thonphe29q21
…
Buồn quài rồi quen…
OTP nhà tui đó hihi…
(truyện hoàn toàn không có thật chỉ là sự tưởng tượng của tui vì quá mê BounPrem mà thôi)-Cậu là một người lạnh lùng không tiếp súc với ai nhưng vì anh mà thay đổi bản thân Nếu muốn biết diễn biến câu chuyện thì vào xem nhá ❤️…
Author: CúnCouple: Boun x PremNote: mỗi mẩu truyện sẽ cực ngắn, chủ yếu là trí tưởng tượng của tác giả thôi…
Tôi theo đuổi anh, anh thích tôi, trời không thích chúng ta..…
Như cơn mưa rào, thanh xuân ghé qua mang vết son cuộc đời, rồi thanh xuân lại mãi ra đi, chỉ để cho ta nuối tiếc...Thanh xuân không chờ đợi ai, và trong trái tim mỗi người thanh xuân giống một cuốn phim ngắn đầy khung bậc cảm xúc.…
Lý Huyền Hạ Dy - rực rỡ như ánh nắng, sống động như gió - lại vô tình trở thành "ngoại lệ" duy nhất trong thế giới của Lê Bảo Xuân.Xuân không nói nhiều, không biểu lộ nhiều, nhưng lại đem cả thanh xuân của mình đặt vào một người... vốn chưa thật sự thuộc về mình. Tưởng như chỉ là yêu đơn phương rồi lại thôi, nhưng thanh xuân của họ lại bị xé rách bởi thứ gọi là "Tình cảm"Có người từng cố giữ.Có người từng buông.Và có người... đã từng biến mất khỏi đời nhau như chưa từng tồn tại.Đến khi gặp lại ở cái tuổi ngoài 30 , tất cả những điều tưởng đã quên lại quay về - rõ ràng và đau hơn bao giờ hết.Lần này, họ sẽ chọn lại, hay lại tiếp tục lạc nhau thêm một lần nữa?…
Xoay quanh về 1 cô bạn học về 4 năm cấp 2 cô đơn với tình cảm đơn phương của mình.OE…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
Một ngôi sao sân khấu tỏa sáng giữa ánh đèn.Một vệ sĩ lạnh lùng, che giấu quá khứ nhuốm máu.Hai thế giới vốn chẳng bao giờ giao nhau... cho đến khi viên đạn đầu tiên vang lên.Khaotung - kiêu ngạo, bướng bỉnh, chưa từng biết sợ là gì.First - nguyên tắc thép, khép chặt trái tim, không để ai bước vào lần thứ hai.Họ đối đầu, đấu khẩu như kẻ thù... nhưng khi hiểm nguy ập đến, lại không thể ngăn mình liều mạng vì nhau.Giữa những chuyến lưu diễn khắp châu Á, một âm mưu chết người dần lộ diện.Mỗi bước tiến gần sự thật đều đẩy họ sâu hơn vào vòng xoáy nguy hiểm - và vô tình kéo hai trái tim lại gần hơn bao giờ hết.Song song đó, Boun - cảnh sát ngầm, và Prem - hacker thiên tài, cũng đang đặt cược mạng sống trong một canh bạc không đường lui. Ở đó, ranh giới giữa nhiệm vụ và tình yêu mỏng manh đến mức chỉ cần một lời thừa nhận... tất cả sẽ sụp đổ.Hào quang và bóng tối. Dối trá và khát khao.Khi mọi thứ hòa làm một, chỉ còn câu hỏi duy nhất vang lên trong tim: Anh có dám đánh đổi cả mạng sống... chỉ để giữ lấy một người?…
Vương quốc Vihaan là một vương quốc ma pháp lâu đời nằm ở trung tâm của đại lục Ignis.Quốc vương Henry IV có ba người con, trong đó, Đại vương nữ Roseanne, một ứng viên kế vị xuất chúng, từ khi sinh ra đã vướng phải tranh cãi bởi màu tóc khác biệt không giống người Vihaan.Trên hành trình đi đến ngai vàng, Roseanne gặp được Pranpriya - Thánh nữ của Giáo hội Vista, Veronica - Đại tiểu thư kiêm Công tước tương lai của Gia tộc Lumifrost, và...Jennie.***Title: Guilty Crown.Author: Taiyou (Komanagi).Status: Ongoing (December 20, 2025 ~ x xx, 20xx).Categories: Medieval Fantasy (kind of), Fluff.Center: BLACKPINK.Pairing: Chaennie.…
Tô Phó hắn là một trạch nam kiêm chức một đứa độc mồm độc miệng, 24 tuổi vẫn là chưa có bạn gái, thậm chí nụ hôn đầu hắn vẫn chưa mất nha. Hắn ngoại trừ ăn và ngủ như một con lợn thì còn biết lên mạng đọc đam mỹ, phải, hắn chính là hủ nam nha.Sau khi bình luận chửi rủa tác giả liền bị quăng sang thế giới khác, thế giới huyền huyễn a, ở đây hắn là một khất cái... vì cái gì a !!?? Không phải chứ thần linh, vì sao người ta xuyên qua đều trở thành hoàng tử thái tử, người thì đứng đầu giới tu chân, không thì cũng là cô nương công tử nhà giàu ... còn hắn thì vì cái gì là một khất cái qua đường dơ bẩn lấm lem, căn bản đi ngang qua ai nấy người thì chỉ trỏ cười nhạo người thì xa lánh hắn nha ?Rõ ràng hắn chỉ nói tác giả vài câu như :" ngươi là đồ ngốc, chỉ cho hai nhân vật chính đến với nhau, còn nhân vật phụ để cho chó ăn a ? Ngươi để hắn làm nhân vật phụ cũng đủ thảm đi, đã nghèo lại còn là một ngốc tử. Hay nên nói đây là ngươi đang tả ngươi a ? " .Vì đắc tội đại thần, hắn đi ngủ một phát liền sang thể giới khác làm ăn mày, aizzz.Nhưng không thể trách hắn nha, vì nhân vật nam phụ kia có cái tên rất giống hắn, làm hắn cảm thấy sinh ra một tia đồng cảm thân thiết mà thôi, ai dè tác giả tạo hình cho hắn là một tên nghèo còn bị chê nhạo, ngu ngốc đem lòng yêu nam nhân đã là vợ người ta aNhân vật chính : Tô PhóPhụ diễn : Mặc Kỳ, cùng một số nhân vật khác nhưng tác giả lười hic :((((…
"Trong quỹ đạo của ba người, tôi vốn là một Mặt Trời kiêu hãnh, nhưng vì thương cậu mà tự nguyện thu mình làm một vầng trăng lặng lẽ."Thanh xuân của tôi là những tiếng cười vô tư bên Hạo Dương và Hạo Lâm. Nhưng phía sau tình bạn "siêu cấp" ấy là một bí mật nực cười: Tôi mượn sự phiền phức của người mình không thích, chỉ để đổi lấy vài phút tâm sự với người mình thương.Khi Ánh Dương mãi hướng về phía trước, vầng trăng nhỏ liệu có tìm được lối thoát cho chính mình?…
bounprem hoi đọc rùi sẽ biết…