du hi hoa tung
…
" Người ta nói, anh giống ánh bình minh tươi sáng, ấm áp mang lại niềm hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian, còn người thì giống ánh hoàng hôn, tuy cũng rất ấm nhưng lại ngột ngạt, ảm đạm không ngờ " - Tôi nghĩ Tôi rất thích ngắm hoàng hôn, nếu ai đó hỏi tôi như vậy. Người cũng thế. Một vài người cho rằng sở thích của chúng tôi là kỳ quái, vì không phải bình minh nhìn cũng na ná thế hay sao. Nhưng thực chất thì hoàng hôn lại là một thế giới khác, nó không đem lại cảm giác tối tăm, cũng không quá rực rỡ. Nó trầm lặng đến và cũng trầm lặng rời đi, lặng lẽ bao trùm cả nhân gian bằng ánh nắng êm đềm, giấu kín bao tâm sự, bao nỗi cô đơn của một kiếp người. Người thích ngắm hoàng hôn vì thế, còn tôi thích chỉ vì tôi muốn biết bình minh và hoàng hôn khác nhau chỗ nào..... Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận ra, đâu đó trong ánh mắt và trái tim tưởng như rộng lớn lắm của người cũng le lói lên một nỗi buồn huyễn hoặc của hoàng hôn. Lúc nào cũng thế, ngắn ngủi, như một ánh nến sắp tắt.......…
Mean Phiravich-22 tuổi -HắnPlan Rathavit-23 tuổi-Cậu "Anh hai em thật sự rất yêu anh nhưng tại sao...""Anh.... không thể, chúng ta là anh em đó Mean à!""Em không cần biết,anh phải là của em""K... Không Mean...Mean à.... tha cho anh"T/G:Cậu và Hắn là anh em nhưng không phải là ruột thịt gì cả chỉ là ba hắn và mẹ cậu vô tình gặp nhau và yêu nhau nên họ mới về chung một nhà, lúc đầu hắn có vẻ rất ghét cậu và mẹ cậu nhưng càng về sau hắn lại nảy sinh tình cảm với cậu, ép buộc cậu phải ở bên và chỉ là của hắn thôi (Ngược thụ xíu thôi hihi nhưng về sau nữa sẽ ngược anh công hí hí^^)…
H Oneshot…
Haizzz, liệu cô ấy còn yêu tôi?? Hay do tôi không quan tâm cô ấy nhiều-RyujinRyu=Công Yuna=Thụ…
Đọc đi rùi bt…
Thính…