Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
❛pavel nhận ra bản thân hắn lại lỡ phải lòng nhóc partner cách sáu tuổi kia của mình mất rồi...."không, không đâu, anh nhầm rồi ạ. em không có thích anh ấy.""mà phải là "em rất yêu anh ấy" mới đúng."❜warning: ooc, song phương thầm mến, angst, fluff, lowercase, he.author: summerstalent.________________⚠Tác phẩm chỉ được đăng tải duy nhất trên tài khoản @summerstalent tại Wattpad⚠________________⚠Tác phẩm viết ra để thỏa mãn tấm lòng fangirl chứ không dùng để nhạo báng bất kì cá nhân hay tổ chức nào⚠…
Bà nội để lại cho tôi một quán ăn cũ. Hôm nay qua xem tôi vừa mở cửa ra là thấy một bầu trời mới...Lưu ý: - Buff OC, có OCTP [Có cp lét lẫn gay]- Có hints cp- Au không chuyên lore nên sẽ sai sót- Vô tri và chút xàm- Không có drama quá lâu- OCC- Lấy ý tưởng kha khá từ bộ "Quán ăn ở dị giới"…
Fiction, do tác giả tự nghĩ, kể lại nhưng dưới góc nhìn của nhân vật. Vì yêu thích Pat và Pran quá nên viết ra một chiếc tâm tư này theo cảm giác của nhân vật để thỏa mãn nỗi lòng ship thuyền của một đứa như tui đây ( ˙꒳˙ )🌸…
"Lối nhà em cứ thơm nồng hoa sữaTheo chân em nẻo ấy tiễn em vềBao nồng nàn, bao say đắm đê mêĐể đêm về con tim anh thổn thức!Mối tình đầu ngày xưa sao rạo rựcĐể bây giờ thấy trống vắng đơn côiNgày ấy sao em chẳng hiểu lòng tôiĐể chia tay không một lời từ biệt!"truyện viết về oc (original character) của mình, vui lòng không sao chép hay lấy ý tưởng dưới bất kỳ hình thức nào khác.…
Vẫn là vì ảnh của bốThế vĩ và cường bạch phải ở nhà một mình tại Sài Gòn, nhưng... liệu có thật sự một mình? ⚠: lowercaseP/s: ồn giùm tui ở phần cmt nha mn💖…
" Em thấy gì trong buổi chiều lạc lõng, đôi vai gầy không cõng hết cô đơn..""Một chiều mưa buồn em nhớ về nụ cười anh, một nụ cười của riêng em""Người vô tình cho ta che nhờ tán ô, ta vì người mà đắm say một đời"Đây là fic đầu của mình, mong các bạn ủng hộ tui nhiều nhiều nha.…
"Mặt trời và mặt trăng không bao giờ xuất hiện cùng một thời điểm cả, như chúng ta ấy, sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau đâu.."Ohm ôm lấy má của Nanon, điểm điểm hai lúm đồng tiền "Sao cơ? Chúng nó cùng trên bầu trời đấy chứ, khi mặt trời vượt qua mặt biển, sao trời trốn nắng, thì mặt trăng vẫn ở đấy thôi, rạng đông ấy..."Fic này các chương không nhất định liên kết với nhau nên có thể không hợp logicTất cả chỉ là quá thích ke của OTP nên viết để bày tỏ nỗi lòng.…
Thảng hoặc, Chiêu Dương có những cơn mơ. Những giấc chiêm bao về một vùng xa xăm xứ sở, đất đen thay thế cát vàng, với những kênh đào và tường thành vạn lý. Thẳm sâu nơi ấy sừng sững một tòa thành uyên áo trong những con lũy ô vuông. Chàng lớn lên trong tòa thành, người khoác lụa là, tóc cài trân phẩm. Người người quỳ rạp dưới chân chàng, ban ngày miệng hoa không ngớt lời tán tụng; đêm sang lại âm thầm chuốc chàng rượu độc. Tòa thành bề thế như chiếc lưới vàng nhốt chàng lại, mặc chàng lê lết sống mòn trong khắc khoải, đơn côi. Chiêu Dương không thể tin tưởng ai ngoài cái bóng của chính chàng. Những đêm mất ngủ, chàng lại thắp đuốc sáng rực, bơ phờ nhìn chiếc bóng. Đôi lần chàng thấy huyễn cảnh, chiếc bóng kia sống dậy thành người. Người ấy nhất định sẽ có mái tóc đen tuyền như suối thác, đôi mắt ôm trọn nét mực sơn hà. Gương mặt người ấy thi thoảng sẽ phảng phất nét u sầu, lành lạnh như nước, cũng tịch mịch, êm đềm như trăng. Người ấy sẽ đến bên chàng trong tăm tối, xoa dịu chàng bằng cái ôm dịu dàng.----------------------------Commission by Hỗn Thiên Lăng, đăng tải dưới sự cho phép của chính chủ.…