Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lần đầu viết truyện nên có hơi sai sót, mong mn thông cảm ạ.!!ABO!!Truyện kể lại hai nhân vật chính có tên:-Megumi Fushiguro: Học sinh có hoàn cảnh khó khăn, mất ba mẹ từ nhỏ.+Điềm tĩnh, ít nói+Hướng nội+Cực kì yêu động vật-Ryomen Sukuna: Học sinh có điều kiện, tính tình cứng đầu khó bảo.+Nói nhiều, mất nết+Hướng ngoại+Sợ săn hồng hài nhiẢnh bìa: kamome_(penguin_n) (Em không nhớ rõ)Cảm ơn vì đã đọc!…
Shuya, 17 tuổi, sống trong thế giới hội họa để xoa dịu nỗi buồn. Cậu đơn phương Nenshi - người bạn thân giữ vai trò quan trọng trong cuộc đời mình suốt ba năm, cho đến khi một sự thật phũ phàng khiến mối quan hệ tan vỡ. Từ ngày vẽ nên một bóng hình bí ẩn, Shuya bắt đầu mơ thấy một người đàn ông lạ xuất hiện trong màn đêm... và những hiện tượng kỳ lạ dần bủa vây.…
"Nàng, người con gái trong tranh hay là người con gái của lòng tôi?Bức tranh, bức tranh tôi vẽ em từ khi mình yêu nhau, mà vẫn chưa hề hoàn thành đến khi em ra đi...Bé con, bé con giống em, giống đến lạ lùng, để ghi nhớ rằng em có thật chăng?Và tình đôi mình còn dở, dở dang như chính câu chuyện mình vẫn kể, mình yêu nhau khi câu chuyện này bắt đầu, và mình đã chia tay khi hai nhân vật chính tôi viết vẫn chưa đến với nhau.Tôi có cảm tưởng cánh hoa cắm trong chiếc lọ kia rơi xuống cũng làm tôi nhói lòng, sao em lại đẹp đến thế, đẹp đến nỗi những tác giả của sự ảo ảnh đang bấu víu lấy em. Em hỏi tôi em là ai ư? Em đã từng là người tôi đánh đổi mọi thứ để nhận lấy một nụ hôn từ em. Có gì đáng sống ư? Vì em là lí do, là vì tôi lỡ thương em nhiều đến mức tôi nói rằng tôi muốn em mãi cười như vậy. Tình mình vượt qua nhiều thứ em có tin không? Chắc không buồn đến bây giờ nếu mình đừng đớn đau......."…
【 Related Relationship 】-Au: Bánh đậu xanh. -Bìa: me-Thể loại: Nocp, lãng mạn một phía, đơn phương, tình yêu không đáp lại, học đường, không thành, .. Tóm tắt ngắn gọn: Làm bạn thân đến hết đời^^Âu Khiết Nhã Khuê có một cái đuôi nhỏ. Cái đuôi nhỏ ấy bám cô từ nhỏ tới lúc trưởng thành, mãi không dứt ra. Cái đuôi ấy là cái đuôi vàng 4k chất lượng cao. Tiền không thiếu mà người theo cũng vậy. Cớ sao chỉ chọn mỗi cô để trao vàng trao bạc?!Thú thực, Nhã Khuê thực tình không có hứng thú với vật chất. Nói thật lòng thì có hơi ham muốn, nhưng không phải là đồ của hắn cho. . Khuê: Cùng làm con người, xin hãy giữ tự trọng. Đừng làm phiền đối phương. Cái đuôi bạc tỉ: Ngoáy ngoáy lỗ tai không thèm nghe. Điên cuồng bám víu, đến chết không buông.…
Khu tập thể Thanh Bình không bình yên như cái tên của nó. Nó nằm đó, già cỗi và rệu rã giữa lòng thủ đô, bao bọc bởi mùi khói than tổ ong nồng nặc và tiếng còi xe xa xăm. Ở căn phòng 402, cánh cửa sắt đã hoen gỉ từ lâu, nhưng những âm thanh sột soạt phía sau vách tường vẫn đều đặn vang lên mỗi khi nắng tắt.Vĩnh - gã phục chế tranh phong trần với đôi bàn tay ám mùi chu sa, và Lâm - kẻ môi môi lúc nào cũng ngậm kẹo nhưng ánh mắt luôn dừng lại ở những góc tối không người. Họ không tìm cách giải cứu thế giới. Họ chỉ đang cố gỡ bỏ những "tàn niệm" dở dang bị kẹt lại giữa những kẽ gạch bong tróc, trước khi hơi lạnh từ căn phòng đối diện tràn ra ngoài hành lang.…
Đỗ Kiêu Kiêu - chính là người chị gái độc ác của lọ lem. Rõ ràng người cha vốn nghiêm khắc của cô lại trở thành người bảo vệ lọ lem, bạn bè của cô lại trở thành bạn tốt của lọ lem? Vì cái gì mà ngay cả người đàn ông của cô cũng đã trở thành vị hoàng tử của lọ lem?Cô vẫn luôn tự hỏi bản thân rằng ai mới thật sự là người của cô?Xét cho cùng thì số phận người chị gái độc ác cũng chẳng thể nào thoát khỏi vận mệnh thảm thương.Ông trời có mắt cho cô một cơ hội sống lại, Đỗ Kiêu Kiêu thầm nhủ với bản thân rằng sẽ trả lại tất cả những gì đau khổ phải trải qua ở đời trước.Đàn ông cặn bã mau tránh sang một bên.Bạch Liên hoa thì phải xé bỏ đi lớp mặt nạ đáng ghét đó.…
Thanh xuân , phỏng chăng là quãng thời gian chờ đợi dài ơi là dài? tôi đợi cậu,hay cậu đợi tôi,có lẽ tất cả đều vô nghĩa bởi lẽ thế giới tăm tối của tôi là anh đã bước vào kéo tôi ra ngoài ánh sáng lẵng quên đi tất cả những đau thương cùng cực chỉ giữ riêng mỗi nụ cười và gương mặt người con trai ấm áp . Chờ đợi? là 2 năm ? 7năm ? hay là cả cuộc đời? Giữa hai ta tồn tại điều gì nhỉ? Là vấn vương, lưu luyến. Duyên phận hai ta trắc trở làm sao ! Vượt qua tất cả mới biết rằng có lẽ chờ đợi không phải là tất cả mà cái kiên nhẫn bám víu không rời lấy niềm hi vọng dù có chút cố chấp như loài hoa hướng dương dù nhỏ bé nhưng vẫn trông chờ vào một ngày Mặt Trời dừng lại . Câu chuyện chưa viết mở đầu đã thấy cái kết bi thương.…
Một người thầy xàm xí từng dạy: " Nguồn gốc của mọi bi kịch là cố chấp, không chịu buông bỏ."Linh Chi mỉm cười nhưng mắt không ngừng rơi lệ.Đã đến lúc nó phải buông bỏ. Buông bỏ cái chết của ba mẹ, buông bỏ tình yêu chết tiệt, buông bỏ sinh mệnh...Linh Chi nhắm mắt, thả người rơi tự do xuống con sông sâu chục mét.Tờ báo nhăn nhúm bám víu bên thành cầu với tiêu đề nổi trội: Vợ chồng son của tập đoàn SONA đón chào cặp song sinh long phụng.******Yêu là gì?Là khi anh và em, âm dương cách biệt, anh vẫn yêu em.Là khi em không thể nhớ lại, cũng không quên đi cách yêu anh.******Đặng Vũ Duy, anh lớn của trường SAGOSCHOOL.Hà Linh Chi, con ngốc từ nước ngoài về.Ảnh: pinterest…
Câu chuyện về một nàng mối của trường, đang sải bước trên chặng đường "Bình đẳng tình yêu giới" và cố gắng giữ trọn lý tưởng về tình yêu của cô. Cùng với người bạn tri kỉ và câu lạc bộ thân yêu, liệu cô gái trẻ có thể đạt tới thành công? Hơn vậy nữa, có những chuyện gì sẽ xảy ra trên nhiệm vụ đầy gian nan này?--------------Truyện lần này là lần đầu mình viết hahahihi.. chắc là nó sẽ không nổi đâu. Nhưng! Nếu có thiếu xót gì, hãy đóng góp! Nếu ủng hộ, thì cứ thoải mái ủng hộ nhé!Thể loại: Học đường, ít đường không H, có LGBTQ+Từ chủ bàn phím - tác giả: Ê Cờ.Cứ gọi mình là Ê Cờ nhé ✓…
Khâu Đỉnh Kiệt chưa từng nghĩ mối quan hệ giữa anh và Hoàng Tinh sẽ vượt quá ranh giới của hai người hàng xóm thân thiết. Cho đến khi anh phát hiện mình mang thai và cơ thể của một Beta như anh đã có những đặc tính của Omega bỗng dưng âm thầm xuất hiện từ lâu. Mặc dù biết đứa bé trong bụng là của Hoàng Tinh, anh vẫn chọn cách phá thai. Chỉ vì không muốn tương lai của cậu, một Alpha trội, người vẫn đang là sinh viên đại học.Thế nhưng Hoàng Tinh lại mỉm cười nói với anh rằng, sự thay đổi ấy... vốn dĩ chưa bao giờ là ngoài dự tính của cậu.…
Fanfic boyxboy, nhẹ nhàng, ít kịch tính nhưng mỗi khi kịch là tính nặng :)Thể loại siêu nhiên, viễn tưởng, hơi hiện đạiLần đầu viết fic thế này nên mong các bạn thông cảm vì những ý tưởng không thể nào 'ngu' hơn thế này. Chỉ là nghĩ và viết nên có gì mình sẽ sửa lại từ từ, mong các bạn thông cảm :)Với lại mình cũng rất ngu trong cách diễn tả 1 vài sự vật, hiện tượng nên có gì các bạn nhắn hay comt cho mình nhé để mình sửa chữa. thường thì khi mình sửa xong sẽ 'đẻ' ra chap mới :) Mong các bạn thông cảm :)…
Trong thế giới nơi định mệnh được khắc thành chữ trên da thịt, người ta tin rằng chỉ cần mang một cái tên, cả đời sẽ không lạc lối.Hoàng Tinh và Khưu Đỉnh Kiệt, lớn lên cùng nhau, yêu nhau trong im lặng, đứng bên nhau đủ lâu để quen thuộc, nhưng chưa từng dám tin rằng mình là duy nhất của đối phương. Không có ấn danh, không có định mệnh, chỉ có những cảm xúc không được gọi tên - an toàn nhưng mong manh.Cho đến khi Hoàng Tinh nói dối...----Thể loại: AU, fiction, nameverse, khoa học viễn tưởng, âm u công x dương quang thụ, ngược, độc giả số khổ…
"Bố ơi, sống và tồn tại khác nhau thế nào ạ?Trước một câu hỏi tưởng chừng không quá khó để trả lời, bố của tôi đã ngẩn người khi đối diện với câu hỏi này. Ông ấy suy tư mãi mới cất giọng trả lời tôi "Con yêu, sống chính là phổi con đang hoạt động, tim con vẫn còn đang đập mỗi giây trôi qua, và con vẫn hướng đến lý tưởng của mình, hoàn thành giấc mơ chạm đến vị trí của người con ngưỡng mộ và vượt qua họ. Còn tồn tại, con chẳng có gì ngoài một thân xác đang cố gắng bấu víu lấy những phản ứng sinh học thôi, con không có lý tưởng, không ước mơ và không có mục đích để tiếp tục." Tôi gật gù đồng ý với những lời mà bố đang nói, về những định nghĩa tưởng chừng giống nhau nhưng lại khác biệt. Chợt, tôi muốn hỏi bố một câu hỏi mà mình đã chôn giấu bấy lâu nay. "Bố đang sống hay tồn tại ạ?" Bố nhìn sâu vào đôi mắt tôi như đang tìm kiếm một điều gì đó, phải chăng tôi đã đặt một câu hỏi sai? hay tôi không nên hỏi điều ấy chăng. Bố xoa đầu tôi, như thuở xưa khi mỗi lần tôi làm tốt một chuyện nào đó. "Bố phải sống đến ngày đó."…
Những năm tháng sau này, điều quan trọng nhất chúng ta cần làm là sống vì bản thân mình. Trách nhiệm, gánh nặng, niềm tin, người thân, tình yêu...một thời tuổi trẻ chúng ta đều đã sống hết mình vì những chân lý ấy, nhưng đến sau cùng, tuổi trẻ đi qua, chúng ta bất giác nhìn lại, có lẽ giữa vòng xoáy cuộc đời, chúng ta lại vô tình bỏ quên mất chính bản thân chúng ta trong những ngổn ngang và vá víu... Ở những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời đã có một người xuất hiện và cùng vượt qua , thì sau này họ có ra đi, thì cũng đừng lấy gì mà oán trách? Trên đời này sẽ luôn có những người như vậy, bước vào cuộc đời ta mục đích chỉ là dìu dắt, chia sẻ, nhưng lại không phải là người có thể cùng ta đi đến cuối đời. Ít nhất ở những năm tháng ấy tình yêu của họ đã từng chân thật...vậy thì còn gì để oán trách đây? Cuộc đời đến sau cùng cũng là một hành trình với những điểm dừng và bước ngoặt. Thất vọng, hay là phản bội, suy cho cùng cũng là một bài học. Cho đến thời khắc cuối cùng, tất cả cũng chỉ còn lại hai chữ "hồi ức".....…
Han Ji - cô gái của những điều bé nhỏ diệu kỳ, nơi nụ cười thường trực thắp sáng cả những ngày u ám nhất. Giữa cuộc đời vốn dĩ chất chồng những muộn phiền, Han Ji vẫn tin vào phép màu của cỏ bốn lá, của giọt nắng đầu ngày, và của mỗi nhịp đập trái tim đầy hy vọng. Năng lượng tích cực và sự lạc quan dường như là hơi thở của cô, là tấm áo choàng ấm áp che chở tâm hồn trong trẻo ấy.Nhưng ngay cả ánh mặt trời cũng có lúc tắt lịm. Seungjun của ánh đèn sân khấu và những ước mơ chói lóa, vô tình đẩy Han Ji ra xa, biến cô thành một cái bóng lặng lẽ nơi hành lang trường học. Mỗi bước chân Han Ji đi trên con đường tình yêu ấy, là mỗi lần cô tự mình vá víu những vết nứt vô hình trong tim, cho đến khi không thể nào vá lại được nữa.Và chính vào giây phút đau đớn nhất, khi cô gái của ánh sáng hoàn toàn chìm vào bóng tối của tuyệt vọng, Go Taekyung đã đứng đó. Anh không còn thấy nụ cười rạng rỡ anh vẫn thường bắt gặp, mà là một Han Ji ở tận cùng của sự tổn thương.…
« Anh như mặt trời sưởi ấm trái tim em, soi sáng thế giới của em, là sợi dây em bám víu, là ánh sáng dẫn đường cho cuộc đời em. Khi em sợ hãi buông tay anh để chạy trốn, lúc đó mới biết anh chính là linh hồn, là cả thế giới của em » _An Nhiên.« Khi bên nhau em thường hay nói 'anh là mặt trời, là hơi ấm, ánh sáng của em'.. nhưng em lại không biết rằng mặt trời của em cũng bị đốt cháy trong chính ánh sáng đó, cũng muốn chạy trốn khỏi ánh sáng đó. Ngày gặp em anh như tìm thấy nơi đến của cuộc đời mình. Nếu em nói anh là mặt trời thì anh sẽ nói em chính là mặt trăng của cuộc đời anh, như ánh sáng mát lạnh, như cơn gió trong lành đến làm dịu mát thế giới của anh. Em là cuộc đời anh, là thế giới, là tất cả những gì anh muốn có trong cuộc đời này »_ Thiên Phúc. Định mệnh cho chúng ta gặp nhau, rồi lại khiến hai ta chia xa.. Như quy luật của tự nhiên, mặt trăng và mặt trời Liệu rằng ta có thể bên nhau?…
Con đường tội lỗi dẫn dắt đám bạn trẻ lần mò từng sự thật trong quá khứ. Sự khinh ghét, kinh tởm, nỗi sợ hãi lẫn lộn thành một đống tạp nham đen kịt, nó nuốt chửng thực tại và quá khứ, chừa lại vết nhơ dài như bằng chứng buộc tội...Khánh Linh là một cô gái có dáng người nhỏ nhắn, cô yêu vẽ và đọc sách, là thiếu nữ mới lớn với khí chất dịu nhẹ tựa cánh hoa hồng đơm mình trong nắng. Cô ngỡ rằng cuộc sống học đường sẽ trôi qua êm đềm với những trang sách, hay cùng yêu đương với thanh xuân ngọt ngào, thế nhưng mọi thứ lại hoàn toàn trái ngược. Cô gái trẻ cùng đám bạn mình được dẫn bước đi trên con đường mòn của quá khứ, thứ ánh sáng leo lắt kì dị chiếu rọi lên bức màn đen tối khiến họ phải gào thét vì sợ. Chúng cứ lan tỏa ra từng tế bào, xâm chiếm lên tận não hệt như một chủng loài virus, ngay lúc này đây, họ đã không còn là họ!Chưa dừng lại ở đó, con đường hé mở cho ta thấy quá khứ của từng thành viên, tưởng chừng mọi thứ sẽ tan vỡ hệt như mặt gương bị đập nát, nhưng tất cả lại lần nữa bước tiếp với sự tò mò thôi thúc. Họ gượng dậy và bám víu vào từng hi vọng để tìm ra sự thật về những bí ẩn được che đậy sau dòng chảy của thời gian.…
Mười năm cày nát Kiếm Sĩ Cứu Thế, chết hàng nghìn lần, chửi game đến khan cổ, cuối cùng tôi cũng phá đảo.Đáng lẽ chỉ có màn hình "Chiến thắng" hiện ra và tôi được ngủ một giấc tới sáng. Nhưng không. Nó lại ném vào mặt tôi một lựa chọn kỳ cục:[Bạn có muốn bắt đầu một cuộc hành trình mới của riêng bạn không, thưa anh hùng?] [Có/Không]Tất nhiên, với đầu óc một thằng đã rã rời sau cả đêm không ngủ thì sẽ nghĩ gì? Tôi bấm "Có".Và rồi mở mắt ra... tôi biến thành một quý tộc tên Caelum Drestan. Chỉ số yếu đến mức thua cả npc, không kỹ năng, không gì cả.Tệ hơn? Tôi đang học ở Học viện Velstein - cái nơi được mệnh danh là "ngọn hải đăng tri thức", nhưng trong mắt người từng chơi game như tôi thì nó là "lò sát sinh".Không có còn Save. Không còn Load. Chỉ còn tôi, một thằng phế vật, cố gắng bám víu lấy mạng sống trong chính cái thế giới từng khiến tôi đau khổ mười năm trời.Đây không phải câu chuyện anh hùng. Đây là một trò chơi sinh tồn. Và lần này, tôi không được phép chết.…