mãn?…
Phỏng theo thế giới quan của phim hoạt hình Coco (2017)Lưu ý: fanfic là fiction, xin được nhận sai nếu viết điều băng hoại đạo đức, vi phạm pháp luật, nhưng xin không nhận trách nhiệm nếu làm người đọc bối rối hoặc buồn. Phố Ánh Trăng có một cánh cổng được dệt nên bằng nỗi nhớ.Lee Taeyong đi vội quá, không biết ai là người đang nhớ mình.…
Tương lai, quá khứ, bạn bè chia li bao năm trời giờ lại hội tụ giữa vòm trời mây trắng.Hé lộ quá khứ đang ngủ yên của tất cả, xạ thủ, hành tinh, và một huyền thoại đã chìm vào quên lãng. Kẻ thù mới, đồng minh mới, bí mật mới... Chúng ta sẽ lại một lần nữa sánh vai nhau, vượt qua tất cả. Dưới bầu trời xanh biếc đẹp đẽ tựa những ngày thơ ngây ấy...........Note: OOC nhân vật cực-kì-mạnh, có hint tạo nham theo khuynh hướng chia cặp sẵn. Ý tưởng được tạo ra từ ý nghĩ phổ thông của đa số người: Nếu nhóm Hoả Hoả gặp nhóm Jim Lee thì sao nhỉ? Đại khái là thế đấy.Hiện đang trong tình trạng drop.…
Tác giả: Nhĩ NhãĐã bao giờ bạn nghĩ đến một phủ Khai Phong của thời hiện đại? Với "Ngự Miêu" Triển Chiêu - tiến sĩ tâm lý học, "Cẩm Mao Thử" Bạch Ngọc Đường - đội trưởng đội hình sự hay Công Tôn "sư gia" - bác sĩ pháp y? Ba tinh anh chói lóa như vầng sao Văn sao Vũ sáng nhất trên bầu trời đã họp lại dưới vòm của S.C.I - tiểu đội chuyên điều tra các vụ án có tình tiết 'đặc biệt'.Ngay trong ngày đầu tiên thành lập, S.C.I đã tiếp nhận hồ sơ một vụ tai nạn giao thông liên hoàn có tình tiết vô cùng quỷ dị: những con số kỳ lạ xuất hiện trên thi thể các nạn nhân ở một vị trí "duy nhất". Kẻ gây án trước khi bị thủ tiêu chỉ để lại một lời khai mơ hồ về một tổ chức được dẫn dắt bởi "Thần". Những đầu mối xuất hiện khiến mọi thứ càng thêm rối rắm. Hung thủ thật sự liệu có phải một thần tử trung thành được lựa chọn "thay trời hành đạo", hay một kẻ đem lòng thù hận muốn bẻ đi đôi cánh thánh khiết của "Thiên Sứ"?Và liệu rằng, tội ác có chấm dứt bằng sự đền tội, hay tất cả chỉ mới là khởi đầu?Một cuốn đam rất đáng để đọc, mong mọi người ủng hộ!…
Tên: Fate&Destiny Tác giả: KazeKoori_YukishirouSố chương: 17 Tình trạng: HoànLink: https://sherrymiinah.wordpress.com/harry-potter-fanfic-2/fate-destiny/Đã xin phép và được sự đồng ý của tác giả khi viết lại trên wattP/s: Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!-Tôi có thể trao cho em viên đá mà em ao ước nhưng không thể dâng tặng em văn tự bán thân của tôi. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao nhưng dù em là Hermione hay Wincy thì thứ duy nhất tôi có thể tặng em lúc này chỉ là cái đó mà thôi......"...Tuyết rơi... ngợp trời... dát trắng khoảng rừng âm u và những con đường dẫn về lâu đài. Nghe đâu đó tiếng dương cầm hoà tấu vớI bản phong âm của đất trời. Bóng một cô gái vẫn quỳ gốI bên gốc tùng cổ thụ-nơi đặt một cây piano cổ bạc màu phủ đầy tuyết, tay nắm chặt quả cầu pha lê nhỏ vết màu khô còn chưa phai. Bản sonata ánh trăng du dương trong bóng nắng mờ xào xạc khe khẽ qua vòm cây nặng trĩu tuyết*Hermione... I love you... forever.*...-Em cũng rất yêu anh, Draco... mãi mãi...Vẫn như ngày nào oà khóc bên bờ hồ, chỉ có tiếng núi rừng hoang vu vọng lại từ vách đá đáp trả nó...Hoàng hôn... ánh chiều tà đỏ thẫm nhuộm cả không gian vị máu tanh nồng như sắc trờI xa còn rực lửa tàn...Anh đào nở hoa thấm màu li biệt trên nền tuyết trắng mênh mông...Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi. Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt......* * *"I love you"...Không cần đến 3 giây để nói 3 từ đó, không cần đến 3 phút để giải thích 3 từ đó, không cần đến 3 giờ để hiểu 3 từ đó, không cần đến 3 ngày để cảm nhận ý nghĩa của nó... nhưng để chứng minh c…
Tác giả: Cửu Thạch LộTốc độ truyện: Hoàn Thành (735 C + PN)Tốc độ Edit: cũng được kha kháVăn Án (Tác giả):Đỗ gia có một người nữ nhi đã xuất giá. Nhận được lệnh của Hoàng Thượng xuất trận, lúc trở về, phu quân nàng đã tử trận và trở về được bọc trong tấm da ngựa. Nước mắt nàng rơi, sự hi sinh đổi lấy một cổng vòm phong trinh tiết, bức tượng Thanh Đăng Cổ Phật và một đứa con nuôi. Đây là vinh quang của cuộc đời nàng, nhưng cũng là xiềng xích của cuộc đời nàng. Khi về già, nàng nhận ra rằng cái chết của hắn là một âm mưu, nhưng nàng không có gì để trả thù được.Nàng nhìn thấy trong sân đầy hoa, giống như ngày hắn nâng khăn trùm đầu, và nàng nghe thấy tiếng cười sảng khoái, giống như những năm hắn ở bên cạnh mình. Nàng biết mình không sống được bao lâu, nàng đứng dưới cổng cô đơn, ôm cột đá lạnh lẽo. Nàng không muốn danh tiếng trinh tiết, nàng chỉ muốn hắn cùng nàng đến già. Nàng không muốn nuôi con của người khác, nàng muốn con của chính mình. Nếu có thể quay về quá khứ, nàng tuyệt đối sẽ không để phu quân chết oan, tuyệt đối sẽ không để kẻ thù của mình mồ yên mã đẹpVăn Án (FENG LIU):Mục Liên Tiêu và Đỗ Vân Lạc có hôn ước định sẵn, do sự sắp đặt trong việc tranh đoạt quyền vị trong Mục gia. Vì tính tình cố chấp, Đỗ Vân Lạc không những khiến chết sớm, gia đình 2 bên ghẻ lạnh, sống trong cô độc đến cuối đời.Trọng sinh lần nữa, nàng cố gắng yêu người mình yêu, thủ người cần thủ.Một giấc mộng phù sinhCả cuộc đời hối tiếcTrọng sinh thêm lần nữaTác hợp đôi uyên ươ…
Vào trang của mình để đọc phiên bản hoàn thiện hơn:https://www.wattpad.com/story/396243416?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=ha_summerrainBản này mình vẫn giữ để làm kỷ niệm, còn nhiều sai sót, vẫn ưu tiên mọi người sang đọc bản mới nhé!…
Họ gọi anh là Mặt Trời của Aurelis.Họ nói anh tàn nhẫn, lạnh lùng và không có trái tim. Họ cũng nói người duy nhất anh căm hận chính là Công tước Sea Tawinan Whitehaven. Nhưng không ai biết rằng dưới những mái vòm dát vàng của vương quốc ấy, điều Đại Chấp Chính muốn bảo vệ nhất... lại chính là người mà cả thiên hạ tin rằng anh hận nhất.Khi những bí mật của cuộc chiến năm xưa dần bị lật mở, những kẻ sống trong bóng tối cũng bắt đầu hành động.. Có những hiểu lầm kéo dài nhiều năm. Có những lời chưa từng kịp nói.Và có một mùa xuân vẫn luôn chờ đợi hai người quay trở về..!…
Sài Gòn tháng Chín đổ mưa. Chiếc thẻ sinh viên rơi xuống nền gạch ướt. Và hai con người vốn chỉ nên lướt qua nhau, đã bắt đầu câu chuyện của mình từ đó.LƯU Ý: Đây là sản phẩm do Al viết theo prompt cá nhân, không hoàn toàn là sản phẩm con người viết 100%.Mọi nhân vật và tình huống đều là hư cấu.…
Liệu các bạn có từng thắc mắc rằng đất nước Việt Nam với hơn 4000 năm lịch sử, đâu đó lưu truyền những câu chuyện về các sinh vật dị thường hay yêu ma quỷ quái, tuy là vật nhưng trí lực vượt trội hơn thường chưa ?Bìa được thiết kế bởi @oakdara…
Quang Anh "Duy ơi, Em như một bông hoa hướng dương, luôn là nguồn ánh sáng trong cuộc sống của anh, khiến mọi thứ xung quanh trở nên tươi sáng hơn."Đức Duy "Quang Anh, tình yêu em dành cho anh nhẹ nhàng và thanh thoát như hoa mimosa, khiến anh cảm thấy bình yên và hạnh phúc." __________________________________________Thế Anh "Thanh Bảo, Em là cẩm tú cầu của anh, những cánh hoa nhẹ nhàng nhưng chứa đựng biết bao nhiêu tình cảm, mỗi khi nhìn em, anh cảm thấy cả thế giới như bình yên hơn." Thanh Bảo "Thế Anh, Tình yêu của em dành cho anh như những cánh hoa lavender, dịu dàng, bình yên và luôn mang lại cảm giác an lành mỗi khi anh ở bên."…
ờ thì như bao anh main khác, anh main nhà tôi có một cuộc sống vô cùng bất hạnh và một ngày Trái Đất lâm nguy chỉ vì một vị thần muốn có một thú vui cho bản thân, hỗn loạn ở khắp nơi nhưng cái gì kia. Một con người vô cùng bình tĩnh đang ung dung đi bộ dưới biển lũ quái vật, nơi nào hắn bước đến thì nơi đó lại tràn ngập xác chết của đám quái gần đó.…
Sonya - cô gái sống trong màn sương tĩnh lặng của một thế giới không sắc màu, và Lookmhee - nàng nhân viên pha chế dịu dàng với đôi tay ấp ủ hương vị của giấc mơ. Họ gặp nhau giữa muôn vàn ngã rẽ, chậm rãi, mong manh như một cơn gió thoảng... nhưng đủ để trái tim bắt đầu thì thầm những điều chỉ định mệnh mới hiểu.…
"ngày ấy ta trẻ dại biết bao nhiêunhững ngày thật toả sángnếu nghoảnh nhìn lại thì còn rực rỡ hơn nữahơn bất kỳ ainhưng cũng chỉ đến vậy thôiđã đến lúc buông tay nhau rồi"to my first…
Truyện được viết để thỏa mãn cơn vã của mình, vì đây là lần đầu viết nên xin nhận mọi lời nhận xét và góp ý ❤lưu ý : OOC, 1 số tranh bìa thuộc về mình nên mang đi vui lòng ghi Cre.…
Au: 2y.Credit: 2y. Des: 2y.· Warning :- Tác phẩm hoàn toàn là sự tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thật.Vui lòng không mang đi hay reup dưới mọi hình thức.Mã Gia Kỳ cùng Đinh Trình Hâm lần đầu quen biết, khi gã 28 còn em 25 tuổi. Đó là ngày mưa tầm tã, là cơn mưa đầu tiên trong ngày Đông Chí. Em đứng đó, dưới vòm cây bạch dương cùng với hàng liễu rủ, ngắm nhìn từng hạt mưa rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Còn gã, từ vị trí nhân viên của quán cafe nơi em trú, ngắm nhìn chàng trai ấy. Mã Gia Kỳ cùng với Đinh Trình Hâm chính thức qua lại, khi em 29 còn gã đã 32 rồi. Em còn hỏi gã tại sao lại không kết hôn sớm, đến tuổi này rồi vẫn chưa yên bề gia thất, Mã Gia Kỳ cũng chỉ cưng chiều nhìn em rồi ôn hòa mà nói vì gã chờ tới ngày em xuất hiện. Mã Gia Kỳ cùng với Đinh Trình Hâm kết hôn rồi, khi em 30 còn gã đã 33 tuổi. Ánh nến vàng lung linh, ly rượu vang đỏ sẫm, cùng tiếng nhạc du dương của ngày trọng đại, em cùng gã chính thức trở thành bạn đời hợp pháp, dưới ánh nhìn của những người thân thuộc. Mã Gia Kỳ và Đinh Trình Hâm kể từ ngày hôm đó chẳng còn cái "cùng nhau" nào nữa, bởi em đi rồi, em bay về cùng Thượng Đế rồi, bỏ lại gã ở đó cùng biết bao nỗi vấn vương nơi căn nhà trống.…
Tôi vừa ghét vừa thương mùa hè. Thương vì mùa hè ở những năm tháng rực rỡ của tuổi trẻ ấy đều có dấu chân khờ dại nó cùng tôi nắm tay nhau bước đi trên con đường bụi đỏ nắng chang chang, tiếng ve kêu muốn vỡ cả vòm cây. Ghét vì mùa hè những năm tháng sau vẫn y nguyên. Nắng vẫn gắt, ve vẫn kêu, lá chuối ngoài vườn vẫn xoăn lại nhưng không còn hai đứa trẻ ở những năm tháng đó nữa.Mỗi lần hè về, ký ức lại lặng lẽ kéo về theo, ngồi đầy trong tim, khiến tôi không thôi nhung nhớ về nó.…