aimer et être aimé
yêu và được yêu.…
yêu và được yêu.…
YÊU ANH CẢNH SÁT BÁ ĐẠO (ÁI THƯỢNG PHÁCH ĐẠO CẢNH QUAN)ĐÂY LÀ TRUYỆN DO CHÍNH EDITOR ĐĂNG MONG CÁC BẠN ỦNG HỘ ❤ ❤ ❤ ❤ Tác giả: APPLEEdit: MẠC VÂNThể loại: ấm áp, cường x cường, tàn tật thụ, 1 vs 1, HENguồn RAW và QT: VNSharingBeta: Mạc VânTruyện có liên quan: Yêu phải thiên tài nằm vùng (Cp: Âu Dương Thông X Trầm Chính Dương) VĂN ÁN:"Em thích anh, là kiểu thích giữa tình nhân ấy, Hàn Khải, em yêu anh...""Chúng ta là anh em, là bạn bè, nhưng đó không phải tình yêu."Hàn Khải vẫn luôn cho rằng tình cảm của mình đối với Âu Dương Duệ chỉ là thưởng thức cùng coi trọng, là sự tán thưởng đối với một cấp dưới đắc lực, cho nên khi anh nghe đối phương bày tỏ, anh đã quả quyết cự tuyệt.Cứ nghĩ rằng sẽ quên đi...Nhưng thời khắc Âu Dương Duệ nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh, Hàn Khải nắm lấy tay cậu thật chặt, lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy sợ hãi đến thế.Tình cảm cuối cùng cũng chiến thắng lí trí, khiến cho anh phải đối diện với trái tim đã rung động từ lâu của bản thân.Đối mặt hai chân bị tê liệt, cậu nhất quyết không chịu tin tưởng anh,Luôn kiên quyết cho rằng anh chỉ đang bố thí tình cảm vì thương hại cậu mà thôi,Hàn Khải phải làm thế nào để khiến 'tiểu đông tây' này một lần nữa tin tưởng mình đây?…
Bùi Lan Hương bị đám bạn chơi xỏ - nhét thư mời đi prom vào hộc bàn người lạ. Người nọ theo thông tin id Instagram ghi cuối thư liền nhắn tin cho nàng._1. Họ không phải một đôi thật sự, mãi mãi về sau vẫn là như thế. Chỉ có nơi đây và trí tưởng tượng mới đem họ đến với nhau.2. Cốt truyện hư cấu và phi thực tế cho nên đừng mang nó đi đâu ra khỏi Wattpad.…
❗️TẤT CẢ LÀ SỰ SÁNG TẠO CỦA TRÍ TƯỞNG TƯỢNG ❗️…
em và những kẻ si tình.…
Sao cũng được. Đằng nào thì chúng ta cũng không có sau này, vậy nên tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì hết.---Vì muốn tự quyết định mọi thứ, vì nghĩ mình có thể lo liệu được tất cả, nên kết cục là mất tất cả.---* Lưu ý: Đây là câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, tất cả các sự kiện đều không xảy ra với idol ngoài đời thật. Mong mọi người lưu ý trước khi đọc.…
¤ Tác phẩm: HÔN ƯỚC - 婚约¤ Tác giả: MẠN MẠN HÀ KỲ ĐA - 漫漫何其多¤ Thể loại: Hợp đồng hôn nhân, Cưới trước yêu sau, Niên thượng, Ngọt, HE.Lão lưu manh nhã nhặn bại hoại công (32t) x Dương quang bức người học tra thụ (18t).Chuyển ver giữ nguyên tên tác phẩm Nhân vật chính : Trần Minh Hiếu & Đặng Thành AnĐây là truyện mình chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả. Mọi người có thể tìm và đọc bản gốc trên mạng nha.…
🆘🦂 Cập nhật : 2-4-2022Tên truyện : Tiểu anh đàoTác Giả :Bão MiêuNguồn : WikidichBìa truyện : xuhao1Số chương : 55 chương +10PNVăn ánThẩm Chi Châu đang chơi trò chơi, những ngón tay thon dài thoải mái nhảy múa trên bàn phím. Sau khi trò chơi kết thúc, màn hình hiển thị -- Đại cát đại lợi , ăn gà buổi tối . Điện thoại bất ngờ reo lên , là ông nội: "Chi Châu, con gái của bạn cùng lớp của con trai dì ba con đang đến thành phố A học đại học. Quan hệ giữa hai nhà vốn rất tốt, người ta giao con gái cho chúng ta. Chỉ có cháu sống ở thành phố A, cháu phải chăm sóc con bé thật tốt, chỉ vài ngày ... ""..."Thẩm Chi Châu không quan tâm liền treo điện thoại.•••••••Ngày hôm sau, "leng keng" chuông cửa vang lên.Thẩm Chi Châu vặn mình , đẩy cửa ra, lười biếng mở mắt . Một cô bé liếm kem đứng ngoài cửa. Đôi mắt nai to tròn và sáng rực, mái tóc rối tùy ý buộc sau gáy .Lạc Anh nhiệt tình chào hỏi , mỉm cười lộ ra núm đồng tiền : "Em chào anh " Chi Châu đút hai tay vào túi , nhìn cô một lúc, trong lòng run lên, đáng yêu quá.【 Nam thần thể thao điện tử lãnh khốc ,lười biếng x cô gái nhỏ mềm mại đến ở nhờ 】✓ Đánh dấu truyện dịch đầu tay…
9/8/2024…
Vẫn là THPT Nhất Yến, nhưng ở phiên bản khác.Hội "boy" phố Hà Thành và đám con gái nhà lành.…
Couple: Trần Minh Hiếu x Đặng Thành An (HieuThuHai x Negav)Trần Đăng Dương x Nguyễn Thanh Pháp (Dương Domic x Pháp Kiều)Note: 1. Tên thật của Kiều là Thanh Pháp nhưng trong truyện mình xin phép gọi là Pháp Kiều cho thân thuộc nha.2. Ý tưởng này đến từ một truyện ngôn tình ngắn của TQ mà mình từng đọc, thấy các nhân vật có nét tương đồng với 2 couple nên mình mạn phép chuyển ver và thay đổi một chút cho phù hợp nên mong các bạn đừng mang đi đâu nha.Giới thiệu:Để không phải sống xa nhau, Thành An và Pháp Kiều đã chọn cách "gả chung" vào nhà họ Trần, kết hôn với hai anh em từ những đối tượng liên hôn.Thành An kết hôn với người anh - tổng tài lạnh lùng, doanh nhân thành đạt Trần Minh Hiếu. Một người đàn ông chuẩn tảng băng Nam Cực, sống gia trưởng, thủ thân như ngọc, và để chứng minh điều đó, anh ta thậm chí còn tắm nước lạnh giữa đêm mùa đông.Pháp Kiều thì cưới người em - ngôi sao ca nhạc nổi tiếng Trần Đăng Dương (nghệ danh Dương Domic). Hoạt bát, vui vẻ, tràn đầy sức sống trên sân khấu, nhưng nhất quyết giấu nhẹm thân phận, không chịu công khai vợ.Thành An và Pháp Kiều muốn "ăn thịt" thì không được ăn, muốn có danh phận cũng không xong. Pháp Kiều không chịu nổi nữa bèn rủ Thành An bỏ trốn để thử lòng hai ông chồng họ Trần.Thành An búng tay: "Không cần phiền thế đâu. Tao chỉ cần gọi một mẫu nam, mày thì tài trợ cho đối thủ của Dương là được."…
Mê cốt này quá mà không thấy fic như vậy nên tự làm 🥲…
Đây là phần hai của Mùa Hè Vĩnh Biệt…
bắt gặp nhau khi em làm sao đỏ…
tmh x dta…
luôn phải giữ trong tim em một mình anh, thế thôi...…
Một Đại úy Không quân - sống bằng kỷ luật, bước từng bước giữa trách nhiệm và lặng im. Một rapper tài năng - mang trái tim từng thuộc về bầu trời, nhưng nay thuộc về ánh đèn sân khấu. Họ từng có một điều gì đó... Chưa gọi thành tên. Chưa kịp thừa nhận. Chỉ biết rằng lúc buông tay, không ai thực sự muốn rời đi.Vì có những mối quan hệ... không cần phải công khai, nhưng chỉ cần một người quay đầu - là cả bầu trời vẫn đang ở đó.…
-Truyện này là part 2 của truyện "Cắt ánh trăng" do bà @Chanhzang viết.-Đọc cái đoản bả viết tui tức quá nên phải ra part 2.-Đã xin phép tác giả rồi nho.-Hãy đợi xem sự kết hợp giữa một người chuyên sủng An và một người chuyên ngược An sẽ như thế nào nhé🫶🫶🫶🫶…
Xuyên suốt chiều dài của lịch sử nhân loại, "công bằng" vẫn là thứ khái niệm mơ hồ, chẳng ai biết nó có tồn tại hay không. Ai cũng đinh ninh cho rằng sau cách mạng, hòa bình về tất cả sẽ hạnh phúc. Ấy vậy nhưng cái sự thật tàn nhẫn nào phải thế. Khi lý tưởng chung không còn thì nỗi niềm riêng mới ùa về. Những cái mà thời chiến họ tạm gác lại thì thời bình là lúc nó sống dậy một cách dồn dậpChính cái thời mà bữa no bữa đói đó đã tàn nhẫn bóp nghẹt thứ gọi là "dị tính". Chẳng biết từ bao giờ xã hội lại xuất hiện "dẫn tính" và "dị tính". Nếu dẫn tính được xem là người dẫn đầu tài giỏi thì dị tính chỉ được xem là một nhóm người ở cái xó xỉn thấp hèn nào đó Trớ trêu thay cậu con trai của gia đình danh giá năm xưa lại là dị tính. Dù cho gia đình có thể bảo bọc em nhưng sống dưới cái ánh mắt khinh miệt, em có thể gắng gượng được còn mẹ em thì xót lắm. Nghĩ thương con trai nay bố mất sớm, nhà có của ăn của để cũng bị khinh thường. Thế là mẹ mang em về quê, về cái mảnh đất mộc mạc mà chứa chan tình ngườiGiấu nhẹm đi việc mình là dị tính, em có một cuộc sống mới. Gặp được những người mà em yêu thương. Khi ấy "dị tính", "dẫn tính" hay người thường cũng chẳng còn quan trọng nữa…