Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cô là một người xinh đẹp, vốn đã rất hiền lành người mẹ của cô đã nhảy sông tự tử vì quá mệt mỏi.Cha cô cưới vợ mới và cô luôn bị cha ghẻ lạnh , mẹ kế hãm hại và cô đã có cái chết như mẹ cô. Nhưng cô lại xuyên về một câu chuyện cô rất thích lúc nhỏ . Theo các bạn cô sẽ làm gì khi ở đó. Hãy cùng đọc để biết nhé. (Đây là lần đầu tiên mình viết chuyện nên nếu không hay thì ném đá nhẹ tay)…
Đoản tự mình sáng tác, và cả đoản của mấy đứa bạn nữa. Đa phần là ngược tâm có mức độ, lâu lâu sẽ có một ít phấn hường, đôi khi còn có cả hài nữa. Chúc mọi người đọc vui vẻ.…
Một cô nhóc sau khi vào Facebook đã tìm được chàng trai định mệnh của đời mình. Vì tự ti về bản thân nên cô nàng không tỏ tình với chàng trai mà quyết định khóa FB để rồi một ngày tình cờ duyên nợ định trước, cô lại gặp anh tại lớp Anh ngữ...…
Câu chuyện của tôi không phải là một câu chuyện lạ lùng. Nó là câu chuyện của một đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn, không phải về vật chất, mà về tình cảm. Một đứa trẻ mang trong mình cảm giác cô đơn, thiếu thốn sự quan tâm của người cha, và chưa bao giờ cảm nhận được sự ấm áp đủ đầy từ tình yêu thương gia đình. Mẹ là tất cả những gì tôi có, nhưng đôi khi, tôi lại cảm thấy mình như một kẻ lạ lẫm ngay trong chính ngôi nhà của mình.Từ nhỏ, tôi đã học cách im lặng chịu đựng, không bao giờ dám bộc lộ những cảm xúc yếu đuối của mình. Cảm giác cô đơn, nỗi buồn không ai hiểu, nước mắt rơi mà không ai thấy - tất cả tôi phải giữ lại, chỉ để âm thầm một mình chịu đựng. Mẹ luôn cố gắng làm hết sức để cho tôi một cuộc sống tốt hơn, nhưng đôi khi, bà lại là người làm tôi cảm thấy xa cách nhất.Tôi không thể hỏi về ba, không thể chia sẻ nỗi buồn với mẹ, vì tôi sợ bà sẽ thêm lo lắng. Và cứ thế, tôi sống trong thế giới của mình, nơi mà mỗi bước đi đều mang theo sự lo âu, mỗi lời nói đều dằn lại trong lòng. Đôi khi, tôi tự hỏi liệu mình có thể tìm thấy một ai đó, dù chỉ là một lời chia sẻ nhẹ nhàng, để cho tôi biết rằng tôi không phải cô đơn trong cuộc sống này.Đó là câu chuyện của tôi, một đứa trẻ không có lời giải đáp cho những câu hỏi trong lòng mình, nhưng lại luôn phải sống trong im lặng, trong nỗi buồn mà không thể chia sẻ. Một câu chuyện đầy những vết thương không thể lành, nhưng vẫn tiếp tục, như một hành trình tìm kiếm một nơi để thuộc về.…
Khi Gwendolyn quay trở về thị trấn để gặp bạn trai (cũ) sau tất cả những sai lầm mà cô đã gây ra, cô nhận ra rằng, tất cả mọi người nghĩ rằng cô đã chết và bạn trai cô Beverly cũng chết vì tự cho đó là lỗi của mình. Khi cô đang bên bờ vực của đổ vỡ, trong quán bar với ly vodka trong tay, cô gặp một người đàn ông tên Beverly. Nhưng đó không phải là bạn trai cô. Thực tế, hoàn toàn khác nhau.Thật kỳ quái, khi anh ta biết tất cả về cô và có tất cả câu trả lời mà cô đang đi tìm. Đó là lý do cô chấp nhận ở lại nhà anh 1 đêm.…